Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Núp bóng du lịch sinh thái để ‘lật đổ chính quyền’


Núp bóng du lịch sinh thái để ‘lật đổ chính quyền’
VnExpress.net - 5 g trước

Ông Thu và 21 người khác được cho là đã núp bóng doanh nghiệp hoạt động du lịch sinh thái để lập căn cứ địa, thực hiện việc đấu tranh lật đổ chính quyền Nhà nước Việt Nam, thành lập Nhà nước Đại Nam Kinh Châu.
Ngày 8/10, Viện KSND tỉnh Phú Yên đã hoàn tất cáo trạng, chuyển hồ sơ vụ án sang tòa cùng cấp để đưa ra xét xử ông Phan Văn Thu (64 tuổi, ngụ Bình Định) và 21 bị cáo khác về hành vi Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
Ông Thu và những người khác được cho là đã núp bóng doanh nghiệp du lịch sinh thái để hoạt động nhằm lật đổ chính quyền. Ảnh: Thiên Lý
Theo cáo trạng, từ năm 2003 đến đầu năm 2012, tại Khu du lịch sinh thái Đá Bia (thuộc xã xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên), ông Thu và nhóm người của mình đã thành lập tổ chức chính trị có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn”. Tổ chức này được cho là đã núp bóng doanh nghiệp hoạt động du lịch sinh thái để xây dựng khu du lịch sinh thái Đá Bia thành căn cứ địa chỉ huy hoạt động của tổ chức.

Cơ quan công tố cho rằng, với chiến lược “tiền sinh thái, hậu tổ đình”, “bất bạo động”, tổ chức này lập thành 12 ban, 26 pháp hội và 4 nhóm chưa đặt tên ở các địa phương; sáng tác, biên soạn nhiều tài liệu có nội dung xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, vu khống, nói xấu chế độ...

Theo điều tra của nhà chức trách, nhóm của ông Thu đã xây dựng nội quy, quy chế hoạt động, cương lĩnh hành động để định hướng cho hoạt động của tổ chức, các pháp hội địa phương. Bên cạnh đó, tổ chức này còn tuyên truyền, lôi kéo người dân vào tổ chức để đóng góp của cải vật chất, công sức đồng thời là lực lượng chính trị của tổ chức ở các địa phương.

Các bị cáo còn được cho là đã dự kiến tên nước, Quốc kỳ, Quốc ca, Thủ đô, ngày Quốc khánh, bộ máy chính quyền trung ương, địa phương, sắc phong 72 tướng lĩnh. Kế hoạch đề ra là từ năm 2013 ông Thu lãnh đạo “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” và các đệ tử, bào tộc thực hiện việc đấu tranh lật đổ chính quyền Nhà nước Việt Nam, thành lập Nhà nước Đại Nam Kinh Châu.

Một số người khác được cho là có liên quan đến vụ án, song nhà chức trách cho rằng họ đã tự thú, tố giác tội phạm, khai rõ sự việc giúp cơ quan điều tra làm rõ hành vi phạm tội của các bị cáo nên được miễn trách nhiệm hình sự, xử lý bằng biện pháp khác.

Thiên Lý
Theo nguồn,
http://m.yahoo.com/w/legobpengine/news/n%C3%BAp-b%C3%B3ng-du-l%E1%BB%8Bch-sinh-th%C3%A1i-%C4%91%E1%BB%83-l%E1%BA%ADt-034800110.html?.b=xahoi&.ts=1349669480&.intl=vn&.lang=vi

=//=
Sự phản tỉnh cách mạng nằm vùng của du kích quân Phú Yên-Tuy Hòa, khu vực Bình Định.
Huỳnh Mai St.8872
Bh. Dạ Lệ Huỳnh
Otober 8,2012- 4:45 PM 
  • tổ chức chính trị có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn”. Tổ chức này được cho là đã núp bóng doanh nghiệp hoạt động du lịch sinh thái để xây dựng khu du lịch sinh thái Đá Bia thành căn cứ địa chỉ huy hoạt động của tổ chức, nhằm lật đổ chính quyền CỘng Sản VN.
    Tổ chức này, là tổ chức dân sự chính trị nằm vùng của dân quân du kích Việt Cộng tại Khu du lịch sinh thái Đá Bia ,thuộc xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên. Xưa kia, thời VNCH là vùng " Oanh Kích tự do " thộc vùng sôi đậu. Sáng Quốc Gia; chiều tối , du kích VC nằm vùng.
    Sau "Giải phóng 30/4" số du kích nằm vùng theo gia đình đi vượt biên, vì nằm sát bờ biển lại có phương tiện tàu thuyền đánh cá của nhà để vượt biển...Số thanh niên, thuộc tỉnh Tuy Hòa- Phú Yên còn ở lại phải lên núi Đá Bia để lập căn cứ du lịch sinh thái, là nhờ số tiền quốc ngoại gởi về cho tổ chức Bia Sơn, với ý thức phản tỉnh lỗi lầm làm du kích quân VC...Muốn Vượt biển,phải 10 cây vàng cho một đầu người trên chuyến tàu đánh cá do chính họ là chủ nhân con tàu vượt biển, bị chính quyền địa phương tịch thu, và tổ chức ra đi... do nhà nước thu vàng.
    Vì lý do nội tình chính trị, và sự cả nể công cách mạng nằm vùng của các thành viên tổ chức Công Án Bia Sơn, nên chinh quyền CS/ Phú Yên chậm trể phát hiện là vì muốn làm Phản Cách mạng cũng phải có lý do của nó...!??
    Tuy Hòa- Phú Yên là vùng đất dữ của chiến tranh, đả từng nuôi dưởng bao nhiêu tâm hồn hiền hòa, chất phát, và rất là hiếu khách là đặc tính của dân Bình Đinh, nổi tiếng khắp nước với câu nói của nhà văn Võ Hồng: " Cầu không có lan can, gà không có lông đuôi... Và con gái Bình Đinh là NO Hair!" Còn tôi chỉ biết có một thứ đặt sản Tuy Hòa là tiết canh Cầu Ông Chừ rất nổi tiếng. Mỗi lần tôi hành quân về... là phải ghé ngang qua quán Ông Chừ để ăn tiết canh, uống bia và nhắm con gái Phường Ngọc lãng, ở tháp Nhạn về dưới chân cầu, theo gió bay bay tà áo trắng học trò...lộ rỏ hình hài, một tòa thiên nhiên vĩ đại, làm tôi ít uống mà vẫn thấy say nhiều...!!!

    Ghi chú: Núi Đá Bia thuộc vùng oanh kích tự do của VNCH, nay trở thành khu du lịch sinh thái, là cơ sở tổ chức phản tỉnh của du kích quân VC nằm vùng, nhằm lật đổ chính quyền phản động, vắt chanh bỏ vỏ của VC/ TP.Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên.
         Tháp Nhạn giữa lòng TP/ Tuy Hòa

         Huỳnh Mai St.8872
    {Tường Trình- Thực hiện}


    Lời bình luân của dộc giả

    Bài bao thiêu tinh minh bach vi chi dua tin 1 chiêu cua nhà câm quyên mà không phong vân nguoi thân hoac luât su cua nhung nguoi bi kêt tôi. Do là cach làm cô huu cua mang luoi tuyên truyên dôc tài hiên nay.
    Quê ngoai, 42 ph trước

    Người dân được bầu cử hồi nào mà bảo là Chính quyền nhân dân ? CS chỉ giỏi mị dân , làm cho dân ngu để dễ bề cai trị .
    Nhan Nguyen, 3 g trước
    k có lấy 1 cái hình nào, mà viết cũng thành bài hay thật là hay
    quang thanh, 4 g trước
    Bài bao thiêu tinh minh bach vi chi dua tin 1 chiêu cua nhà câm quyên mà không phong vân nguoi thân hoac luât su cua nhung nguoi bi kêt tôi. Do là cach làm cô huu cua mang luoi tuyên truyên dôc tài hiên nay.
    Quê ngoai, 42 ph trước
    Người dân được bầu cử hồi nào mà bảo là Chính quyền nhân dân ? CS chỉ giỏi mị dân , làm cho dân ngu để dễ bề cai trị .
    Nhan Nguyen, 3 g trước
    k có lấy 1 cái hình nào, mà viết cũng thành bài hay thật là hay
    quang thanh, 4 g trước

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Thỉnh Nguyện Thư- HÔI ĐỒNG BẢO AN LHQ.

   Thỉnh Nguyện Thư- HÔI ĐỒNG BẢO AN LHQ.
Kính gởi,
                  - Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
                  -Hội Đồng Quốc Tế Nhân Quyền- Human Rights Watch- LHQ
    V/v: Tái lập Hội Đồng Giám Sát, thi hành vi phạm HĐ Paris/73/VNCH
            Và yêu cầu Quốc tế Nhân Quyền Human Rights Watch giải cứu tù binh:
             Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu, chiến sĩ Tự Do QL.VNCH
    Chúng tôi, người dân Miền Nam VNCH,sau biến có lịch sử 30-4-1975, bị quốc tế Cộng sản Bắc Việt Nam chiếm đóng và Cộng Sản Hóa Miền Nam VNCH, do CSVN vi phạm thô bạo và trắng trợn HĐ Paris/73 chiến tranh VN, gây nên vấn nạn tù binh chiến tranh VNCH bị Hoa Kỳ và thế giới LHQ bỏ rơi và quên lãng chúng tôi trong nhà tù cải tạo cộng sản VN suốt 37 năm qua. Nay viết thỉnh nguyện thư này đến các cơ quan quốc tế trách nhiệm nhân quền, Hãy vì lòng nhân đạo cứu giúp chúng tôi, những người còn kẹt lại trong nước; sống như một " Ngục Đàng Cộng Sản!"
   Hãy trả lại cho chúng tôi sự công bằng đối xử bình đẵng nhân loại không Cộng Sản. Đã cướp mất TỰ DO- DÂN CHỦ- NHÂN QUYỀN của Việt Nam chúng tôi.!!!
 
    Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu, người tù xuyên thế kỹ của tù binh chiến sĩ Tự Do QL.VNCH trong trại giam tù cải tạo CSVN; suốt 35 năm qua,kể từ ngày chiếm đóng, và cộng sản hóa miền Nam VN, 30-4-1975.
Chính sách hận thù xuyên suốt thế kỷ của Chủ nghĩa cộng sản VN,đã đánh mất tính nhân đạo và tình dân tộc hiếu hòa Việt Nam. CSVN không buông tha kẽ đối thù VNCH, như Đại- Úy QL.VNCH Nguyễn Hữu Cầu theo tính sắc máu cộng sản- "Thà giết lầm hơn bỏ xót" của CSVN. Và không bao giờ buông tha tù binh vì sức yếu, tuổi già, bệnh tật; phải chịu nhiều tra tấn, tàn bạo trong tù dày cộng sản VN,đối với tù binh chiến sĩ Tự Do/QL.VNCH, như Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu!??
Yêu cầu Hội Đồng Quốc Tế Nhân Quyền - Human Rights Watch LHQ,dùng tiếng nói lương tri con người; can thiệp với nhà cầm quyền CSVN thả ngay vô điều kiện Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu, theo luật tù binh chiến tranh quốc tế LHQ dã được phía Cộng Sản Bắc Việt ký kết theo công ước quốc tế chiến tranh VN.
Và cũng yêu cầu Hôi Đồng Bảo An LHQ triệu tập hội đồng khoáng đại các nước có trách nhiệm ký kết Hiêp Định Paris năm 1973,bao gồm 12 nước thuộc khối Công sản, như Liên Xô-Trung Quốc, và kh6i1 Tự Do:Hoa Kỳ-Pháp- Canada... có chữ ký phê chuẩn của Tông Thư Ký LHQ. Hãy đến Việt Nam giám sát thi hành Hiệp Định Paris/73 bị Cộng Sản Quốc tế Nga Tàu và Bắc Việt Nam vi phạm trắng trợn HĐ. Paris/73, đưa quân chiếm đóng trái phép Miền Nam VNCH; tướt đoạt quyền Tự Do, dân Chủ và bắt 265.000 sĩ quan tù binh cải tạo VNCH, làm chết 165.ooo sĩ quan trong nhà tù Cộng Sản VN. Trong số đó có Đại úy Nguyễn Hữu Cầu; cố Đại Úy Trương Văn Sương và nhiều tù binh khác còn bị ẩn giấu bí mật trong rừng sâu, vùng biên giới Việt-Trung - Lào của CSVN, khi trao đổi tù binh HO,HR với định cư tại Hoa Kỳ, và giải thể trại tù binh cải tạo VNCH.
Yêu cầu Hội Đồng Bảo An LHQ giám sát, thi hành vi phạm trắng trợn HĐ Paris/73, của phía CSBV ngày 30-4-1975, để trả lại sự công bằng tự do, dân chủ cho Miền Nam VNCH.
      Nay kính đơn
   Trân trọng kính chào
    October 5,2012-
    Huỳnh Mai St.8872 
    Bh. Dạ Lệ Huỳnh

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

NGỊ QUYẾT TW 6- TỰ DIỄN BẾN HÒA BÌNH ĐCSVN

NGHI QUYẾT TW 6- TỰ DIỄN BIẾN HÒA BÌNH ĐCSVN.

Tg Huỳnh Mai St.8872
Bh. Dạ Lệ Huỳnh
Otober 4, 2012
11: 30 AM

       Bạ loạn, lât đổ chính quyền Syria


Hội nghị Trung ương 6- Đảng Cộng Sản VN, triêu tâp bất thường, hết sức quan trọng vào ngày 01-10- 2012, nhằm giải quyết vấn đề nhân sự lãnh đạo Đảng đang gây gắt, lủng củng trầm trọng, vì tranh giành thế lực giửa phe thân Tàu và thân Nga Xô
củaTBT Nguyễn Phú Trọng và CT nước Trương Tấn Sang, và phe theo Mỹ của TTg Nguyễn Tấn Dũng. Liên danh Sang- Trọng, cùng một phe,chống lại Nguyễn Tán Dũng. Tất cả phe phái đang tự diễn biến hòa bình trong nội bộ Đảng CSVN.
TTg Nguyễn Tấn Dũng đánh hơi thấy nguy hiễm mất chức tham nhũng gần kề, nên ông chạy thuốc chửa với Phó Chủ Tịch nước Trng Quốc Tâp Cận Bình trong trong tổ chức hôi chợ các nước Asean tại tỉnh Quảng Tây Trung Quốc trước vài hôm, để mong rằng ông thầy TQ của TBT Nguễn Phú Trọng, không cho phép ông Trọng làm Mất ghế TTg của ông Dũng. Vã lại TTg Nguyễn Tấn Dũng, đồng thời được phía Mỹ bằng mị cách cứu cho được chiếc ghế TTg/Dũng phải còn vững chắc... bằng cách bom tiền viện trợ cho vay 118 triệu đô la cho chính phủ ông Dũng mua thiếu nợ vệ tinh truyền thông VN2, do đích danh Tổng Thống Barack Obama bảo lãnh ngân hàng bán thiếu...là để lấy lại uy tin và chiếc ghế TTg của ông Dũng vẫn còn... là nhờ cái kiềng 3 chân của Nga Sô- Mỹ - Trung Quốc chia nhau ảnh hưởng diễn biến hòa bình với Cộng Sản VN trong cơn đấu đá của Nghị quyết TW6 ra đời. Tức là quyết định số phận mất chức của TTg Nguyễn Tấn Dũng.
Nếu một mai, hội nghị Trung Ương 6 này, nếu Đảng CSVN để cho TTg Nguyễn Tấn Dũng thắng...và tiếp tục giử ghế, thì Đảng CSVN vẫn tồn tại và giàu có hơn lên, vì TTg có tài tham nhũng và làm kinh tài nuôi Đảng sống Còn có cơ may đu dây qua lại, để nhờ vã và chạy theo Mỹ- Nga Xô. Và chẵng may, bị hạ bệ trong kỳ họp nghị quyết TW6 này, chính là do ĐCSVN thuộc TQ thanh trừng nội bộ...Thì TTg Nguễn Tấn Dũng bắt buộc phải đem quân làm lực lượng đảo chánh như TT Nga Boris Yeltsin và Gorbachev của Nga Xô, thời hậu Công Sản...để tự diễn biến hòa bình hay làm cuộc cách mạng Hoa Lài Á Rập cho dân nhờ...!??
   

      Người dân Syria vứt bỏ chính quyền

Hội nghị Trung ương Đảng định đoạt số phận Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (T) nói chuyện với chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong lễ khai mạc Đại hội Đảng 11, Hà Nội, 12/01/2011
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (T) nói chuyện với chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong lễ khai mạc Đại hội Đảng 11, Hà Nội, 12/01/2011
REUTERS/Kham

Thanh Phương
Ngày 01/10/2012 vừa qua, đảng Cộng sản Việt Nam đã bất ngờ triệu tập Hội nghị Trung ương 6 sớm hơn dự kiến đến hai tuần. Kéo dài trong 15 ngày, Hội nghị Trung ương lần này được thông báo là chủ yếu sẽ bàn về « quy hoạch lãnh đạo chủ chốt ». Trên thực tế, Ban Chấp hành Trung ương sẽ định đoạt số phận của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hiện đang bị yếu thế trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế Việt Nam.

