Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

“win-spoil”,Học Thuyết Chiến Lược Quân Sự Hoa Kỳ


“win-spoil”,Học Thuyết Chiến Lược Quân Sự Hoa Kỳ

Nghị luận,
Quân sự Hoa Kỳ tại Biển Đông Á/TBD
Tg:Huỳnh Mai St.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
January 8, 2012
2:24 PM


   Từ cuộc đệ nhị thế chiến thứ 2 chấm dứt,cho tới cuộc chiến tranh Việt Nam được Mỹ đảm nhận với danh nghĩa bảo vệ Tự Do Hòa Bình và An Ninh thế giới…Hoa Kỳ đều áp dụng sức mạnh quân sự theo đường lối cổ điển của học thuyết “Win-Win”{cùng thắng} để rồi rút quân đi,bỏ lại những gì “cùng bại” tiếp theo ảo tưởng chiến thắng của anh hùng Mỹ Quốc khi bỏ rơi Miền Nam VNCH-30-4-1975.Và mới vừa qua tại Iraq cuối năm 2011 để tự đánh lừa mình đã hoàn thành trách nhiệm dân chủ,hòa bình mà nước mình,doHoa Kỳ đến giúp đỡ!?
   Mỹ đến và đi… mọi việc vẫn đâu vào đấy,đến để chiến tranh,và rút đi để bất ổn lộn xộn nội tình nước đó khi mỹ đặt chân đến!?.Vì học thuyết chiến lược “Win-Win”Hoa Kỳ
không cho phép Mỹ hiện diện quân sự và chiếm đóng lãnh thổ một nước khác lâu dài,hơn nữa để tránh sự phá sản do chiến tranh gây ra,nên Hoa Kỳ phải tạo ra ảo tương “Cùng thắng-Win-Win.”để rút quân về tránh thiệt hại do chiến tranh gây ra.
   Rút ra bài học kinh nghiệm cuộc chiến sa lầy Việt Nam,rồi đến Iraq,Afghanistan củng rơi vào tình trạng bế tắt,bất lực trước quân chủ chuyên chế, độc tài đảng trị Cộng Sản và khũng bố quốc tế.Cuộc chiến ngày nay không còn biên giới,quốc gia để giới hạn,khoanh vùng mà nó toàn diện trên mọi lãnh thổ quốc gia như một cuộc chiến tranh xuyên lục địa trên hành tinh chúng ta trong gia đoạn thiếu lương thực và tranh giành sự sống do dân số bùng phát,như Trung Quốc hiện tại có kèm theo cả Việt nam chư hầu CS.Họ sẵn sàng chấp nhận chủ nghĩa cực đoan dân tộc CS chà đạp quyền sống tự do,dân chủ loài người mà thực thi dã tánh “Mạnh được,yếu thua”Xăm lăng bành trướng khắp nơi,đi tìm vùng đất hứa đầy lương thực nuôi dân,nên gây ra một nguy cơ chiến tranh thế chiến thứ 3 tại biễn Đông Á/TBD.
   Đứng  trước viễn cảnh chiến tranh không thể nào tránh khỏi tại bờ Tây/TBD khi Hoa Kỳ trở lại biển ĐNÁ/TBD vì quyền lợi phục hồi kinh tế suy thoái của mỹ suốt thập niên qua phải được vực dậy nền kinh tế số 1 toàn cầu,nên phải sống còn với Trung Quốc.
   Cuộc chiến tranh theo sách lược chiến thuật Quân sự  mới: “Win-Spoil” của  học thuyết quốc phòng Hoa Kỳ đề ra thật rất thích cho sự đối đầu với Trung Cộng tại biển Dông Nam Á/TBD tranh giành quyền lực “Kinh Tế” hơn giá trị phổ quát Tự-Do-Dân Chủ,mà cả hai bên muốn tranh gìanh lãnh thổ, đất đai và kiểm soát ý thức hệ nghười dân.Nhưng đây là cuộc chiến về Kinh Tế mượn quân sự giải quyết bằng chiến tranh nhần triệt tiêu tiềm lực, phá hoại cơ sở, công trình sản xuất,làm tê liệt khả năng phát triển kinh tế đối phương ,và dưa đến sự đầu hàng vô điều kiện và phải lệ thuộc kinh tế lẫn nhaucủa Hoa Kỳ và trung Quốc. Không còn là cuộc chiến cổ lổ sỉ “Win-Win” lỗi thời cho chiếm đất,giành dân  như Việt Nam CS chiếm đóng Sài gòn Miền Nam-3o-4-1975.Bây giờ nếu ai kiểm soát được nền kinh tế đối phương,thì đó là kẽ “Chiến Thắng” trong Chiến Tranh Kinh Tế và được các làm chư hầu kinh tế cho mình…Cho nên học thuyết “Win- Spoil” được ra đời trong bối cảnh phục hồi suy thoái kinh tế Hoa Kỳ.Nó được đáp cho nhu cầu mặt trận kinh tế Hoa kỳ đối đầu và gây lo lắng quan ngại cho Trung Quốc…Cũng là cái chiến thắng khích lệ cho khối kinh tế Xuyên Thái Bình Dương-TPP- làm tròn nhiệm vụ mậu dịch tự do với đồng minh các nước Asean-Hoa Kỳ.
   Để giành thế chiến thắng trên mặt trận Biển Đông Á/TBD,Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama phải thay đổi chiến lược quân sự theo học thuyết: “WIN-SPOIL” xử dụng lực lượng đặt nhiệm phản ứng nhanh:đánh gọn,rút lẹ. Không chủ trương chiếm đất lập căn cứ.Điểm xuất phát là biển khơi với hàng không mẫu hạm,tàu ngầm,hỏa tiễn xuyên lục địa làm chủ tình hình cuộc chiến tấn công chớp nhoáng,chính xác nhờ định vị vệ tinh và khao học hiện đại hóa chiến tranh”Giữa các vì sao”.
   Nhờ tinh giảm khinh binh bộ binh trên đất liền.Hoa Kỳ đã tiết giảm được  chiếm cứ lãnh thổ để đổ quân, giàn trải cho một mặt trận đánh nhau…như cuộc đổ quân Mỹ vào cửa biển Đà Nẵng 1965,gây phản ứng của VN làm xấu thiện chí đồng minh Hoa Kỳ .Theo“AFP dẫn lời Tổng thống Obama khẳng định đây là sự thay đổi cần thiết khi ngân sách Quốc phòng Mỹ đối mặt khả năng bị cắt giảm hơn 450 tỷ USD trong 10 năm tới. Vì thế, đường hướng trong tương lai là duy trì một lực lượng tinh gọn, cơ động giúp mở rộng hiện diện Quân sự tại châu Á và giữ vững vai trò tại Trung Đông”.Nếu không, sẽ tốn kém viện trợ nuôi quân và mang tiếng chiếm đóng lãnh thổ một nước chiến tranh như Việt Nam trước năm 75,theo thuyết “Win-Win” cũ,bà Ngoại Trưởng Hoa kỳ Hillary Clinton sang Hà nội 23-7-2010 phải yêu cầu CSVN làm lực lượng Đối Tác cân bằng quyền lực Trung Quốc tại Biển Đông.và hứa sẽ bồi hoàn giải quyết chất độc dioxin-Da Cam trong chiến tranh Việt nam.Do đòi hỏi của CS Hà Nội,mà bà vội phải lãng quên người bạn đồng minh chiến sĩ VNCH còn nằm trong trại tù Cộng Sãn suốt 35 năm qua cùng các nhà trang đấu cho dân chủ,nhân quyền VN…
   Với học thuyết chiến lược Hoa kỳ “Win-Spoil” thì Mỹ loại bỏ được sự vòi- vĩnh đu dây qua lại giữa TQ và Hoa Kỳ của Cộng Sản Hà Nội,gây them tốn kém cho Mỹ đặt quân sự trên đất liề VN.Mỹ cắt “ Cable du dây” này,vì Mỹ không đáng tin vào CSVN hơn chiến hữu đồng minh VNCH .Và Mỹ sẽ trở lại Việt Nam vì quyền lợi: sống còn cho nền kinh tế Hoa Kỳ trong thời kỳ suy sụp.Và chẵn may,nền kinh tế phục hồi của Hoa kỳ lại gắn liền với Vận Mệnh Quốc Gia Dân Tộc Việt Nam,nên Mỹ và quốc tế LHQ muốn giải quyết Biển Đông Á/TBD,phải thi hành Hiệp ước Genève,gắn liền HĐ Paris/73 của VNCH có Hoa Kỳ và TQ; các nước thuộc 2 khối Cộng Sản-Tự Do cùng ký tên dưới sự giám sát quốc tế LHQ.Quốc tế hóa Biển Đông Á,là Hoàng Sa Trường Sa thuộc chủ quyền VNCH là lý do chính đáng cho Hoa Kỳ và LHQ giải quyết tranh chấp…vì nó chưa ráo mực khi thi hành!!! Và đem lại Tự Do-Hòa Bình- Dân Chủ cho Việt Nam!!!
                                                                        Huỳnh Mai St.8872