Được Đảng giao nắm quyền Thủ tướng thêm một nhiệm kỳ vào đầu năm 2011, ông Nguyễn Tấn Dũng nay giống như là « chỉ mành treo chuông » như mô tả của các nhà phân tích.
Tuy ít có khả năng ông bị cách chức ngay bây giờ, nhưng theo nhận định của hãng tin AFP hôm nay, một điều chắc chắn là sau Hội nghị Trung ương lần này, quyền lực của Thủ tướng Dũng sẽ bị suy yếu nhiều, trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế èo uột, lạm phát tăng trở lại, đầu tư ngoại quốc sụt giảm mạnh, nhiều tập đoàn Nhà nước bị thua lỗ nặng nề, bê bối tài chính trong khu vực ngân hàng.
AFP trích lời ông Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam tại Úc, dự đoán sẽ có đụng độ giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với những đối thủ của ông, mà cụ thể là phe Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang. Theo ông Thayer, có thể là ít nhất đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tìm cách giảm bớt những quyền hành quá lớn mà phe của ông Dũng đã thâu tóm được. Vấn đề là không biết các đối thủ của Thủ tướng Việt Nam có thể đi đến việc buộc ông Dũng từ chức hay không.
Dầu sao, trận đấu sẽ rất quyết liệt, bởi vì ngay trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị hôm thứ Hai vừa qua, Tổng bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng đã báo trước rằng « ít có Hội nghị Trung ương nào có nhiều nội dung và dự kiến họp dài ngày như hội nghị lần này ». Theo ông Trọng, những vấn đề sẽ được bàn và quyết định đều « rất quan trọng và phức tạp ».
Chỉ trích gián tiếp năng lực quản lý kinh tế của ông Nguyễn Tấn Dũng, lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định là trong thời gian qua, « chúng ta chỉ mới chủ yếu tập trung cho việc chèo chống đối phó với khó khăn về tài chính và ngân hàng, mà chưa triển khai các biện pháp đổi mới mô hình tăng trưởng ». Ông Trọng cho rằng, phải tiếp tục kềm chế lạm phát, nhưng phải « tập trung ưu tiên cho ổn định, lành mạnh hóa kinh tế vĩ mô ».
Theo nhận định của AFP, chiến lược phát triển kinh tế của ông Nguyễn Tấn Dũng đã gặp nhiều thất bại ê chề. Chính ông đã thúc đẩy việc hình thành những tập đoàn công nghiệp theo kiểu Chaebol của Hàn Quốc, nhưng một số tập đoàn như Vinashin và Vinalines đã bị thua lỗ nặng nề, nợ nần chồng chất hàng tỷ đôla. Hệ thống ngân hàng Việt Nam đầy nợ xấu và việc tái cơ cấu ngành này đã bị chựng lại từ cuối năm 2011. Nhiều lãnh đạo ngân hàng đã bị bắt giữ và bị khởi tố trong vụ bê bối tài chinh ở ngân hàng ACB, trong đó có ông Nguyễn Đức Kiên, một trong những người giàu nhất Việt Nam và là một trong những nhân vật thân cận với ông Nguyễn Tấn Dũng. Thứ Sáu tuần trước, cơ quan xếp hạng tín nhiệm Moody’s đã hạ bậc điểm của Việt Nam cũng chính là do quan ngại về khu vực ngân hàng.
Nay các đối thủ của Thủ tướng Dũng muốn ông phải trả giá về những thất bại đó. Nhiều trang blog cũng đang tập trung đả kích phe Nguyễn Tấn Dũng. AFP trích lời một cán bộ đảng cho rằng, « chưa bao giờ có một Thủ tướng bị công khai chỉ trích nặng nề về thất bại kinh tế và tham nhũng như thế ». Vị cán bộ này nói thêm : « Đây là cuộc đấu giữa một bên là thế lực có tiền và bên kia là thế lực có quyền, nhằm chống tham nhũng và làm trong sạch hàng ngũ Đảng ».
Theo các nguồn tin từ nội bộ Đảng, trong cuộc họp vào tuần trước, 14 ủy viên Bộ Chính trị đã không ra được một biện pháp kỷ luật Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cho nên, mới cấp tốc triệu tập Hội nghị Trung ương để bàn về việc này. Nhưng theo vị cán bộ Đảng nói trên, sẽ rất khó mà cách chức được ông Nguyễn Tấn Dũng.
Theo nguồn,
 http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20121003-hoi-nghi-trung-uong-dang-dinh-doat-so-phan-cua-thu-tuong-nguyen-tan-dung

Cơ May Cho Tự Do- Phản Tỉnh Dân Tộc 

Hội nghị Trung Ương 6, đại hôi Đảng khóa XI diễn ra một cách bất thường quan trọng trước thường kỳ 2 tuần lễ, nói lên tính cấp thiết giải quyết bất ổn nội bộ Đảng CSVN cho vấn đề nhân sự lãnh đạo Đảng của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng bị cáo buộc tham nhũng, và tìm cách thôi giử chức vụ TTg cho ông Dũng.
    Đây là cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực của ĐCSVN một cách công khai trong đai hội Đảng, để khẳng định "Tự diễn biến Hòa bình" là nhược điểm "Tự Sát" của ĐCSVN.Mà người dân Miền Nam VN hằng mong đợi suốt 37 năm qua, có người lãnh đạo tham nhũng CSVN , như TTg Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu nổi dậy, xúi giục dân bạo loạn chống chính quyền của ông, nhà nước CSVN đã từng bần cùng, và vô sản hóa nghèo đói của nhân dân...nên bắt buộc ông phải tham nhũng, để chia sẻ cái nghèo khó với nhân dân...
   Nay đã đến lúc ông Dũng phải đứng về phía  nạn nhân  tranh đấu độc tài Đảng trị Cộng Sản, tái lập lại thị trường tư hữu tự do theo định hướng Xã Hội Dân Chủ của TT Nga Putin. nên ông phải đóng vai trò, sứ mệnh “Borit yensin”hay ông “Goodbachev”của Việt Nam hậu cộng Sản, để đưa Việt Nam Dân Chủ Định hướng Xã Nghĩa giàu mạnh hơn !?
  Là công dân chiến bại Miềm NamVN bị thống trị và cộng sản hóa của CSBV, nên không có quyền lựa thể chế Tự do cho mình, mà tùy thuộc vào hoàn cảnh chính trị thay đổi của Nguyễn Tấ Dũng mang lại sắp tới đây, nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay Cộng Sản. Không Tàu Cộng cũng là Nga Xô?, vì hai nơi này , là thiên đàng trên cả tự do; sống được bằng xương máu đồng bào của người cộng sản!?? Cho nên người Viêt Quốc Gia chân chính VNCH phải tùy thời, tùy lúc hành xử Tự Do chính thống của nhân loại; không mắc mưu đánh tráo Tự Do- dân Chủ- Nhân quyền bằng Thiên đàng Xã Nghĩa Cộng Sản!!!
   Và vì thế suốt 37 năm qua, dân miền Nam VNCH phải sống nhờ vã sự ban ơn, bố thí lòng nhân đạo của người Cộng Sản Bắc Việt,cho một kiếp sống thừa; và thiếu tình dân tộc!!!...Qua bài viết:" Ru Hồn Cho Đá" Tâm thư không gởi cho TTg Nguyễn Tấn Dũng.

RU HỒN CHO ĐÁ.

Tâm thư không gởi, RU HỒN CHO ĐÁ...!!!
Tg:Huỳnh Mai St.8872
 Bh.Dạ Lệ Huỳnh                                   
   Tôi xin đăng lại bài viết Tâm Thư Không Gởi:"Ru Hồn Cho Đá" trên Blog YuMe.Vn,ngày 5-1-2011{Tân Mão} cách đây một năm nhưng bị Ban Quản Trị YuMe.Vn xóa bài đăng, và cho rằng bài viết quá nhạy cảm về chính trị!?.Và cũng nhận nhiều phê phán của bạn bè chiến hữu cho rằng không nên nói xấu"Đồng bào tôi trong nỗi đau chiến bại..."Thú thật,đó  là Sự Thật không tránh khỏi khi người dân chấp nhận là kẻ chiến bại do chính mình gây ra trên mãnh đất Tự Do Miền Nam VNCH,ngày 3O-4-1975...Không thể chấp nhận của người Việt Quốc Gia còn biết yêu chuộng Tự Do-Hòa Bình Dân Tộc. Nếu biết chấp nhận" Sự Thật"  thì mình mới đủ can đảm và kiên cường "Đứng Dậy" từ nơi té ngả của mình ngay tại trong nước tự sức mình-Sức mạnh toàn Dân-.Không phải nhờ vã vào thế lực ngoại bang thay đổi cho dân tộc chúng ta,Dù đó là Hoa Kỳ,một đồng minh "Phản Bội" Chiến Sĩ Tụ Do VNCH!!!.
   Đây là một hình thức tiếp cận kẻ thù...Khi biết mình ở vị thế trong hang hùm,bắt buộc mình phải vuốt râu hùm...Chớ đứng ngoài hang cọp mà bảo tôi sợ cọp.Nếu có sợ thì củng bị nó ăn thịt từ lâu rồi!!!.Và xin nói lên trạng thái cô đơn"Vào hang cọp dể bắt cọp con".trong năm Tân Mão vừa qua mà ảnh hưởng của nó kéo dài cho tương lai dân tộc biết yêu chuộng Tự-Do-Hòa Bình cho quê hương!.
                              
  
Lời trần tình Cải Tạo,                  Ru Hồn Cho Đá...!!!
  Tâm Thư không bao giờ gởi!
  Huỳnh Mai St.8872
  Bh.Dạ Lệ Huỳnh
 12 pm 05-1-2011  
                                                
   Tết đến nơi,mùa xuân Tân Mão chỉ còn 10 ngày nữa! là tân niên cho một năm thay đổi mới,đúng với chữ tân theo niên lịch,một Tân Mão đổi mới dễ thương của con Mèo vừa thoát qua sự hùm hổ của năm Cọp qua.Củng nói lên tính cách đổi mới của Đại Hội Đãng lần Xi vừa qua-19-1-2011-đã hứa hẹn tính thách thức Dân Chủ và Hóa Bình dân tộc đã chuyển qua thời kỳ đổi mới của Đãng Cộng Sản Việt Nam sẽ làm được gì! cho cuộc sống người dân phồn thạnh ấm no và cởi mở hiếu hòa cùng dân,cùng xây dựng tương lai hạnh phúc một Việt Nam giàu mạnh và có tự chủ hơn xưa....
   Người dân khắp nơi các nước phương Tây ấy! năm nay trở về quê hương nườm-nượp cùng nhau ăn tết cổ truyền dân tộc và cũng để"Mừng Đãng Mừng Xuân " theo nghĩa  đổi đời lịch sử Xã Nghĩa Việt Nam.
   Báo Tuổi Trẻ ra ngày thứ hai 24-1-2011-tức 21 tháng chạp sắp đưa "Ông Bà về trời" có chạy một"Tít " lớn "SUM VẦY TẾT VIỆT" Có hàng vạn người bắt đầu về quê ăn tết...Hơn nửa triệu kiều bào về quê ăn tết...Hành trang trở về Việt Nam của nhiều người không chỉ là những đồng vốn chắt chiu... không ít người mong muốn chuyển giao những công nghệ,kiến thức đã học được ở nước ngoài vào việt sản xuất,kinh doanh tại Việt Nam....Có nhiều Việt Kiều muốn về ở luôn VN để đầu tư làm ăn, kinh doanh tại quê nhà!
   Đứng trước miền vui phấn khởi và "Hồ-Hởi"sau kỳ đại hội Đãng XI vừa thành công...Kinh chúc Đãng Cộng Sản Việt Nam đạt được thắng lợi trong miền tin yêu mới của Dân Tộc và Kiều Bào Hãi Ngoại.Và mong  Đãng không làm thất vọng của đồng báo quốc nội và quốc ngoại Việt Nam! Trong không khí vui mừng,cởi mở đón tết xuân...!Tôi cũng như tất cả đồng bào quốc nội và hãi ngoại muốn chia sẻ cùng Thủ Tướng Chính Phủ và Bộ Chính Trị T.W Đãng CSVN một tâm thư của một thành phần công dân của Quý Ngài mà đã vô tình quên lãng trên bước đường thăng tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa có Định Hướng của quý ngài mà quên mất chúng tôi là kẻ lót đường cho Định Hướng Xã Nghĩa đi lên đó!...
   Chính tâm tư nguyện vọng của đồng bào cả nước đang xuân về khắp nơi đây,chính là nỗi lòng của tâm thư đó không dám gởi vào ai? và  cho ai!?.Nó chỉ dược đọc lên cho những ai còn thiết tha với tiền đồ dân tộc này mà thôi!!!
    Đọc được trên báo Tuổi Trẻ Online:tuoi trẻ.vn,ngày 4-1-2011
LTS: nhân dịp đầu năm mới 2011Thủ Tứớng Nguyễn Tấn Dũng đã gởi đến báo Tuổi Trẻ bài viết với tiêu đề”Nội Dung chủ yếu Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội 2011-2020 và nhiệm vụ trọng tâm cua năm 2011”
 Tuổi Trẻ xin giới thiệu cùng bạn đọc .ĐỔI MỚI ĐỒNG BỘ KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ “Trọng tâm của đổi mới chính trị là hoàn thiện nội dung và đổi mới phương thức lãnh đạo của Đãng,gắn quyền hạn với trách nhiệm trong thực hiện chức năng lãnh đạo của các cấp ủy Đảng;mở rộng dân chủ trong Đãng và trong toàn xã hội nhằm phát huy vai trò chủ động của các cơ quan nhà nước,khả năng sáng tạo to lớn của nhân dân,sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc để xây dựng và bảo vệ đất nước”.
 Nghe, như được mở rộng tất lòng chất chứa bấy lâu nay…cho ước vọng của người dân sớm được đạt thành mong muốn.Dân chủ,nhân quyền và xã hội binh đẵng toàn dân với Đãng lãnh đạo là đại phúc cho dân tộc là sức mạnh đại đoàn toàn dân bảo vệ chủ quyền độc lập dân tộc.
 Có phải Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là ông “Borit yensin”hay ông “Goodbachev”của Việt Nam!? được như vậy thì rất đáng mừng cho dân tộc dù đã đi sau nước Nga hằng 20 năm đôi mới dân chủ vẫn còn đủ sức bắt kịp tiến bộ của Đông Âu.
 Tương lai dân chủ dân tộc sẽ đem lại cho Việt Nam một sức sống mới và linh hoạt năng động hơn để kiến tạo một quốc gia thống nhất dân tộc thuần có cộng đồng người Việt nước ngoài trở về tổ quốc xây dựng quê hương sống trong hòa bình...hạnh phúc toàn dân!.Để chia vui nỗi hân hoan chào mừng dân tộc sắp có dân chủ hòa bình dân tộc bắt đầu năm mới 2011,tôi có một tâm thư bày tỏ nỗi niềm dân tộc nặng mang suốt 35 năm qua không thể tỏ bày…và nó không bao giờ được gởi!? và chỉ để dành cho sự đồng cảm của những ai còn thiết tha với quê hương đất nước dân tộc này!Chắc tôi phải giữ lại trong tâm tôi cái mơ ước thầm kín biết đến bao mới thực hiện được,và có ai!? Là người dám thực hành ý nguyện dân tộc!Hay nó chỉ là ảo ảnh trong tôi và nó là hảo huyền ước mơ của một dân thiết với hòa bình Tự-Do,Dân Chủ dân tộc Việt Nam!!!
  Tôi không phải nhà báo phóng viên hay cơ quan truyền thông báo chí.Tôi chỉ là người Cải Tạo của chế độ! còn sót lại của Sàigon bị đồng minh Mỹ bỏ rơi, sau khi hợp tác với chính quyền  Cộng Sản Việt Nam cho thỏa thuận chương trình nhân đạo H.O {ODP-orderly departure program-} của hai bên Việt Mỹ đồng ký.Hiện tại tôi đang sống dưới sự" Khoan hồng "của Chính Phủ Việt Nam Cộng Sản.
  Việt Nam là một nước mới giành độc lập giải phóng và thống nhất dân tộc ngày 30-4-1975.Nền kinh tế VN còn gặp nhiều khó khăn vì bị cấm vận các nước phương tây nên sự phát triển xã hội,con người rất yếu kém nghèo nàn mà người dân phải chịu cảnh đói nghèo lạc hậu…miễn sao được thống nhất,hòa bình dân tộc cho dù phải chấp nhận muôn vàn khó khăn trong sự xây dựng lại quê hương xứ sở.
  Tôi là một trong số những anh em của hàng trăm ngàn chiến hữu binh lính chế độ Sàigon đã chấp nhận ở lại quê nhà dù phải ăn khoai sắn độn cơm!để chung sức,chung lòng góp bàn tay và công sức xây lại quê hương đổ nát tương tàn vì chiến tranh để lại,mà chúng tôi có phần trách nhiệm với quê hương.Chúng tôi không trách được việc Mỹ bỏ rơi miền Nam hay phản bội đồng minh,vì đó là quyền lợi của ngườii Mỹ.Cũng như chúng tôi phải nhận lảnh trách nhiệm với quê hương đất nước của mình,không trách và đổ lỗi cho ai!?...
  Chúng tôi chấp nhận thương đau,chịu thương chịu khó dù còn nhiều khác biệt tư tưởng,quan niện đối xử nhau còn dị biệt chưa hòa hợp…nhưng với tình dân tộc,tình người quê hương xứ sở cùng một ông bà tổ tiên không lẽ ăn thịt nhau!…nếu có chửi bới nhau vì tranh giành cuộc sống của nhau cũng là anh em một nhà có mất chi đâu? và chia sẻ cũa cãi tài sản cho nhau…Nghĩ thế chúng tôi quân dân lính tráng Miền Nam chấp nhận bị gọi “ Ngụy Quân,Ngụy quyền “ hay dân “Ngụy Miền Nam”là tay sai đế quốc Mỹ.nuốt nhục chịu đựng làm thinh chấp nhận lỗi lầm để cùng đồng bào dân tộc cả nước xây dựng lại quê hương tổ quốc được ấm no hạnh phúc sau cuộc chiến dã đi qua mà đổ nát tang thương còn ở lại!…
   Chúng tôi đã thật lòng vì dân vì nước dù trước kia được cho là “lỗi lầm dân tộc” nhưng chúng tôi người dân “Ngụy” Miền Nam đã giao nộp cho chính quyền Cách Mạng GPMN tất cả tài sản,nhà lầu,xe hơi ruộng vườn,cơ sở sản xuất kinh doanh.Đó là tư hữu vốn có của một đời người vất vã đánh đổi công sức của mình cho Tư Bản Mại Bản bốc lột để có đươc của cãi cho chính quyền nhà nước Cách Mạng có cơ sở tập trung vốn liếng và phương tiện tái sản xuất nuôi dân,vừa được giải phóng còn gặp khó khăn.
  Chúng tôi còn tùy theo quan niệm Cách Mạng gán ghép cho là“Kẽ thù dân tộc”,được yêu cầu tập trung cải tạo theo chính sách khoan hồng của nhà nước Cộng Sản-CNXH trong vòng 10 ngày hay o1 tháng để hòa nhập cưộc sống mới toàn dân nhưng thực tế đã kéo dài hơn 3 năm đến 10 năm thậm chí 15 -2o măn mà không một ai dám khiếu kiện rồi tất cả cũng chìm vào quên lãng của người dân…
  Trong khi đó,gia đình người dân ngoài dân sự vợ con,cha mẹ, bạn bè thân hữu sau khi giao nộp tài sản,tư hữu gia đình được yêu cầu của chính quyền Cách Mạng phải rời khỏi thành phố đi Vùng Kinh Tế Mới để cải tạo lao động được thích ứng với cung cách làm ăn mới và sự sống mới cho phù hợp với CNXH,không còn phải “Ngồi mát ăn bát vàng “!
Tất cả những sự việc xẩy ra như trên chứng tỏ dân Ngụy Miền Nam có sự tiếp cận thực tế với tinh thần cầu thị biết nhẫn nhịn yêu nước chung tay góp sức tự lực cánh sinh xây dựng lại quê hương của mình không nhờ vã người bạn đồng minh người Mỹ,họ cho rằng “Người Việt không có trách nhiệm và tự chiến đấu cứu lấy quê hương mình…!?” nên mới bị Mỹ bỏ rơi!.
  Ngày nay Việt Nam trong tư thế khác xưa của thời  Liên Xô và Đông Âu sụp đổ 1989-1991 Việt Nam biết tư thay đổi và đổi mới CNXH chính mình đang theo cho thích hợp với thời đại cùng cao trào phát triển kinh tế thị trường thế giới có định hướng XHCN cho chính Việt Nam mình.
  Dân tộc VN như trải qua cơn mê khoai-sắn,bo-bo độn cơm…người dân dần ăn no mặc đẹp,xã hội phát triển lên theo mô hình “Kinh Tế Định Hướng XHCN” do Đãng Cộng sản lãnh đạo,điều hướng phát triển kinh tế xã hội nhưng không thay đổi chính trị và giáo dục.hai lãnh vực kinh tế xã hội Việt Nam đã thay đổi hẳn,lớn mạnh dần có vị trí ngang tầm phát triển khu vực ĐNÁ.Chỉ giới hạn trong lãnh vực “Kinh Tế Định Hướng XHCN” Việt Nam đã xóa bỏ được nền kinh tế chỉ huy bao cấp thời Liên Xô và đã xóa dần giai cấp VÔ SẢN công nông để thành lâp tập đoàn kinh tế quốc doanh gọi là “Tư Bản Đỏ” thuộc giới Đại Gia có nhiều vốn liếng và quyền hành thân chính phủ.Giai cấp Tư Bản Quốc Doanh này mõi lúc mỗi đông hơn tùy theo sự lớn mạnh kinh tế VN,loại bỏ dần giai cấp Vô Sản chuyên chính.
  Việt Nam thoát đói nghèo và bắt kịp đà tiên triển kinh tế trong khu vực ĐNA hòa nhập vào văn minh phát triển cộng đồng thế giới …Chúng tôi người “Dân Ngụy”vừa mừng vừa lo.Mừng đã qua cơn đói sắn khoai hằng ngày,lo vì đất đai nhà cửa bị bọn tham quan cướp lấy làm cho người dân vốn nghèo lại nghèo thêm vì mất hết phương tiện sản xuất trong tay.Sự giàu trong xả hội VN đã phân biệt rỏ ràng giữa nông thôn và thành thị.
  Giai cấp Vô Sản nông dân ở Miền Nam là thành phần dân chúng ủng hộ Cách Mạng thành công hết 85% nông thôn có con em hồi kết trở về lập chiến khu chống VNCH {nên không lấy làm lạ khi người Mỹ rút đi và cho rằng người VN không tự chiến đấu cho TỰ-Do dân tộc mình.Chính phủ VN thành công kinh tế nhưng lại bỏ rơi đói nghèo cho nông dân chẵng khác nào trường hợp Mỹ bỏ rơi VNCH trước nắm 1975.Vì chính quyền CSVN thiếu dân chủ công bằng trong cách đối xử phân biệt thành phần kinh tế nông thôn và thành thị cho công nghiệp hóa làm mất cân bằng phát triển kinh tế giữ công nghiệp và nông nghiệp lảm cho giàu nghèo cách biệt nhau khá xa.
  Thành phần Tư Bản Đỏ tức tập đoàn Quốc Doanh,họ được chính phủ hổ trợ và trao cho quyền hành độc quyền kinh tế.Vốn liếng Tập Đoàn Tư Bản Quốc Doanh rất mạnh là do tài sản của toàn dân bị nhà nước quốc hữu hóa toàn dân nên có.Các Tập Đoàn Kinh Tế Quốc Doanh này than chính quyền,xuất thân từ con ông cháu cha là đãng viên đãng Cộng Sản được nhà nước tin cậy và trao quyền hành độc quyền kinh tế,họ “Vừa đá bóng vừa thổi còi”họ là Đại Gia trong mọi thành phần kinh tế VN với đầy đủ phương tiện sống bên cạnh đó là những người nghèo khổ buôn gánh bán bưng.xích lô,xe thồ,vé số…công nhân bốc vác.Đó là những người kém may mắn bị phân biệt đối xử bấy lâu nay kể từ khi nước nhà được “Giải phóng” mà sao cuộc đời khốn khổ của họ không ai giải phóng!?
  Vì có thế có thần trong kinh doanh kinh tế nên gây ra nạn tham nhũng trong chính quyền cho đút lót chạy chọt làm ăn và đưa đất nước này đến vấn nạn tham nhũng làm suy yếu uy tín lãnh đạo.xã hội càng càng đào sâu hố ngăn cách giữa giàu và nghèo,tăng thêm sự phân hóa dân tộc.Người dân cố đòi dân chủ dân quyền là muốn san bằng cách biệt giàu nghèo đem lại công bằng mức sống tốt đẹp cho dân.
  Hồi còn khoai sắn độn cơm sao mọi người không đòi Tự-Do,Dân Chủ ,họ hy sinh những thứ tư-do đó để cùng nhau xây dựng quê hương tổ quốc cho dù có mang tiếng “Dân Ngụy “trong phân biệt đối xử ,vì họ đã sống qua thời Tự-Do Dân Chủ Miền Nam rồi nhưng họ vẫn theo và ủng hộ cơ sở nằm vùng Cách Mạng hầu đem lại sự thống nhất hòa bình dân tôc dù cho phải mất nhưng thứ quyền Tự-Do đó…!
  Ngày nay đã đạt được sự thống nhất hòa bình dân tộc rồi mà vẫn thiếu sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam cho Hoàng Sa Trường Sa là sự sống còn dân tộc cho thế hệ con cháu mai sau.Người dân Miền Nam rất chân thành và biết tôn trọng sự thật trong quan niệm không phân biệt nghĩ xấu bất cư chế độ nào dù Cộng Sản hay Tự-Do chỉ là giai đoạn cứu dân cứu nước mà thôi…! Miễn sao! dân được hạnh phúc hòa bình. Nhưng rất quyết liệt và kiên cường bão vệ lãnh thổ tổ quốc Việt Nam.Họ muốn có Tự-Do dân chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ có quyền tư quyết dân tộc và tránh phải chiến tranh.Cũng vì mục đích hòa bình tư do dân tộc mà bị chế độ nầy ghép tội phản động lật đổ chính quyền Cộng Sản VN nên họ tư đối kháng với người dân mà họ đã tốn công rèn luyện,cải tạo người dân thành một dân tộc anh hùng yêu nước yêu CNXH!?
  Đến nay đã ba mươi lăm năm qua mà cuộc đời họ vẫn nắng mưa đi nhặt nhạnh từng túi bao nilon đêm về “tái chế” kiếm cơm qua ngày! Nhưng liệu, họ có tái chế nổi muộn phiền hằn sâu trong tâm thức để trở thành một hy vọng cho ngày mai như phát biểu Dân Chủ toàn Đãng toàn Dân của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng không? Hay lời hứa như giọt mưa trên túi nilon trơn trợt miền hy vọng cuối đời! Người ta thường nói “Sống nhờ hy vọng” nhưng chúng ta chì nói được “Còn hy vọng là còn sống”!!!
                                                                                              Huỳnh Mai St.8872