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Tâm Tư Trăn Trở “Thiên Đàng Xã Nghĩa"


Tâm Tư Trăn Trở “Thiên Đàng Xã Nghĩa"
Trần tình cải tạo
Tg:Huỳnh Mai St.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
January 06,2012
2:22 PM
    Dù muốn dù không,dưới cái “Thiên Đàng Xã Nghĩa” Cộng Sản này,tôi phải sống và phải chịu đựng!... Vì tôi là một người tù cải tạo trong chiến bại cuộc chiến vừa qua!nên bị người đời ruồng bỏ và lãng quên,trong đó có gia đình,quyến thuộc bà con tôi và láng giềng quanh tôi.Và người ta coi chúng tôi như kẻ thù truyền kiếp dân tộc theo lời truyền thuyết Cộng Sản Đệ Tam Quốc tế HCM.Nếu ai và gia đình nào có người đi cải tạo,thì lý lịch ba đời  cháu-chít không ngóc đầu lên nổi trong cái Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản Này.Nế ai chịu dứt bỏ tình thân,nghĩa tộc gia đình và sẵn sàng cống hiến tài sản cho Bác và Đảng là như bắt được” Tấm vé” do Cộng Đảng cấp cho vào cổng “Thiên Đàng Xã Nghĩa”Việt nam.
Ôn Lại Chuyện buồn cho ý hứơng tương lai!
Cuối năm Mão- 2011-cũng là 36 năm qua để tổng kết đời cải tạo từ tù “Trong” lẫn tù ngoài.Đói no đâu sờn lòng chiến sĩ VNCH chiến đấu cho Tự-do hoà bình dân tộc,nhưng  nhục nhả cho Cộng Sản Vô thần,Vô nhân,thất đức. Cộng thêm tình chiến hữu Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh trong cơn hoạn nạn.Và dân chúng vì bắt buộc nên phải vô tình lãng quyên một đạo quân chiến sĩ VNCH đ4 từng chiến đấu cho lý tưởng Tự Do Niềm Nam VNCH.Nhưng “ Anh phải sống” vì tương lai quê hương dân tộc!...Và ôm hận này trên từng mãnh vở quê hương mà đêm ngày canh cánh bên long,chờ ngày quang phục lại tổ quốc thân yêu,non sông liền một mối!!!
  Những đoạn văn ngắn nói lên tâm tư người tù cải tạo,từ chuồng nhỏ chuyển sang chuồng lớn,nhưng chung quy vẫn là tù.một nhà tù cho cả dân tộc cho những ai còn lương tri dân tộc và thao thức với Tự Do;biết đén bao giờ trở lai Việt Nam!? Và cho người tù Cải Tạo hoàn thành trọng trách mà Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm giao cho chiến sĩ Tự-D0 VNCH.
* Một đoản văn cho "Con Đường Me Ấy,Bây Giờ!..."
         Con Đường Me Ấy...Bây Giờ !
 Huỳnh-Mai St.8872
 Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Thứ ba, 28/12/2010 13:50 Pm
    Viết thay cho lời bình bài truyện ngắn"Người Lính Già Trên Xe Xích Lô".Bác lính già âm thầm ra đi mọt cách lặng lẽ bỏ lại cho đời bao nỗi ngổn ngang còn ray rứt trong lòng trước sự di1n biến cuộc đời không mấy ai hài lòng với cuộc sống.
  Một xích lô,một cái chết và cũng là chiếc xe tang, theo sau không người đưa tiễn,chỉ có lá me già nhỏ lệ khóc thương người lính già tự giải thoát trách nhiệm với chính mình mà mọi người không ai muốn như thế !...
  Củng con đường me ấy !...bây giờ nổi lên những tụ điểm ăn chơi,hẹn hò,lễ cứới rình rang ,thắp đèn kết hoa,nhạc nhúng ca hát suốt thâu đêm của các câu lạc bộ Karaok đèn mờ xanh đỏ trá hình ăn chơi ,bỏ lại tiếng thét thảm thương của lời ca mời vé số của các thương phế binh và cô nhi góa phụ còn chút tàn hơi vừa oằn mình sau cuộc chiến...
   Những ngôi nhà ngói đỏ vôi hồng là dấu ghi qua rồi một thời ăn độn sắn khoai của những thiếu phụ cô đơn sau một thời chinh chiến đã trở thành những mệnh phụ phu nhân trong những ngôi nhà tường cao ngói đỏ,có những chiếc xe nhà bống lộn đậu dưới gốc me già,đã một thời hẹn hò với người tình lính cũ năm xưa.Con cái của họ bây giờ đổ đạt thành tài nhờ công bố !...Họ hát xướng ăn chơi cho bỏ công lao nuôi nấng cực  khổ ngày xưa của mẹ già biết xoay sơ nuôi khôn lớn bây giờ!?...
   Thỉnh thoảng các phu nhân đi lễ chùa cầu siêu tịnh độ,giải oan siêu thoát cho người chồng lính cũ năm xưa :"Bén chút hương lòng...người thương tôi mất !
                Tỏa khói nhang mờ...cho mắt cay cay...!
                Anh ơi...đời là thế,em đâu muốn !!!
                 Thôi anh yên nghỉ... cho em lấy chồng !"
                                                          dalehuynh8872
  Bên ngoài chùa có kẽ ăn xin trên đôi nạng gổ,từng nhịp bước đi theo câu kinh,tiếng mõ...hòa lời ca trầm buồn muôn thưở quê hương của người thương binh bán vé số,bán cả đời mình cho số phận lãng quên...trong chiến bại."Có phải anh về theo hương khói !...Tha thứ cho em...đã lỗi hẹn rồi !!! Biết cho em chỉ chiến thắng sang giàu, nhưng em vẫn là kẽ chiến bại của lòng anh,thương tất cả mọi,cho quê hương,đất nước được bình an !...
   Ngoài cổng chùa,lá me cứ rơi ! theo tiếng kinh cầu,hòa trong điệu buồn lời ca vé số...Bên kia đường me vọng lại tiếng hát Karaok của đám trẻ bây giờ theo nhịp sống mới mà quên đi những gì đi trứớc họ và đang trải mình theo lời ca vé số,tìm lại cho mình một chút hương xưa.!!!
                                                            HuỳnhMai                                                                                           { Me đường thay lá !} 
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
 Huỳnh Mai St8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
16/01/2011 20:14  
   Khi trời rét lạnh cuối đông,mọi sức sống con người thu tàn trong cái bó gối ngồi co ro bên bếp lửa hồng ấm cúng quanh nồi bánh tét bánh chưng ngày tết.
   Anh từ vùng đất hứa kinh tế xa xôi trở về đây,trở về  một thành phố Sài gon xa xưa đầy ấp kỹ niệm thân thương từ thưở ấu thời mag nhiều vết tích  chiến tranh để lại.