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

DƯỚI CỘI MAI GIÀ


  Thơ,
               Dưới Cội Mai Già,
                                Huỳnh Mai St.8872

                                       Bh.Dạ Lệ Hùynh

Dưới cội Mai già một đời mưa nắng...!
Bên thềm xưa cũ,một lão Mai già,
Cuối đông rét lạnh một thời thử thách,
Đơm nụ tầm xuân,hoa nở cho đời,
                      ***
Đông tàn sương lạnh ủ mình khe lá!
khép cánh hoa đời... vạn gió phong sương!
Trời đất giao hòa,bình minh ló dạng,
Một thưở bẻ bàng,hương ngát loài hoa!
                          ***
Bình minh phảng phất cánh Mai nở vội,
Chưa kịp trao mình... hé lộ mùi hương!
Hoa Mai trương cánh trong sương đẫm ướt,
Sắc vàng rực rở báo  mùa xuân sang!
                         ***
Xuân đến muôn nơi,hoa vàng ngập lối!
Hòa trong tiếng pháo,rộn ràng trẻ thơ,
Hoa Mai trong nắng,vàng thêm sắc thắm!
Đem lại nụ đời... sức sống bình minh!
                        ***
Xuân nắng lên cao chói chang rực nở!
Ươm nắng cho đời nồng thắm thương nhau,
Dưới cội Mai già vang lên chúc tụng...!
Rượu nồng pháo nổ,đối liễng tung câu,
                         ***
Chiều xuân lãng đãng bóng xế chiều tà!
Xuyên cành hoa nắng nở hoa chen hoa...!
Gió lá đưa cành... vàng Mai Vở rụng!
Rơi trong gió...có nắng vàng tiển đưa...!
                         ***
Nhẹ bước sân thềm,lối đi trải thảm...!
Từng cơn gió cuộn xao động cánh vàng!
Xô vào tường đá,cánh hoa tan tác...!
Kết thành một khối... ngủ yên chân tường!
                         ***
Gió hiu buồn...rơi rụng cánh hoa sau...!
Thời hoa gió loạn còn say giấc ngủ!
Rơi trên rượu thịt,dưa hành bánh tết..!
Phủ xác hoa tàn,đỏ máu con tim!!!
,
Tất cả say sưa vùi trong chúc tụng...!
Mặc cho tiệc tùng,hoang phế cội Mai,
Thức tỉnh mình tôi, chân tường bó gối!
Ngẩn mặt nhìn trời... rơi rụng cánh Mai!
                       ***
Mai chỉ đẹp khi ngắm Mai rơi rụng...!
Hoàng hôn lộng gió... hoa cánh bay bay!!!
Vàng lên hoa nắng,tất lòng thương tiếc!
Xác cánh hoa vàng... vương vấn hồn xuân,
                          ***
Đẹp nhất đời Mai...cho đời hương sắc...!
Buồn nhất đời Mai...loạn gió chiều xuân!
Dù Mai có chết,mùa xuân cũng chết...!
Hãnh diện cho đời...dưới cội Mai già!!!
                                     Huỳnh-Mai
                            { Mùa xuân thương nhớ}

 Lời của của một lão Mai chiến hữu,

Gốc Mai nhà tôi,trồng trước hiên nhà, thuộc loại lão tướng; cũng là loại mai rừng đã từng chiến đấu trong trận mac chiến trường Pu-Rang-Buông Mê Thuộc, đã bị trốc gốc phơi thây trong bom đạn cày xé trong cánh rừng mai.Tôi lượm đen về Tuy Hòa- Phú yên chăm sóc tưới trồng phân bón tại nhà chiến hữu bạn thân.
   Và đến lượt- phiên tôi bị thương tại mặt trận, hành quân Lam Sơn 719- Ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào...Tôi được chyển viện về Tổng Y Viện Cộng Hòa. Và bằng mọi cách, hay bất cứ giá nào cũng phải mang cây mai về Sài Gòn cho mẹ tôi, và trồng trước sân nhà cho mẹ tôi đở nhớ, mỗi khi hay tin tôi đi hành quân xa nhà, vì nó trùng tên với tôi là Mai.
   Mẹ tôi rất thương tôi. Trong thần giao cách cãm, mẹ linh cãm có ghuyện gì nguy hiễm cho con của mẹ khi thấy bức ảnh lính của tôi treo trên tường rớt xuống vở tan, khi mẹ hàng ngày đốt nhang cầu nguyện Trời Phật, ơn trên; cho con được yên lành nơi chốn phương xa, và an toàn trong các cuộc hành quân đầy nguy hiễm.Và cũng cùng ngày xảy ra tôi bị thương, khi tái chiếm lại ngọn đồi căn cứ hỏa lục 6,tại Đak Tô- Komtum,,khi quân Mỹ rút quân, và bàn giao căn cứ Hỏa Lực 6 cho cộng quân Bắc Việt. Là một hành động phản bội QL.VNCH của đồng minh Hoa Kỳ.
   Từ khi có cây mai trước sân nhà, mẹ tôi cũng thấy đở buồn khi tôi xa nhà. Hình như bà biết trách nhiệm tôi phải làm khi đất nước lâm nguy. càng nhớ thương con, bà càng chăm sóc  mau lớn, như nuôi tôi khôn lớn làm ngưởi...Nhất là những tháng ngày tôi đi tập trung cải tạo trong nhà tù Cộng Sản, bà khóc hết nước mắt, mà lòng bà cãm thấy hảnh diệm cho con bà, vì dân .vì nước. Nếu có chết đi cũng là xứng đáng cho tổ quốc Tự Do...!!! Vì bên bà còn có Cội cây Mai Già do tôi để lại, an ủi tuổi già mai hậu cho bà!!!
   Loài mai rừng sống rất khỏe và rất mạnh trong môi trườn khắc nghiệt của khí hậu thổ nhưỡng, cùng hoàn cảnh khói lửa chiến tranh. Dù bị bật tung gốc vì bom dạn cày xé, nhưng nó không đứt rể chuột là nó vẫn sống vào mùa mưa dầm, có sấm sét làm nứt rể mai, nên dể đâm chồi, nảy lá hồi sanh sức sống bị cạn kiệt. Hình như mai rừng có học những những khóa huấn luyện quân sự "Mưu sinh thoát hiễm" hay "Rừng núi sình lầy" của các lính trận, nhà binh-QL.VNCH.
   Mai rừng, sức sống rất mãnh liệt, nhưng đời hoa sớm nở tối tàn.Đúng ra sớm nở trưa tàn, so với loài mai nhà, 3 ngày vẫn còn tươi thắm, vì đời của nó sống vội và chết vội theo người linh trận sau cuồng phong  một trân chiến; mất còn cũng tả tơi hoa lá cành...
   Gốc mai rừng nhà tôi thật chiến đấu... năn nào cũng đứng nhất khu gia binh xóm nhà tôi. Mai năm cánh nhỏ vàng rực, nặng trỉu cành, xum xuê cả một gốc sân rộng nhà tôi trong ngày mồng một tết hằng năm, bất kể thất mùa hay được mùa hoa, vẫn cứ nở rộ như người lính hiên ngang ngoài trận mạc. Dù chiến thắng, hay chiến bại, phải đem hết phận đời cống hiến cho người thưởng thức, ngắm nhìn Mai rừng nở rộ giữa thành đô...
   Mọi người đứng lặng hàng giờ, không những để xem phong cách mai rừng rộ nở, mà còn xem cốt cách tinh thần khi Mai tàn mà không héo úa như bao loài hoa khác. một cái chết đẹp như mơ của loài hoa rừng chiến đấu- Sớm nở trưa tàn cho đời không ơn nghĩa!
   Sáng sớm, 5 giờ còn ngậm giọt sương khuya là đã nở nụ rồi! E- ấp chút nắng bình minh là nở rộ, tỏa mùi hương thoang thoãng của núi rừng đâu đây... về thành phố, một cảm nhẹ nhàng của gió núi mây ngàng bay!
   Khi đến 1 giờ trưa, hoa vẫn còn khoe sắc trong cái chết không hay biết gì!? như người lính còn xung trận, đến khi cơn gió chiều xuân ập đến , hoa cách Mai rừng vội vã buông cành, lả tã, vàng rực rở trong nắng chiều xuân. Rơi trên bánh tết rượu mừng xuân tới; rơi trên thềm nhà trải thảm cho người đi.
   Mỗi cơn gió chiều xuân thỏang qua, mang theo hàng hàng; lớp lớp cánh mai tàn rơi rụng, cuốn theo chiều gió, xô dạc cuối chân tường, rồi nằm im trảỉ xác hoa tàn, nhìn cành trơ trụi lá hoa. Mà nghĩ cho phận đời người lính chiến trong lẽ thắng- thua, phải trải xác thân mình cho dời dẫm đạp tiến lên Thiên Đàng CNXH/CSVN!?
   Thật sự, tôi không phải là tao nhân mặc khách biết thưởng thức thú chơi hoa. Vì tôi là một lính trân, đã từng chiến đấu bên cạnh rừng mai, nên coi mai rừng là chiến hữu của loài hoa thường nở trên đầu súng mỗi khi đêm trăng kích giặc,nên mai tàn là cái chết lẽ sống đời tôi...Cái đep nhất của đời mai, là cái trang trọng khi rụng cánh chết trong nắng xuân chiều, mà sắc vàng rực rở không phai tàn, héo úa, dù tả tơi trong gió, như niềm kêu hãnh của người lính chiến VNCH.




Cây Mai Rừng Của Người Lính Trận PDF Print E-mail
Tác Giả: Nguyên Nhung   
Thứ Hai, 24 Tháng 9 Năm 2012 20:21
Cũng như mọi năm cây mai ra nụ rất nhiều, nụ lớn nụ bé chen nhau trên cành chỉ còn thưa thớt ít lá đẹp làm màu xanh cho cây, cả nhà ai cũng tấm tắc mong đợi khi chiều ba mươi Tết các nụ hoa đã mơn mởn lên chúm chím chờ hé nhụy.