   anh trở về đây với tấm thân tàn ma dại của hậu quả "Chất Độc Da Cam"nơi vùng đất hứa cải tạo đời mình của một vùng kinh tế mới sau chiến tranh sau khi Cải Tạo ra về...Gia đình anh bị nhiễm chất độc Da Cam nơi vùng kinh tế mà anh mớii đến làm ba đứa con anh mới sinh sau nầy,cả ba điều có hình dạng dị kỳ,dị tật vì mất chứng bệnh Da Cam,đưa đến chứng thiểu năng trí não như dại như khờ...Anh buồn lắm! cuộc chiến nầy ai thắng lẩ ai thua!?Nhưng riêng anh và cả dân tộc này...luôn luôn là kẽ chiến bại mang nhiều hậu quả thương đau do chiến tranh để lại,trong sư hơn thua,thù hận và sự chà đạp lẩn nhau trong cuộc sống mất hẳn tình người...
   Mùa đông năm nay trời hơi rét lạnh hơn mọi năm,căn bệnh nhiễm độc Da Cam đang hoành hành dử dội trong anh theo sức yếu tuổi già,anh phải ngồi trên chiếc xe lăn phế thải của một ông bạn già tốt bụng vừa mới qua đời...!Ông ta cũng là một "Chinh nhân hành Khất" truyền nối lại gia tài sản nghiệp lại cho anh!
  Có thể nói anh là tất cả hội chứng của chiến tranh để lại từ tinh thần lẩn vật chất cơ thể trên người anh.Cái đói nghèo bệnh tật là gia tài luôn luôn đồng hành với anh trong cuộc phần đời còn lại của anh...!
   Trên chiếc xe lăn giờ đây anh là kẻ ăn mày,xin ăn từng bữa nơi đầu đường xó chợ!nhờ cũa ít lòng nhiều,thương hại của mọi người.Hy vọng những người,những ai,còn có cơ may trong cuộc sống vẫn còn biết nghĩ đến anh và kém may mắn hơn họ...!"Sinh bất phùng thời"nên chịu lắm nỗi gian truân...
   Ngày xưa anh xuất thân từ trường Quốc Gia Âm Nhạc-Nhạc Viện Sài gòn-Vì thời cuộc chiến tranh anh phải phục vụ trong quân đội Sài gon Miền Nam trong ngành Chiến Tranh Tâm Lý,đem tiếng hát câu ca của mình phục vụ các tiền đồn xa xôi...Nay nhờ tình xưa nghĩa cũ qua tiếng đờn câu ca để ăn xin độ nhật qua ngày trong tình trạng chất độc Da Cam phát tác mỗi lúc mỗi nặng thêm..
   Anh trổ hết những ngón nghề xử dụng nhạc cụ rất điêu luyện,độc đáo riêng anh mà nghệ thuật,âm thanh cùng khí cụ đời đã ban tặng cho anhd9e63 trả lại cho đời cái kiếp con tằm phải nhả tơ!.
   Tuy ăn xin và nhờ lòng bố thí nhưng anh rất hãnh diện tự hào của một quân nhân chiến sĩ! nếu mình không làm cho lợi ích dân tộc nước non! thì mình cũng đem được điệu đờn tiếng hát câu ca để an ủi cho đời. Vã lại vì danh dự,trách nhiệm của một người lính không xin cho hay sống bám mọi người như một kẻ hèn.!?
   Biết mìmh không thể trụ lại cuộc đời nầy bao lâu nữa với chất độc phơi nhiễm Dioxin Da Cam nên anh đem sức tàn hơi kiệt của mình cống hiến cho đời,thổi vào cây sáo trúc 11 lổ của mình trên chiếc xe lăn với vài sắp vé số phất phơi trong gió có một thiếu phụ,vơ của anh nhếch nhoách nghèo nàn,phía sau đẩy xe lăn bánh,dưới con đường mke Sài gon đầy lá rụng..Không hiểu lá me bay...bay rụng lá hay vì tiếng sáo trầm bổng,u-buồn nức nở của anh trong bản nhạc "Con Thuyền Không Bến"của Đặng Thế Phong,lấy hơi bằng giọng mũi của anh-Tiếng sáo bằng làn hơi lổ mũi-làm me lá xúc động buồn tình rơi lã-tả...!cảm thương cho một kiếp tài hoa.Tiếng sáo rất tài tình,điêu luyện không kém "Tiếng Sáo Thần" của Nguyễn Đình Nghĩa.
   Trời sắp tết...Anh và chị trở lại thành đô Sài gon,bỏ lại vùng quê đất hứa kinh tế cho 3 đứa con ở lại với bệnh tật dị hình chất độc Da Cam trong những cánh đồng lá chết màu vàng da cam hoang sơ vùng lá thắp...Anh và chị về lại Sài gon với hy vọng đem tiếng sáo bằng giọng mũi của mình đổi lấy bộ đồ tết mới may cho con mặc mừng năm mới...Chúng cũng như bao trẻ con khác cũng thích mặc áo mới trong ngày tết để khoe bạn bè!...nhưng trời vân không thương tình cho áo mới  khoe xóm giềng vì chúng không bình thường với bệnh Da Cam.,phó thác cho trời!
   Tết này,người ta hay mua  vbe1 số cầu may mắn.Ở nơi phồn hoa đô hội này người ta đã sớm đổi đời từ tầng lớp giai cấp nghèo nàn,đó kém,sắn khoai ăn độn hằng ngày,nay đã ăn nên làm ra theo đà phát triển kinh tế giàu ra,bỏ đi những ngày gian khổ cơ cực.vật chất,nên người ta có nhu cầu về tinh thần để xoa dịu phần nào linh hồn đau khổ. trong tranh giành cuộc sống...Và anh chị cũng muốn đổi đời cho con mình bằng những bộ quần áo mới trong ngày tết mợt cách sòng phẳng,không phải, xin cho của cuộc đời mà phải bằng câu ca tếng hát trả ơn đời!cùng với những tấm vé số đem lại may mắn cho mọi người!
   Anh chị cũng biết ngại ngùng và biết tủi thân khi thấy có khách thập phương dừng lại chiếc xe hơi bóng lộn và những thiếu phụ sang trọng ghé lại cho tiền như tỏ chút tình xưa nghĩa cũ mà không cần lấy tấm vé số đổi đời,vì họ đã từng "Lên voi xuống chó"nhiều rồi,trong cuộc đổi thay đời này...!
   Cũng có những vị khách xa lạ hợm hỉnh,ăn mặc diêm dúa,quân short ngắn mang giày đầy lông chân tua tủa,mặt vênh váo theo kiểu phương tây của Việt Kiều "Áo gấm"về làng mà quên thưở te-tua!Họ về đây để hái chùm "Khế Ngọt" và thăm viếng cháu bác Hồ của thành phố Sài gon xưa.chớ nào nhớ lại những gì đã đổi thay cuộc đời vốn có của họ hiện nay.!
   Tiếng sáo của anh dìu dặt trầm bổng,buồn thương cho những ai chung đồng số phận,cùng một cảnh đời...mới khắc ghi được lòng người thổi sáo.Tiếng sáo của anh sao mà khoan thai,trều mến như xoa diệu nỗi lòng khắc khoải còn đang giẩy chết ở lòng đường phố chợ đầy dẩy Sài gòn của những người nghèo cơ nhở lang thang không nhà.Họ là ai!?Sao mây trời vẩn vô tình bay...?trong cái lạnh lùng rét mướt cuối đông mà trời sắp sang xuân,nhưng họ vẫn thiếu vắng vòng tay ấm áp cuộc đòi...Họ ở tận miền xa,khắp nẽo quê hương trở về phố thị thành đô,tìm lại chút ấm tình người chia sẻ cô đơn lạc lỏng không nhà cho cái tết cận kề tới nơi...Tiếng sáo của anh bức bối và thúc giục hơn nữa như tiếng gọi sâu lắng quê hương hồn nước của 3 đứa trẻ đòi cha mẹ trở vê quê cho chúng áo mới trong mùa tết đến!???
       TIẾNG XƯA!!!
Nghe đâu đây gió thoảng gọi hồn về!
Vừa thương vừa nhớ cho sầu tái tê,
Chơi Vơi tiếng sáo ôi buồn tê tái,
Bạc đầu lá đổ, thương hoài tiếng xưa,
Huỳnh-Mai
{Viết cho những bạn bè tôi}