 Ông Thành xuất thân là một quân nhân, nhập ngũ từ năm mới hai mươi tuổi. Đất nước chiến tranh tuổi thanh niên đa số dấn thân vào con đường binh nghiệp, dù chẳng ham gì cảnh cốt nhục tương tàn, nhưng khổ thay cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng. Muốn hòa bình phải có chiến tranh, định mệnh đưa đẩy khiến toàn dân đều chịu chung số phận nghiệt ngã của một đất nước bị phân chia kéo dài 20 năm đằng đẵng. . .
Hơn mười năm lính, bao lần xông pha trận mạc, trôi nổi sống chết với đồng đội chiến hữu của mình trên khắp các chiến trường miền Đông, rồi lại chuyển qua miền Tây. Mỗi nơi mỗi vẻ, nhưng in đậm trong trí nhớ của ông Thành là chiến trường miền đông, vùng chiến địa đôi khi lại là một cánh rừng thưa mà mỗi độ Xuân về, mai rừng nở hoa bát ngát mênh mông một màu vàng rực rỡ. Ông Trời trớ trêu đem cái đẹp của rừng mai lúc sang Xuân, lồng vào nỗi buồn ray rứt của khói lửa binh đao, khiến lòng người lính trận thắt lại mênh mang khi ngắm hoa nở trên đầu súng. .
Những năm xa gia đình, ăn Tết trên rừng với hoa mai vàng óng ả đã ghi đậm trong lòng ông Thành một bức tranh tuyệt vời trong đời quân ngũ. Tết trên rừng nơi vùng hành quân nào có gì , nếu không nhờ những cánh mai vàng hồn nhiên rung rinh hé nở trong nắng sớm, và chút se sắt của gió Xuân làm thổn thức con tim người lính trận. Xa vợ con, xa gia đình, xa phố thị bình yên, những buổi chiều nơi vùng trú quân năm nào im tiếng súng, thân phận người lính trận có gì vui khi được lai rai ly rượu đế, món thịt rừng và con khô nướng, để nhớ về không khí ấm cúng của gia đình, và những buổi chiều Xuân nhộn nhịp, an bình nơi thành phố. Ông Thành đã có nhiều năm ăn Tết ở đơn vị với chiến hữu, đã quen dần với những mùa Xuân xa nhà, cho đến năm ấy sau một lần hành quân đụng nặng cấp tiểu đoàn, ông bị thương nặng ngất đi vì mảnh đạn pháo dập đứt lìa một chân, và bao nhiêu mảnh nhỏ ghim vào thân thể.
Thế là giã từ vũ khí, giã từ nếp sống nhà binh rày đây mai đó, ông làm người phế binh an phận bên lề cuộc chiến, đời sống tương đối được ổn định nhờ người vợ hiền tần tảo buôn bán nuôi con. Lúc nghĩ đến chuyện mua một căn nhà để có một chỗ ở cố định, ông Thành chống nạng đi lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, mãi mới ưng ý một dẻo đất gần bờ sông, uốn cong theo thế đất để đi vào một con rạch nhỏ. Ông tính toán thú điền viên cho mình ở cái tuổi chưa già nhưng xem như đã phế thải với cuộc đời, thôi thì một căn nhà tôn vách ván, sân trước sân sau cũng rộng rãi thoáng mát, nuôi con heo con gà quanh quẩn với vườn rau, bù vào đồng lương khiêm nhượng của một thương phế binh, cộng thêm bà vợ tần tảo chăm làm đời sống cũng không đến nỗi.
Tuy giã từ vũ khí, chấp nhận đời sống êm ả của một cảnh đời tàn phế vì chiến tranh, ông Thành thường nhiều lần trở lại trong mơ quãng đời của người lính trận, mỗi lần ngồi tần ngần nhìn dòng nước chảy ông miên man nhớ lại những khuôn mặt bạn bè, chiến hữu một thời của mình với nỗi nhớ nhung, thương yêu đằm thắm. Tuy đã xa rồi chiến trường xưa, bạn bè thời quân ngũ nhưng trong lòng ông vẫn vọng về những kỷ niệm in hằn trong trí nhớ, nhớ nôn nao chén rượu cay, con khô nướng, ly bia sủi bọt trong cái quán cóc ven đường có cô hàng xinh xinh ở vùng hậu cứ , tiếng cười ngất ngưởng của những Kinh Kha thời đại. Có đi vào chiến tranh, có chia xẻ tận tình với nhau những lần sống chết mới thấm thía được nỗi nhớ ấy như thế nào. Chẳng những thế còn in đậm trong ông nỗi nhớ cánh rừng mai vùng chiến địa năm xưa, khiến ông quyết định mua một dẻo đất vuông vức khá đẹp trong Xóm Hoa Mai để cất một căn nhà làm chỗ an cư lạc nghiệp.
Vậy là may lắm rồi, khi còn biết bao nhiêu người vợ lính ẵm con thơ chạy theo chồng từng bước trên các nẻo đường chinh chiến với đồng lương cố định ít ỏi, những năm ấy ông rong ruổi một mình như con chiến mã trên dải đường xa, để một mình bà vợ lo toan nuôi đám con ăn học . Chẳng biết cái tên Xóm Hoa Mai có tự bao giờ, nhưng đặc điểm của xóm là nhà nào cũng trồng một, hai cây hoa mai ở sân trước, bên hiên nhà lẫn trong bóng của cây mận, cây dừa. Vì thế khi xuân về từ đầu xóm đến cuối xóm, nhà nào cũng có hoa mai vàng rực rỡ trên cây và thảm hoa rụng đầy trên mặt đất. Ông Thành đi kiếm đất cất nhà vào mùa Xuân năm ấy bỗng như lạc vào rừng hoa mai ở chiến trường xưa thuở nào.
Người chủ đất biết được cái thích của ông Thành nên vì thế miếng đất khá cao giá hơn chỗ khác, ông cũng biết vậy nhưng nếu so với cái hạnh phúc của người tìm được điều mình thích thì giá ấy chưa phải là đắt.
Khi cất xong ngôi nhà đơn sơ với số tiền do bà vợ đảm đang dành dụm trong nhiều năm buôn tần bán tảo, cả nhà cảm thấy đã an cư lạc nghiệp. Trên mảnh đất ấy đã có sẵn vài cây dừa và hai cây mận, đủ làm bóng mát ban đầu cho căn nhà ven sông thêm thơ mộng, và ở vườn sau thả thêm một đàn gà, nuôi hai con heo, cộng thêm vài con vịt xiêm ồn ào đi đi lại lại rồi nhảy xuống mương lặn lội cũng vui vui. Việc đầu tiên là ông Thành đi lùng mua một gốc mai quý để trồng ở sân trước. Chưa tìm được thì một sáng kia, đang loay hoay với cái hàng rào bông bụt trước sân ông nghe có tiếng gọi quen quen:
- Ông thầy!
Ông ngửng lên nhìn nhưng đôi mắt vì chói ánh mặt trời nên nhìn chưa rõ, để rồi khi nhìn ra, ông suýt làm rơi cái nạng xuống đất, mừng rỡ nhận ra tiếng nói quen thuộc của người lính đàn em cùng đơn vị năm xưa. Đôi con mắt nhìn nhau rươm rướm lệ, nhìn người đàn em về phép với bộ chinh y còn bám bụi đường xa, khuôn mặt hằn lên những gian khổ chiến trường khiến ông chỉ muốn khóc. Ông hỏi, ngỡ ngàng biết bao khi thốt lên mấy tiếng thân thương của một người đàn anh cùng đơn vị thuở nào:
- Ôi! Chú mày! Sao biết anh ở đây mà tìm?
Người lính trẻ toác miệng cười vô tư:
- Em hỏi thăm thì biết. Sẵn dịp về phép, ghé thăm ông Thầy và mang về một món quà ở chiến trường
xưa. Ông thầy có nhớ khu rừng mai hồi xưa mình đụng lớn ở đó không? Vừa rồi đi qua đó, thấy có loài mai quý em vội bứng cây mai này để dành tặng ông Thầy làm kỷ niệm. Cây này khỏe, xem nhỏ vậy nhưng cũng già rồi, em chăm nó kỹ lưỡng đợi khi có phép mới mang về được đây. Ông thầy chịu khó chăm nó độ mùa Xuân năm sau là hy vọng có bông chưng Tết.
Ông Thành cảm động nói không nên lời, ôi tình huynh đệ chi binh tưởng chỉ có được thời gian còn tại ngũ, trong sách vở và mấy bản nhạc bốc thơm đời lính, hóa ra nó không phải là những lời hoa mỹ trên đầu môi chót lưỡi, uốn éo trên môi miệng nhũng cô ca sĩ. Chẳng có gì quý hơn khi mình tặng cho người khác món quà mà người ta đang mơ ước, mong đợi, cây mai rừng của người lính trẻ đối với ông Thành quý còn hơn vàng bạc. Lúc khề khà ly bia sủi bọt với người lính cũ, anh ta ngà ngà say chỉ vào dúm đất ôm lấy gốc mai xanh mướt, nói với ông Thành:
- Cái nhúm đất ở gốc mai này có khi cũng đã nhuộm máu binh lửa đó ông thầy à. Hổng biết sao chứ em mơ hồ là nó sẽ gắn liền với ông thầy hết cuộc đời trong cái mảnh sân và căn nhà này đó. Hễ ngày nào đó thấy mai nở, ông thầy sẽ nhớ đến em, cho dù em còn sống hay chết…
Ông Thành mắng yêu người lính trẻ mà đôi mắt ông sao ướt nhòa như trời mưa:
- Bậy nà! Khi nào về phép nhớ ghé thăm anh nghe …
Người lính trẻ giã từ ông thầy cũ của mình rồi trở ra đơn vị, để lại cây mai quý mọc lên từ cánh rừng khói lửa miền Đông. Cây mai cứ thế lớn nhanh như thổi, vì ông Thành chăm sóc nó còn hơn mẹ chăm con mọn. Không biết sao từ đấy, những lúc vui, buồn quanh quẩn bên cây mai với đôi nạng gỗ, ông Thành dường như thấy lòng mình ấm hẳn lại. Ông gửi lại chiến trường một phần thân thể của mình, có khi chính những dòng máu của ông và bao người lính đã loang chảy và thấm sâu xuống lòng đất ấy, để hội tụ vào những gốc mai trong cánh rừng thưa nở hoa vàng mỗi độ Xuân về, gom lại thành một thứ tình đồng đội khó nguôi ngoai.
Những sớm mai khi thức dậy, những buổi chiều gió hiu hiu từ bến sông phả vào khu vườn nhỏ tiếng lá reo, đã thấy bóng ông lom khom với đôi nạng gỗ bên cây mai, lắm khi cao hứng ông còn hát một mình :
- Người về, người về nay đã cụt chân Máu đào, máu đào đã thấm trên thây bao nhiêu quân thù …u ù, một ngày chinh chiến mùa thu…
Cây mai lớn nhanh theo cái tình đằm thắm thương yêu của người thương phế binh đã một thời xả thân trên chiến trường cũ.
Nó chẳng phụ công ông chăm sóc nên mùa Xuân năm sau cây đã đơm những bông hoa đầu tiên, tám cánh vàng tươi rung rung trong nắng sớm, khác nào nụ cười xinh xinh của các cô em gái hậu phương thuở ấy. Không có ngòi bút nào diễn tả hết được nỗi vui của người thương binh chống nạng đứng ngẩng nhìn những đóa mai vàng tám cánh rung rinh trong nắng sớm, nhìn nó ông Thành lại nghĩ đến hình ảnh người đàn em có cái miệng cười thật tươi khi đến thăm ông lần về phép năm trước.
Để rồi vô tình có ngày ông Thành bỗng phát hiện ra mọi buồn, vui trong đời ông hình như đã được cây mai báo trước mà sau khi chuyện xảy ra, ông mới thấy được sự kỳ lạ ấy. Hai năm sau, một đêm mùa hè ông Thành không ngủ được, trời đêm ấy có trăng nhưng lặng gió, ông quanh quẩn thả ra gốc mai rồi lại quay vào ngồi trước hiên nhà hút thuốc.
Đêm khuya rồi mà vẫn khó ngủ, ông vào nhà ghé mình lên chiếc phản gỗ nhưng vừa đặt mình xuống và lơ mơ đi vào giấc ngủ, ông nghe như từ cây mai có tiếng chuyển động của những bước chân, y hệt tiếng xê dịch của những gót giày nhà binh mỗi lần chuyển quân. Từ chỗ gốc mai tự nhiên gió nổi lên lồng lộng khiến cây lá rì rào, thì thào với nhau giữa canh trường. Không biết thức hay ngủ giữa cơn mộng mị, ông Thành nhác thấy người lính trẻ đàn em tặng mình cây mai năm nào đang đứng tựa cành mai, dưới ánh trăng mờ anh ta toác miệng cười với ông, nụ cười thân thương của người đàn em khiến ông mừng quá quơ đôi nạng định chạy ra ôm lấy người chiến hữu của mình. Ngay khi ấy ông chợt tỉnh, thì ra đấy chỉ là một giấc mộng. . .
Ông Thành tỉnh hẳn rồi không ngủ lại được, hoặc có ngủ thì cũng chỉ chập chờn nửa tỉnh nửa mê chờ sáng. Linh tính cho ông biết có chuyện gì …xảy đến với thằng đàn em dễ thương của mình, như câu dặn dò của hắn trước khi chia tay, trong lúc ngà ngà men rượu:
- Một ngày nào đó mai nở, ông thầy sẽ nhớ đến em, dù em còn sống hay đã chết…
Từ hôm ấy sau giấc mộng kỳ lạ giữa đêm trăng, bóng hình người lính trẻ cứ mãi chập chờn trong tâm hồn người đàn anh khiến ông Thành khắc khoải một nỗi mong đợi khôn nguôi. Không chịu được nỗi buồn u uẩn đó, ông Thành viết thư thăm người bạn cũ cùng đơn vị năm xưa, hỏi thăm đàn em mới biết tin người lính trẻ tặng ông cây mai quý đã biền biệt ra đi đúng vào khoảng đêm trăng mùa hè hôm ấy.
Từ ngày ấy người trong nhà thấy khi trời nhập nhoạng chiều, gió se sắt thổi từ bờ sông phả vào sân trước là ông Thành lặng lẽ cặm ba cây nhang dưới chân cội mai, nơi cái nhúm đất con con mà người lính đã mang về từ chiến trường xưa dưới gốc cây, đôi mắt ông đau đáu một nỗi buồn dịu vợi....