01/01/2011 08:49  |  96 lượt xem

Xin chào...! thân thương và yêu quí nhất đến thân hửu gia đình YuMe.Vn-Happy New Year! lời chào hân hoan và phổ quát nhất tôi dành cho các thành viên thanh niên trong gia đình chúng ta YuMe.Vn...Cái nguôn hy vọng và hạnh phúc là quyền sống của con người được thiên nhiên ân sủng trao tặng cho mọi người trong nhân loại chúng ta,quyền được sống và hạnh phúc đó đang thôi thúc sức tiến thủ  của tầng lớp thanh niên thế hệ chúng ta quyết tâm xây dựng lại một Xã hội ấm no,hạnh phúc cho toàn dân tộc Việt Nam sau cuộc chiến tương tàn,đổ vở và thương tâm nhất trong lịch sử dân tộc...!!!
  Sự hân hoan xây dựng  xây dựng lại cuộc đởi mới,sống mới trong năm mới nầy là lời thôi thúc đầy trách nhiệm thanh niên tuổi trẻ Vệt Nam,là tiếng gọi thiêng liêng cao cả của hồn nước dân tộc trong tuổi ntrẻ chúng ta hảy bắt tay hành động xây dựng lại hòa bình độc lập và thống nhất dân tộc Việt Nam.
  Kính chúc thanh niên tuổi trẻ Việt Nam và các thành viên bạn hữu trong gia đình YuMe.Vn được an khang thịnh vượng hạnh phúc gia đình.Bên cạnh đó chúng ta cùng chia sẻ những khó khăn gặp phải của trang mạng xã hội Facebook làm các thành viên bạn bè chúng ta đầu năm mới  lang thang ngoài đường không vào nhà của mình được...!?Mong rằng chúng ta chia sẻ hạnh phúc của mình có được cho bạn bè Facebook.
Kính chào sức tiến thủ thanh niên là nguồn hạnh phúc dân tộc!!!
Chào thân mến
 Huỳnh Mai
Mai
Binh luận:
"Cái Đẹp Và Trách Nhiệm " Của Người Phụ Nữ việt Nam ,
Cái đẹp luôn gắn liền với bổn phận gia đình và trách nhiệm với xã hội là một nét đặt thù truyền thống dân tộc tốt đẹp nhất,được xã hội cộng đồng việt Nam trân trọng quí mến.
Dù chúng tôi có bất đồng hay khác biệt nhau về khái niệm dân chủ về quan điểm lãnh đạo điều hành đất nước theo mỗi thể chế xã hội khác nhau.Nhưng chúng tôi có cùng quan điểm bảo vệ cái đẹp và nhân phẫn,giá trị của người phụ nữ Vn bị xúc phạm,ảnh hưởng đến danh dự tổ quốc Việt Nam bị người nước ngoài khinh chê ,rẻ rúng nhân vị người con gái Vn như một món đồ giải trí tình dục.Họ công khai gọi gái Việt Nam là đĩ điếm quốc tế và bị trưng bày làm hàng mẫu trong các cửa hàng lộng kính như những con búp bê rẻ tiền mà ai muốn sở hữu cũng được..
chúng ta phải biết bão vệ phụ nữ dân tộc của chúng ta như chính bảo vệ hạnh phúc vợ con gia đình chính mình.Đừng để người ngoại quốc nghĩ lầm là chính phủ Việt Nam tổ chức sản xuất mua bán người ra nước ngoài mua bán tình dục,hành nghề đĩ điếm quốc tế trá hình qua môi giới hôn nhân hạnh phúc có tính nhân đạovà làm một cuộc cách mạng giải phóng tình dục cho phụ nữ Việt Nam...Vã lại chính phủ Việt Nam không có chủ trương và nhu cầu"Cải tạo nòi giốngVn" thành một thế hệ tương lai Vn to con,khỏe mạnh,năng động thông minh hơn như Tây phương và châu âu.Không như Nhật Bản sau khi đầu hàng đồng minh thế chiến thứ hai.Nhật Bản có quốc sách "cải tạo lai căn" nòi giống Nhật.Họ có một hệ thống tổ chức qui mô, đào tạo một đạo quân phụ nữ chuyên ra nước ngoài lai tạo gène giống mới khắp châu âu,nhất là lấy giống"gène" của các nhà bác học đại tài các khoa học gia nổi tiếng thế giới để tạo giống nòi thông minh cho Nhật.
Sau hai mươi năm lai tạo giống nòi,nước Nhật có một thế hệ người Nhật mới thông minh,to con khỏe mạnh và năng động hơn thế hệ cũ.Đó cũng là một điều cần thiết thay đổi giống nòi cho một dân tộc có tính khoa học phục vụ phát triển nhân loại hợp tính đạo đức hơn!.
Không như Việt Nam,phát triển giống nòi một cách bừa bải không có chủ trương và chính sách chỉ đạo chính phủ Việt Nam,nên nó có tính cách tự phát mang tính dục cá nhân không được sự kiểm soát của nhà nước nên nó trở thành phong trào giải phóng tính dục của người phụ nữ Vn quá đà làm mất kiểm soát đạo đức gia phong,truyền thống gia đình VN.Tiếc hạnh khả phong của phụ nữ Vn là hạnh phút,là trách nhiệm hầu hết trong mọi gia đình VN..,
không có cảnh trạng phụ nữ Vn "lấy chồng xứ lạ"là mang lại hạnh phúc gia đình cho tình yêu trai gái không đồng ngôn ngữ và cùng quê hương.Đó là một cuộc trao đổi buôn bán tính dục mà thôi!làm đổ vở không biết bao nhiêu hạnh phúc gia đinh Vn với vấn nạn phong trào"Làm dâu xứ lạ" của những phụ nữ bỏ chổng gần để lấy chồng xa vói lý do"nuôi cha già,mẹ yếu"
Những chiều nhạt nắng trong áng hoàng hôn,người trai xứ Việt nghĩ gì? và buồn gì? trước những kỹ niệm quá khứ trong sự thiếu vắng tình yêu khi họ bỏ chồng đi làm dâu xứ lạ!!!
   
Mai
Lời bình cho một bài thơ
                   Hoa Nắng Vương Thềm,
                           Huỳnh Mai.St.8872
                              Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Tháng Tư Sàigon nắng hoa mùa hạ!
Chút nắng vương thềm, hoa nắng chói chang,
Miền Nam nắng đẹp mùa hè đỏ lửa,
Chỉ có hai mùa,một nắng hay mưa!
Cháy bỏng niềm-tin lửa hè hoa nắng,
Cuối mùa tháng Tư mưa đổ Sàigon...!
Nhạt-nhòa hoa nắng không vương thềm cũ
Tìm về lạc lối,cuối trời Biển Đông!
Bỏ quên thềm cũ rêu xanh vách đá,
Hoa nắng vương thềm lịm tắt đường mưa,
                       ***
Mưa cuối trời tháng Tư,trời bão tố...!
Núi rừng sóng dậy,lắc lư con thuyền !
Phong ba gió bão,cuồng trôi hoa nắng,
Gió núi mây ngàng,hoa nắng về đâu,
Lá gió đưa cành đan xen kín mích,
Đâu còn chút sáng...hoa nắng xuyên cành...!
Rừng núi âm u nắng không xuyên lá,
Cây reo,thác đổ ru đời bằng an,
Thôi ! cứ trôi bên trời...đầy sóng cả !
Cho hoa nắng muộn ! rong thuyền ra khơi,
                          ***
Hoa nắng đâu còn vương bên thềm cũ !?
Chỉ là chút nắng tàn phai nhạt nhòa,
Hoa nắng tàn,thành hoa trăng đồng nội... !?
Đêm dài doi-dỏi trăng soi bóng chàng... !
Ai ngồi bên cửa ...song trăng chờ đợi !
Chỉ là chiếc bóng hoa trăng bên thềm,
Vở vành trăng khóc tan theo lệ ứa,
Theo bóng đèn tàn hiu-hắc bóng đêm,
Thương người thiếu phụ hoa trăng cài tóc,
Đợi chòng viển xứ soi trăng tìm về...!
                     ***
Hoa nắng Sàigon xuyên cành,khe lá,
Đổ chút nắng vàng nhẽ nhại mồ hôi !
Bác xích lô già...lính cũ phu xe!
Dưới gốc cây già đường me trụi lá,
Một thưỡ đợi chờ bóng đổ lá me,
Hoa nắng xuyên cành soi bóng me bay...!
Có người thiếu phụ Việt kiều tắm lá...!
Gợi lại tình xưa...hoa nắng lung linh !
Hoa nắng vương thềm,hoa trăng song cửa...!?
Một thưỡ tình người cần có cho nhau...!!!
                                            Huỳnh - Mai
                                {Hoa nắng hay là hoa trăng !?} 
Cứ mỗi lần đi dưới tàn lá me rợp bóng trên các nẽo đường Sài gon,kỹ niệm con đường xưa "Anh đưa em đi học về" bổng chợt nhớ trong tôi...Mọi kỹ niện còn lưu dấu,khắc ghi từng góc me già,dần dần bị đón bỏ không tiếc thương.Nhưng cái tên Sàigon của nó khó bỏ được trong tôi...Nó là cái tên địa danh thân thương đầy ấp những kỹ niệm lớn lên của Sàigon do ông cha để lại cháu con trong sự nghiệp xây nước và giử nước...
Hồi trẻ nhỏ thư ấu thời,tôi đi học ngang qua trường"Áo Tím"-Gia Long-hay chọc phá nữ sinh đáng chị tôi và hay leo các tường nhà Tây chung quanh nhà thương "Bạc Hà"giờ là bệnh viện Da Liễu Hồ Chí Minh,hái trộm cây trái của nhà Tây và chọc phá bấm chuông cho chó sủa chơi!,Thỉunh thoảng vắng người tôi hay ngồi cùng đám bạn con nít,ỉa và tè dưới góc me có nhiều xe của Tây-Pháp qua lại nên hay bị"phú lít" rượt bắt cho cha mẹ đến lãnh vê...Tôi vẫn giử tên gọi Sàigon cho mãi ận bây giờ không đổi thay theo biến cố lịch sử.Không dám đổi tên Sàigon bằng tên Hồ Chí Minh cho một thành phố tôi hay quậy phá hằng ngày,mà đắc tội với cụ...Không lẽ ngày xưa ỉa bậy trên mặt đường Sàigon,để mãi tận bây giờ mới bị bắt sau 7o năm qua doco6ng an,cảnh sát Hồ Chí Minh bắt giữ về tội mất vệ sinh hay phạm thuần phong mỹ tục và "Công xúcc tu-sĩ"đến bác Hồ Chí Minh.Không lẽ người yêu bé bỏng học trò Sàigon xưa cũng bị truy tố tội dụ dỗ con nít dưới tuổi vị thành niên con cháu Bác Hồ !?.Tôi ngày xưa còn bé hay chọc phá nữ học sinh Sàigon,nếu ngày nay thì đắc tội"Dê" cháu Hồ Chí Minh?!.thì củng bị bắt bò"Xừ" luôn!?.Nếu có bắt,nên bắt những ngưoi dám đem tên Bác ra gian mặt"Chính quyền !!!
Tôi cũng nhớ con đường xưa cây me cũ xanh lá Saigon mỗi lúc cuối hè sang thu,dù đã lớn sắp vào đại học rồi, nhưng vẫn còn con nít ham chơi hơn học, vẫn còn chất nóng trong tôi !.Cứ mỗi cuối thu me chín rụng đầy đường tôi vẫn rủ rê đám con nít học trò theo tôi đi bắn me bằng giàn ná cao su,và đem theo muối ớt,nước mắm đường chấm ăn tại chỗ gốc me,trong cái nắng chang-chang .bỏ cả cơm trưa nên dễ đau bụng- mắc cầu- nếu ngày xưa còn bé thì tôi không mắc tội như bây giò...nên đành bỏ dở cuộc  chơi nữa chừng!....Cái ngon tuyệt vời là canh nấu lá me non với nhữngcon tép bạc còn để râu,rồi chấm ăn với nước nước mắm nhỉ nguyên chất có dầm ớt thật cay xé miệng...thì không gì bằng!?Đời chỉ thế thôi...Để có nồi canh lá me non,tôi phải chạy bộ đua với xe buýt ra chợ Vườn Chuối bàn cờ,mua một 'mớ tép bạc'là hết tiền mua vé xe dành chạy bộ về cho đám con gái nấu canh chua..và bày trò chơi "Nồi cơm nhỏ học trò..."Vui ghê !Trong hương vị chua cay cuả lá me thêm ớt vào và cái ngọt  béo con tép nấu canh,tạo cho tôi nổ thèm ăn...như đói ăn tự bao giờ.Và nghĩ rằng nồi  canh chua lá me non Sàigon này chắc chỉ đủ một mình tôi ăn thôi!mà không đợi  đến khi nó trở thành móm canh Hồ chí Minh bây giờ...
Giờ đây thì cống rảnh đào đường ngổn ngang phố xá.Lô-cốt mọc đầy làm khuất no đường me cây cành trụi lá me.Tôi dừng chiếc xe xích lô kiếm sống hằng ngày bên cạnh một thiếu nữ ra  dáng Việt kiều đang đứng tần ngần bên góc me già vừa  bị quật đổ,lấy đường cho ống cống chạy qua,còn rơi rẩy vài quả me già chín rụng...Tôi leo lên mô đất cao bên cạnh một con mương cống rảnh mà thấy nao lòng như đang đứng trên một chiến lũy hào sâu...và lô-cốt mọc đầy của Sàigon trước tháng Tư/75.Người thiếu phụ chắc cũng nhận ra người lính cũ Sàigon còn nuối tiếc gốc me già ngả đổ,nên nắm lấy tay tôi kéo đi trong niềm thông cảm.và hai chúng tôi rời khỏi giao thông hào cùng lô-cốt giữa  các đại lộ Tp/Hồ Chí Minh ,để dựng lại sự kiện đau lòng lịch sử dân tộc đã 35 năn qua được chôn chặt trong lòng....
Tôi và  người thiếu phụ Việt Kiều cố vượt qua đoạn đường lô-cốt ngổn-ngang cống rảnh bộn bề chấn lối đầy lưu thông xe cộ .cô ta phụ lực cùng tôi kéo chiếc xe xích lô lên hè phố,cùng với một đoàn xe gắn máy 2 bánh leo vỉa hè vựợt giao thông hào và chướng ngại vật lô-cốt chắn đường vượt thoát cho người lẩn xe...Và hãy cho phép chúng tôi làm những "Hoa Nắng Vương Thềm"...leo lên vĩa hè để giải thoát giao thông đang bị ách tắt !!!
   
Thơ,
             Mây Trời Vẫn Bay...!
                       Huỳnh-Mai.St.8872
                         Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Mây vẫn bay qua vùng trời phố thị,
Sáigon còn đó đến tận bây giờ,!
Dáng đứng Sàigon vẫn xinh trong ký ức,
Sàigon hoa lệ hòn ngọc Viễn Đông!
Vẽ đẹp Sàigon em là tất cả ...!
Sao buồn thế...đứng nhìn bóng mây qua!
Mây bay ngang trời mang theo mộng ước,
Hai đứa chúng mình cách biệt xa nhau,
Cùng chung một trời,hai nơi xa cách,
Gởi gió mây ngàng,phố buồn nhớ anh,
                        ***
Từ khi vắng anh,me đường chặt phá,
Mây muốn vương cành chút nắng mong manh!
Gốc me già chổng trơ bên ghế đá,
Anh đi rồi...,nào nắng có che ai !
Công viên biết buồn...bóng anh thiếu vắng!
Me già chín rụng ai nhặt cho em...!,
Mây trời vẫn cao,bay qua tầm với,
Đâu còn gió về vương tóc em bay...!
Xoắn xuýt vai anh...che môi chín mộng!
Nụ hôn đầu đời em tặng cho anh,
                     ***
Em đã cho anh nụ hôn thầm kín,
Mây di hờn...ghét bỏ,đọa đày anh!
Me già trơ gốc cho khuây câm tức,
Nhưng được gì...ngoài nắng quái chói chang...!
Khi đã yêu nhau,không gì ngăn cách!?
Hoa kẽm gai... dù nếu áo vai anh!!,
Trăng sao tìm về gởi hồn qua gió,
Mây phủ nhiều nhưng gió vẫn lên cao!
Trời Sàigon tháng Tư,Mùa nắng hạ..!
Dù có vô tình....mây trời vẫn bay...!!!
                       ***
Mây chuyển mùa thu Saigon tắt nắng..!!!
Chìm vùng ảo ảnh sương trắng mây giăng,
Gió heo may thổi về từ vùng núi !
Buốt lạnh me giá rụng lá...nhìn thu!
Trơ cành lá,me non vừa ló nụ,
Chào đời bằng viễn ảnh cố lãng quên !
Công lao rủ bóng mát che đường phố,
Rải hoa,lót lá đường đời... đi qua!?,
Thân xác me già trơ khô kỹ niệm,
Chỉ còn gốc rể bên đường... trẻ leo !!!
                                   Huỳnh-Mai
                                 {Me già rụng lá!} 
Tổng cộng : lần thực hiện
Mai
Lời bình cho một bài thơ:
Mây Trời Vẫn Bay Cho Lẽ Chiến Thắng và Chiến Bại.
Những bai thơ trên nói lên tâm trạng của một kẽ chiến binh chế độ cũ Sàigon trươc biến cố lịch sử 30-4-1975,hiện đang sống tại Sàigon Miền Nam trong tư cách "Phục Hồi Quyền Công Dân nước CHXHCNVN của kẽ chiến bại do Phía Mỹ bỏ rơi đông minh VNCH
Trước hết tôi cám ơn sự giúp đở của chính phủ và nhà nước CHXHCNVN cho kẽ thất bại tại chiến trường Miền Nam do Mỹ bỏ rơi đồng minh VNCH được sống và hòa nhập cộng đồng dân tộc XHCN tiến lên....Nay vớii sự quan tâm của chính phủ CHDCDT/XHCNVN có chính sách "Hòa Hợp Hòa Giải Dân tộc và nghị quyết số 36 của CHXHCH cho kiều bòa hãi ngoại Vn về nước đâù tư hợp tác làm ăn góp phần xây dựng đất nước,tức cộng đồng người Việt tỵ nạn.ở nớc ngoài,trở về nguồn cội dân tộc,chung một tay,góp sức xây dựng nột Vn theo "Định Hướng Dân Chủ XHCN"trong tình đoàn kết xóa bỏ hận thù và chấm dứt tỵ hiềm trả thù dân tộc ...Diều nầy làm rôi thật sự xúc động vô cùng và đưa tôi đến trạng thái tinh thần phấn khởi hơn bao giờ hết...Và muốn bộc bạch những nỗi niềm làm công dân của một kẽ chiến bại trong một xã hội toàn người chiến thắng!...Xin quý vị lấy tình dân tộc nghĩa đồng bào ra độ lượng đối xử với kẽ chiến bại như chúng tôi trong một xã hội hài hòa dân tộc như ông cha chúng ta ngày xưa dã từng làm,dã từng chống lại giặc Tàu Phương Bắc Trung Hoa,như tha chết cho toát hoan chui ống đòng chạy về Tàu .Khi đuổi xong giặc Tống, Nguyên,Thanh,vua nước ta lảm lễ cống sứ giải hòa vua Tàu Trung Quốc để giữ hòa khí và tình thần dân tộc hiếu hòa biết yêu chuộng hòa bình dân tộc! và hay lập đền thờ,miếu mạo tôn thờ tướng lãnh giăc Tàu-kẽ thù dân tộc-Để thấy được dân tộc Vn mình là dân tộc hiếu hòa hơn là kẽ hiếu chiến!một dân tộc không kiêu căng anh hùng trong chiến thắng,vì chiến tranh là vốn có sẳn trong xã hội loài người hay tranh giành và va chạm sự sống của nhau.Nếu ta thắng hôm nay,ngày mai cũng có kẽ khác thắng thay thế ta...Nên thắng thua là chuyện thường tình trong luật lệ nhà binh quân hay quân Sự không nên ự mãn với chiến thắng của chính mình,nếu mình thắng được tính kiêu căng tật xấu chính mình mới thật sự là chiến thắng vinh quang"Ta thắng ta"mới đem lại hạnh phúc cho mọi người đang trông đợi no8i chúng ta.
Tôi thật buồn cho chúng ta khi nhìn lại lịch sử cuộc nội chiến Hoa Kỳ năm 188,cách đây hơn 110 năm giưa Miền Bắc và miền Nam Hoa Kỳ.Đạo quân Miền Nam của Tướng Lee và đạo quân của Tướng Grank Miền Bắc đã bao vây và tuyệt lộ cắt đứt đường tiếp tế lương thực của quân miền nam.Tướng Lee phải xin đầu hàng .Và được Tướng GranK chấp nhận và cho lệnh đầu hàngKho6nh vẽ kiêu căng vui mừng chiến thắng để tránh cho kẽ chiến bại tâm trạng tủi nhục đau buồn.đó chính là hành động quân tử của kẽ cầm quân ngoài mặt trân,dù thắng hay bại giưa hai Tướng vẩn giữ được chí khí anh hùng, thắng không kiêu bại kớng nhục,đó là khí phách "anh hùng biết tôn trọng anh hùng" giữa hai tướng Miền Nam và miền Bắc.
Tướng Grank Miền Bắc cho làm lể chào cờ tiếp rướ c Tướng Lee như một vị anh hùng trở về từ mật trận trong tiếng quân nhạc hào hùng và cấp lương thực cho quân sĩ chiến bại trở về quê cũ làm ăn sinh sống bình an không có hận thù...Đến ngày hôm nay,ta vẫn thấyomộ phần của các chiến sĩ thất trận Miền Nam có chôn cất chung với những ngôi mộ  chiến sĩ Miền Bắc Tai nghĩa trang quốc gia Whasington DC.Làm tôi cảm động...muốn chết như những anh hùng Niền Nam Hoa Kỳ trong sựbie61t tôn trọng danh dự cho nhau mà không hận thù !!!