Hôm đầu tiên nghe tin người đàn em đã tử trận, ông Thành ngơ ngẩn suốt buổi chiều cạnh gốc mai lá xanh mươn mướt, lúc nào ông cũng chỉ muốn khóc. Khi cặm những cây nhang xuống đất, ông bật lên khóc rưng rức, rồi vu vơ mắng yêu vào cái khoảng không trống trải của hư vô:
- Mồ tổ bây, còn trẻ vậy mà sao đi vội thế!
Mùa Xuân tiếp nối mùa Xuân, người thương binh giờ đây già đi với mái tóc muối tiêu và khi gió trở mùa, những vết thương cũ ê ẩm làm ông khó ngủ hơn. Vẫn chỉ có cây mai làm bạn để ông hát vu vơ bản nhạc cũ:
Người về, người về nay đã bị thương
Nhưng lòng vẫn nhớ, người ơi biên cương xa vời, ơ hờ
Người về nay đã bị thương….
Cây mai bây giờ đã thành cội, tính theo tuổi đời kể từ ngày người lính đem về tặng ông đến nay thì nó đã được sáu tuổi, mỗi độ Xuân về hương sắc càng rực rỡ theo tuổi dậy thì của cô con gái ông Thành đang bước vào tuổi mộng mơ.
Ông Thành có thêm niềm vui lúc Xuân sang, một lũ bạn học cùng lớp của con gái ríu rít chen nhau đứng chụp hình dưới gốc mai, cô nào cũng khoe nụ cười hàm tiếu. Chuyện ấy làm ông liên tưởng đến mỗi lần hành quân về thành phố, người hậu phương đến thăm lính trận từ chiến trường xa mới về choàng vòng hoa chiến thắng. Mấy thằng đàn em của ông khi xung trận lì lợm ghê, vậy mà khi đứng trước giai nhân, lúng túng vụng về chỉ biết nhe răng ra cười, đúng là ” chí lớn trong thiên hạ, không đựng đầy đôi mắt giai nhân”.
Mùa Xuân năm ấy ông Thành vẫn lắng nghe trong đêm tiếng đại bác ì ầm từ xa vọng về thành phố, ánh hỏa châu lơ lửng giữa đêm đen, chiếc máy bay trực thăng bắn ra những tia lửa đỏ rực ở vùng ngoại ô, và bản tin mỗi ngày đọc sao nghe nặng nề hơn trong lòng người lính cũ. Ông thầm nghĩ, mình an phận rồi dù có gửi lại chiến trường cái chân và những mảnh đạn ghim vào người vẫn còn ê ẩm lạ, nhưng sao chưa thấy năm nào mùa Xuân sắp đến mà trời đất lại buồn như năm nay. Trước Tết ông Thành đã chọn ngày lặt lá mai, pha mấy chậu nước ấm tưới vào gốc mai để thúc cho hoa nở đúng kỳ hạn. Chẳng bao giờ ông Thành cắt một cành mai để chưng trong nhà hay tặng cho bằng hữu anh em dù thân tình cách mấy.
Ông quan niệm phải giữ trọn vẹn tất cả những gì của cành mai, như lúc nào ông cũng trân trọng linh hồn của người đàn em, mà chẳng những thế cả cái nhúm đất con con mang theo gốc mai của người lính trẻ đã chết đem về, ông cũng muốn nó còn tồn tại mãi trong mảnh sân này, chỉ ở mảnh sân này mà thôi . . .
Cũng như mọi năm cây mai ra nụ rất nhiều, nụ lớn nụ bé chen nhau trên cành chỉ còn thưa thớt ít lá đẹp làm màu xanh cho cây, cả nhà ai cũng tấm tắc mong đợi khi chiều ba mươi Tết các nụ hoa đã mơn mởn lên chúm chím chờ hé nhụy. Hình như đối với ông Thành thì chỉ có cây mai này mới hoàn toàn đem mùa Xuân đến cho ông, với một nỗi niềm riêng gửi gấm vào đó mà không cần ai hiểu, chiều ba mươi Tết cây mai vẫn hứa hẹn một vẻ đẹp mãn khai cho ngày đầu Xuân đầy hy vọng.
Nhưng không thể ngờ, định mệnh như một bàn tay tai quái thổi cơn gió hung tàn vào cái đêm cuối cùng của một Năm, giờ giao thừa đã qua mà gió ở đâu ào ào thổi qua vườn làm ông Thành lo lắng thắc thỏm không yên. Chẳng lẽ không khí chiến tranh hiện diện trong nỗi thống khổ của dân tộc, đã hơn hai mươi năm lại gom thành cơn gió oan nghiệt thổi thốc vào cây mai báo hiệu một mùa Xuân Khổ chia xa , trong gia đình đang bình yên của ông. Cả nhà đã yên giấc khi nửa đêm về sáng, ông Thành lại trằn trọc hồi tưởng đến mùa Xuân trên cánh rừng miền Đông khi ông còn là lính trận, chợt tiếng xào xạc của cây mai sân trước bị gió xoáy vào trong đêm trừ tịch, nghe như âm vang của từng bước chuyển quân năm xưa làm ông rùng mình.
Chợt nhớ đến khuôn mặt của người đàn em hiện về trong giấc chiêm bao, cũng đêm đó gió ở đâu lồng lộng quay cuồng nơi gốc mai sân trước, ông Thành hình dung ra một sự đổ vỡ mà không định nghĩa được là cho mình hay cho ai. . .
Sáng hôm sau ông dậy sớm, vợ ông đã sửa soạn bữa cơm cúng đầu năm trên bàn thờ ông bà tổ tiên, khói hương nghi ngút và trầm trầm một sự tưởng nhớ rất thiêng liêng. Ông Thành đốt mấy nén nhang cắm trên bàn thờ ông bà, rồi đốt thêm ba nén nhang đem ra cây mai để gọi là mừng tuổi đất trời và để tưởng nhớ bạn bè, gọi thầm những hình xưa bóng cũ.
Từ trong nhà bà Thành nghe có tiếng rơi của chiếc nạng gỗ và tiếng kêu thảng thốt như tiếng khóc khô khốc của ông Thành vọng lên trong buổi sáng đầu Xuân còn mờ hơi sương:
- Trời ơi!
Bà Thành chạy ra sân rồi không tin vào mắt mình. Bao nhiêu nụ và hoa đều rụng xuống tả tơi như một tấm thảm trên mặt sân lát gạch đỏ, còn ông Thành thì ngã lăn ra dưới gốc cây lịm đi như một xác chết. Mùa Xuân ấy là mùa xuân năm một chín bảy lăm . . .
Theo Nguồn
http://saigonecho.com/main/vanhoc/truyen-ngan-moi/37189-cay-mai-rng-ca-ngi-linh-trn.html

      Huỳnh Mai St.8872
      {Rừng mai kỷ niệm}