Hơn thế nữa chúng ta là anh em trong một nhà ,nên đối xử nhau trong tình ruột thịt ,tuy không nói tiếng thương nhau nhưng hãy vượt qua tất cả hận thù chế độ vì chủ thuyết ngoại lai và bó không bao giờ bền vững với chúng ta mãi mãi bằng tình dân tộc,anh em.Mỗi khi "Một con ngựa đau là cả tàu không ăn cỏ..." kẽ thù nào cũng là kẽ thù chung  của chúng ta,nếu một mai nước mất thì chúng tôi cũng đau lòng đâu kém các anh!?Tôi sẵn sàng hy sinh một lần nữa nối gót theo anh cho quê hương dân tộc chúng mình không bị ai ức hiếp, cướp đất nước Vn của chúng ta.Và hy vọng với tình thương dân tộc  sẽ xóa nhòa vết tích thương của cuộc chiến hận thù trong một giai đoạn tương lai mới của dân tộc Việt Nam sau nầy...Chúng ta hãy dìu dắt nhau đi..cho trọn đường lịch sử khổ đau dân tộc này các anh ạ!!!.
Suốt thời gian trong tù cải tạo lẩn khi ra ngoài...đã 35 năm qua,tôi chưa hề đặt chân lên đất Hà-Nội than thương và yêu dấu của chúng ta,chỉ biết Hà-Nội qua văn chương sách vỡ mà thôi...{xin quí vị đừng cười...vì tôi nói thật lòng đó}.Trước năm 1975 thì mong sao thống nhất được Miền Bắc thì mới hy vọng gặp mặt Hà Nội mến yêu và cho người Hà-Nội xưa trở về quê nhà gặp lại ông bà,viếng thăm mồ mã đã xa cách từ năm 54...Nhưng mộng ước không thành,để rồi ngày nay khi hòa bình đất nước tới nơi,mộng cũng vơ tan tành không được tay bắt mặt mừng chào đón Hà Nội!. Tại sao? tại vì Hà nội là kẽ chiến thắng và đã làm nên lịch sử dân tộc,còn Saigon là kẽ chiến bại không được đòi hỏi và nhìn nhận Hà Nội là thủ đô Tư-Do Dân Chủ như Sài gòn.
Đó là một điều hối tiếc ân hận sâu xa của một người công dân Miền Nam Vn không gặp được Thủ đô Hà Nội 36 phố phường và 4 cửa ngoại ô. đây nét cổ kính triều đình vua chúa ngày xưa Trước khi bị công nghiệp hóa  và hiện đại hóa Hà Nội tân thời theo thời đại .dù có chút mừng nhưng cũng buồn cho tôi khi lúc lìa đời không mông gì gặp được Hà Nội của tôi
Tại Sao vậy?-cũng vì chiến tranh và phân biệt lòng người của kẽ thắng lẩn người thua...Chúng tôi không có tư cách hay sự xứng đáng nào để gặp mặt và viếng thăm Hà Nội .Khi còn trong trại tập trung Cai tạo cộng Sàn,các Sĩ Quan Cải Tạo là những họa Sĩ tài hoa từng đoạt giai hội họa quốc tế nổi tiếng và các nhà điêu khắc gia có huy chương đoạt giải quốc tế muốn họa lại chân dung bác Hồ và tạc tượng chiêm ngưởng nhà hoạt  động chính trị lỗi lạc Hồ Chí Minh,điều bị các quản giáo nhà tù cấm đoán xé bỏ và đập phá tượng Bác Hồ không cho tiếp tục khắc và vẽ nữa.cùng sự miệt thị Sĩ Quan Cai Tọa:"Các anh không xứng đáng và cũng không có tư cách gì để có quyền vẻ chân dung Bác Hồ","Các anh là ngụy tay sai đế quốc Mỹ,các anh là kẽ chiến bại,là kẽ thù của nhân việt Nam,tội đáng chat...!?" và đuu4 thứ trên đời nầy sỉ nhục chúng tôi..."Tôi ra lệnh các anh không được và cũng không xứng đáng với Bác Hồ..."Lời nầy văng vẳng bên tai suốt 35 năm qua và  dã đi sâu vào giấc ngủ không yên của tôi còn trăn trở đến bao giờ mới nguôi ngoai!...Nên tôi vận không hy vọng gặp mặt Hà Nội một lần trước khi nhắm mắt,vì từ bé đến giờ ,tôi chưa biết mặt "Hà Nội mến yêu...của tôi" như bai hát...Chắc nó trái ngược như lời quản trong tù.
Mình là con người lân nhau,cùng chung quê hương tổ quốc,chẵng may chiến tranh gây nên hận thù Bắc Nam cung vì chủ thuyết Cộng Sản ngoại lai và đế quốc Tư Bản nên chia rẻ dân tộc...Thà các anh giết chết tôi đi cho thỏa thù hằn theo ý muốn lạnh đạo các anh...chớ đừng sỉ nhục chúng tôi trước nhân dân ,quần chúng.Các anh là chiến sĩ công an nhân dân,tôi là người lính Cộng Hòa.Cũng vì lý tưởng dân tộc có khác nhau,nên sinh ra đối đầu...Thật ra ai cũng có lòng yêu nước cả theo lý tưởng của riêng mình...Và không nên nghiệt ngã hạ nhục,chửi bới nhau trước toàn thể dân chúng....Như chuyện "Phục hồi quyền công dân"của người cải tạo mới được tha vê.Các anh chính quyền địa phương họp hội đồng phường khóm cả làng đầy đủ bắt chúng tôi phải xin lỗi trước nhân dân để dược sự tha thứ lỗi lẩm,mới cho phục hồi quyền công dân và giao trả chúng tôi trở về gia đình quảnn lý giáo dục con người tôi đã lâm đừng,lạc lối phản bội tổ quốc,do vợ và con tôi phải có trách nhiệm giáo dục lại tôi.Về nhà cửa,sự sản thì vợ đứng tên chủ hộ, truất quyền làm trưởng gia đình như xưa nay vẫn có trách nhiệm làm chồng làm cha của mọi gia đình Việt Nam.Quyền gia trưởng vổ vợ dạy con cho trọn đạo phu thê nay bị đảo ngược vị thế rồi! thì làm sao bảo vợ,dạy con nên người?!Chả trách nào việc bảo vệ luân thường đạo lý...truất quyền làm cha,làm chồng nên xã hội loạn lên.. làm cuộc sống mất đạo đức.Con cháu bây giờ toàn là thanh niên thiếu đạo nghĩa luân thường, không hiếu thuận ông bà cha mẹ và thiếu trách nhiệm vói quê hương tổ quốc...
Các ông đừng sĩ nhục chúng tôi nữa, hãy giết chúng tôi đi cho khỏi chứng kiến những cảnh đau lòng cho một thế hệ cháu con chỉ biết làm giảu,có xe hơi bóng lộn,nhà lâu cao sang,vợ đẹp con xinh...bên cạnh những người nghèo khổ khác không chút đói hoài.Và thiếu trách nhiệm  giữ gìn bảo vệ quê hương tổ quốc,tòn vẹn lãnh thổ VN cho Hoàng Sa và Trường Sa,đưa đến ngày mất nước không xa lắm !?...Trong hiện tại chỉ biết vênh váo với ông bà, cha mẹ vì bị các ông cho phép chúng coi thường và thoát ly ra khỏi gia đình, nên mất quyền kiểm sáo giáo dục đạo đức của gia đinh,của một người cha mà các ông cứ coi là kẽ thù nên không còn ứng đáng dạy cháu con nên người...cho mai sau.Và trách nhiệm xã ội hư hỏng.mất nước chính là ai vậy???là chúng tôi hay cả chúng ta nữa đồng có trách nhiệm với thế hệ con trẻ tương lai đất nước !!!

                 Hoa Nắng Vương Thềm,
                           Huỳnh Mai.St.8872
                              Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Tháng Tư Sàigon nắng hoa mùa hạ!
Chút nắng vương thềm, hoa nắng chói chang,
Miền Nam nắng đẹp mùa hè đỏ lửa,
Chỉ có hai mùa,một nắng hay mưa!
Cháy bỏng niềm-tin lửa hè hoa nắng,
Cuối mùa tháng Tư mưa đổ Sàigon...!
Nhạt-nhòa hoa nắng không vương thềm cũ
Tìm về lạc lối, cuối trời Biển Đông!
Bỏ quên thềm cũ rêu xanh vách đá,
Hoa nắng vương thềm lịm tắt đường mưa,
                       ***
Mưa cuối trời tháng Tư,trời bão tố...!
Núi rừng sóng dậy,lắc lư con thuyền !
Phong ba gió bão,cuồng trôi hoa nắng,

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

RU HỒN CHO ĐÁ.

Tâm thư không gởi, RU HỒN CHO ĐÁ...!!!
Tg:Huỳnh Mai St.8872
 Bh.Dạ Lệ Huỳnh                                   

   Tôi xin đăng lại bài viết Tâm Thư Không Gởi:"Ru Hồn Cho Đá" trên Blog YuMe.Vn,ngày 5-1-2011{Tân Mão} cách đây một năm nhưng bị Ban Quản Trị YuMe.Vn xóa bài đăng, và cho rằng bài viết quá nhạy cảm về chính trị!?.Và cũng nhận nhiều phê phán của bạn bè chiến hữu cho rằng không nên nói xấu"Đồng bào tôi trong nỗi đau chiến bại..."Thú thật,đó  là Sự Thật không tránh khỏi khi người dân chấp nhận là kẻ chiến bại do chính mình gây ra trên mãnh đất Tự Do Miền Nam VNCH,ngày 3O-4-1975...Không thể chấp nhận của người Việt Quốc Gia còn biết yêu chuộng Tự Do-Hòa Bình Dân Tộc. Nếu biết chấp nhận" Sự Thật"  thì mình mới đủ can đảm và kiên cường "Đứng Dậy" từ nơi té ngả của mình ngay tại trong nước tự sức mình-Sức mạnh toàn Dân-.Không phải nhờ vã vào thế lực ngoại bang thay đổi cho dân tộc chúng ta,Dù đó là Hoa Kỳ,một đồng minh "Phản Bội" Chiến Sĩ Tụ Do VNCH!!!.
   Đây là một hình thức tiếp cận kẻ thù...Khi biết mình ở vị thế trong hang hùm,bắt buộc mình phải vuốt râu hùm...Chớ đứng ngoài hang cọp mà bảo tôi sợ cọp.Nếu có sợ thì củng bị nó ăn thịt từ lâu rồi!!!.Và xin nói lên trạng thái cô đơn"Vào hang cọp dể bắt cọp con".trong năm Tân Mão vừa qua mà ảnh hưởng của nó kéo dài cho tương lai dân tộc biết yêu chuộng Tự-Do-Hòa Bình cho quê hương!.
                              
  Tập truyện,
   Lời trần tình Cải Tạo,                    Ru Hồn Cho Đá...!!!
  Tâm Thư không bao giờ gởi!
  Huỳnh Mai St.8872
  Bh.Dạ Lệ Huỳnh
 12 pm 05-1-2011 
                                                
   Tết đến nơi,mùa xuân Tân Mão chỉ còn 10 ngày nữa! là tân niên cho một năm thay đổi mới,đúng với chữ tân theo niên lịch,một Tân Mão đổi mới dễ thương của con Mèo vừa thoát qua sự hùm hổ của năm Cọp qua.Củng nói lên tính cách đổi mới của Đại Hội Đãng lần Xi vừa qua-19-1-2011-đã hứa hẹn tính thách thức Dân Chủ và Hóa Bình dân tộc đã chuyển qua thời kỳ đổi mới của Đãng Cộng Sản Việt Nam sẽ làm được gì! cho cuộc sống người dân phồn thạnh ấm no và cởi mở hiếu hòa cùng dân,cùng xây dựng tương lai hạnh phúc một Việt Nam giàu mạnh và có tự chủ hơn xưa....
   Người dân khắp nơi các nước phương Tây ấy! năm nay trở về quê hương nườm-nượp cùng nhau ăn tết cổ truyền dân tộc và cũng để"Mừng Đãng Mừng Xuân " theo nghĩa  đổi đời lịch sử Xã Nghĩa Việt Nam.
   Báo Tuổi Trẻ ra ngày thứ hai 24-1-2011-tức 21 tháng chạp sắp đưa "Ông Bà về trời" có chạy một"Tít " lớn "SUM VẦY TẾT VIỆT" Có hàng vạn người bắt đầu về quê ăn tết...Hơn nửa triệu kiều bào về quê ăn tết...Hành trang trở về Việt Nam của nhiều người không chỉ là những đồng vốn chắt chiu... không ít người mong muốn chuyển giao những công nghệ,kiến thức đã học được ở nước ngoài vào việt sản xuất,kinh doanh tại Việt Nam....Có nhiều Việt Kiều muốn về ở luôn VN để đầu tư làm ăn, kinh doanh tại quê nhà!
   Đứng trước miền vui phấn khởi và "Hồ-Hởi"sau kỳ đại hội Đãng XI vừa thành công...Kinh chúc Đãng Cộng Sản Việt Nam đạt được thắng lợi trong miền tin yêu mới của Dân Tộc và Kiều Bào Hãi Ngoại.Và mong  Đãng không làm thất vọng của đồng báo quốc nội và quốc ngoại Việt Nam! Trong không khí vui mừng,cởi mở đón tết xuân...!Tôi cũng như tất cả đồng bào quốc nội và hãi ngoại muốn chia sẻ cùng Thủ Tướng Chính Phủ và Bộ Chính Trị T.W Đãng CSVN một tâm thư của một thành phần công dân của Quý Ngài mà đã vô tình quên lãng trên bước đường thăng tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa có Định Hướng của quý ngài mà quên mất chúng tôi là kẻ lót đường cho Định Hướng Xã Nghĩa đi lên đó!...
   Chính tâm tư nguyện vọng của đồng bào cả nước đang xuân về khắp nơi đây,chính là nỗi lòng của tâm thư đó không dám gởi vào ai? và  cho ai!?.Nó chỉ dược đọc lên cho những ai còn thiết tha với tiền đồ dân tộc này mà thôi!!!
    Đọc được trên báo Tuổi Trẻ Online:tuoi trẻ.vn,ngày 4-1-2011
LTS: nhân dịp đầu năm mới 2011Thủ Tứớng Nguyễn Tấn Dũng đã gởi đến báo Tuổi Trẻ bài viết với tiêu đề”Nội Dung chủ yếu Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội 2011-2020 và nhiệm vụ trọng tâm cua năm 2011”
 Tuổi Trẻ xin giới thiệu cùng bạn đọc .ĐỔI MỚI ĐỒNG BỘ KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ “Trọng tâm của đổi mới chính trị là hoàn thiện nội dung và đổi mới phương thức lãnh đạo của Đãng,gắn quyền hạn với trách nhiệm trong thực hiện chức năng lãnh đạo của các cấp ủy Đảng;mở rộng dân chủ trong Đãng và trong toàn xã hội nhằm phát huy vai trò chủ động của các cơ quan nhà nước,khả năng sáng tạo to lớn của nhân dân,sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc để xây dựng và bảo vệ đất nước”.
 Nghe, như được mở rộng tất lòng chất chứa bấy lâu nay…cho ước vọng của người dân sớm được đạt thành mong muốn.Dân chủ,nhân quyền và xã hội binh đẵng toàn dân với Đãng lãnh đạo là đại phúc cho dân tộc là sức mạnh đại đoàn toàn dân bảo vệ chủ quyền độc lập dân tộc.
 Có phải Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là ông “Borit yensin”hay ông “Goodbachev”của Việt Nam!? được như vậy thì rất đáng mừng cho dân tộc dù đã đi sau nước Nga hằng 20 năm đôi mới dân chủ vẫn còn đủ sức bắt kịp tiến bộ của Đông Âu.
 Tương lai dân chủ dân tộc sẽ đem lại cho Việt Nam một sức sống mới và linh hoạt năng động hơn để kiến tạo một quốc gia thống nhất dân tộc thuần có cộng đồng người Việt nước ngoài trở về tổ quốc xây dựng quê hương sống trong hòa bình...hạnh phúc toàn dân!.Để chia vui nỗi hân hoan chào mừng dân tộc sắp có dân chủ hòa bình dân tộc bắt đầu năm mới 2011,tôi có một tâm thư bày tỏ nỗi niềm dân tộc nặng mang suốt 35 năm qua không thể tỏ bày…và nó không bao giờ được gởi!? và chỉ để dành cho sự đồng cảm của những ai còn thiết tha với quê hương đất nước dân tộc này!Chắc tôi phải giữ lại trong tâm tôi cái mơ ước thầm kín biết đến bao mới thực hiện được,và có ai!? Là người dám thực hành ý nguyện dân tộc!Hay nó chỉ là ảo ảnh trong tôi và nó là hảo huyền ước mơ của một dân thiết với hòa bình Tự-Do,Dân Chủ dân tộc Việt Nam!!!
  Tôi không phải nhà báo phóng viên hay cơ quan truyền thông báo chí.Tôi chỉ là người Cải Tạo của chế độ! còn sót lại của Sàigon bị đồng minh Mỹ bỏ rơi, sau khi hợp tác với chính quyền  Cộng Sản Việt Nam cho thỏa thuận chương trình nhân đạo H.O {ODP-orderly departure program-} của hai bên Việt Mỹ đồng ký.Hiện tại tôi đang sống dưới sự" Khoan hồng "của Chính Phủ Việt Nam Cộng Sản.
  Việt Nam là một nước mới giành độc lập giải phóng và thống nhất dân tộc ngày 30-4-1975.Nền kinh tế VN còn gặp nhiều khó khăn vì bị cấm vận các nước phương tây nên sự phát triển xã hội,con người rất yếu kém nghèo nàn mà người dân phải chịu cảnh đói nghèo lạc hậu…miễn sao được thống nhất,hòa bình dân tộc cho dù phải chấp nhận muôn vàn khó khăn trong sự xây dựng lại quê hương xứ sở.
  Tôi là một trong số những anh em của hàng trăm ngàn chiến hữu binh lính chế độ Sàigon đã chấp nhận ở lại quê nhà dù phải ăn khoai sắn độn cơm!để chung sức,chung lòng góp bàn tay và công sức xây lại quê hương đổ nát tương tàn vì chiến tranh để lại,mà chúng tôi có phần trách nhiệm với quê hương.Chúng tôi không trách được việc Mỹ bỏ rơi miền Nam hay phản bội đồng minh,vì đó là quyền lợi của ngườii Mỹ.Cũng như chúng tôi phải nhận lảnh trách nhiệm với quê hương đất nước của mình,không trách và đổ lỗi cho ai!?...
  Chúng tôi chấp nhận thương đau,chịu thương chịu khó dù còn nhiều khác biệt tư tưởng,quan niện đối xử nhau còn dị biệt chưa hòa hợp…nhưng với tình dân tộc,tình người quê hương xứ sở cùng một ông bà tổ tiên không lẽ ăn thịt nhau!…nếu có chửi bới nhau vì tranh giành cuộc sống của nhau cũng là anh em một nhà có mất chi đâu? và chia sẻ cũa cãi tài sản cho nhau…Nghĩ thế chúng tôi quân dân lính tráng Miền Nam chấp nhận bị gọi “ Ngụy Quân,Ngụy quyền “ hay dân “Ngụy Miền Nam”là tay sai đế quốc Mỹ.nuốt nhục chịu đựng làm thinh chấp nhận lỗi lầm để cùng đồng bào dân tộc cả nước xây dựng lại quê hương tổ quốc được ấm no hạnh phúc sau cuộc chiến dã đi qua mà đổ nát tang thương còn ở lại!…
   Chúng tôi đã thật lòng vì dân vì nước dù trước kia được cho là “lỗi lầm dân tộc” nhưng chúng tôi người dân “Ngụy” Miền Nam đã giao nộp cho chính quyền Cách Mạng GPMN tất cả tài sản,nhà lầu,xe hơi ruộng vườn,cơ sở sản xuất kinh doanh.Đó là tư hữu vốn có của một đời người vất vã đánh đổi công sức của mình cho Tư Bản Mại Bản bốc lột để có đươc của cãi cho chính quyền nhà nước Cách Mạng có cơ sở tập trung vốn liếng và phương tiện tái sản xuất nuôi dân,vừa được giải phóng còn gặp khó khăn.
  Chúng tôi còn tùy theo quan niệm Cách Mạng gán ghép cho là“Kẽ thù dân tộc”,được yêu cầu tập trung cải tạo theo chính sách khoan hồng của nhà nước Cộng Sản-CNXH trong vòng 10 ngày hay o1 tháng để hòa nhập cưộc sống mới toàn dân nhưng thực tế đã kéo dài hơn 3 năm đến 10 năm thậm chí 15 -2o măn mà không một ai dám khiếu kiện rồi tất cả cũng chìm vào quên lãng của người dân…
  Trong khi đó,gia đình người dân ngoài dân sự vợ con,cha mẹ, bạn bè thân hữu sau khi giao nộp tài sản,tư hữu gia đình được yêu cầu của chính quyền Cách Mạng phải rời khỏi thành phố đi Vùng Kinh Tế Mới để cải tạo lao động được thích ứng với cung cách làm ăn mới và sự sống mới cho phù hợp với CNXH,không còn phải “Ngồi mát ăn bát vàng “!
Tất cả những sự việc xẩy ra như trên chứng tỏ dân Ngụy Miền Nam có sự tiếp cận thực tế với tinh thần cầu thị biết nhẫn nhịn yêu nước chung tay góp sức tự lực cánh sinh xây dựng lại quê hương của mình không nhờ vã người bạn đồng minh người Mỹ,họ cho rằng “Người Việt không có trách nhiệm và tự chiến đấu cứu lấy quê hương mình…!?” nên mới bị Mỹ bỏ rơi!.
  Ngày nay Việt Nam trong tư thế khác xưa của thời  Liên Xô và Đông Âu sụp đổ 1989-1991 Việt Nam biết tư thay đổi và đổi mới CNXH chính mình đang theo cho thích hợp với thời đại cùng cao trào phát triển kinh tế thị trường thế giới có định hướng XHCN cho chính Việt Nam mình.
  Dân tộc VN như trải qua cơn mê khoai-sắn,bo-bo độn cơm…người dân dần ăn no mặc đẹp,xã hội phát triển lên theo mô hình “Kinh Tế Định Hướng XHCN” do Đãng Cộng sản lãnh đạo,điều hướng phát triển kinh tế xã hội nhưng không thay đổi chính trị và giáo dục.hai lãnh vực kinh tế xã hội Việt Nam đã thay đổi hẳn,lớn mạnh dần có vị trí ngang tầm phát triển khu vực ĐNÁ.Chỉ giới hạn trong lãnh vực “Kinh Tế Định Hướng XHCN” Việt Nam đã xóa bỏ được nền kinh tế chỉ huy bao cấp thời Liên Xô và đã xóa dần giai cấp VÔ SẢN công nông để thành lâp tập đoàn kinh tế quốc doanh gọi là “Tư Bản Đỏ” thuộc giới Đại Gia có nhiều vốn liếng và quyền hành thân chính phủ.Giai cấp Tư Bản Quốc Doanh này mõi lúc mỗi đông hơn tùy theo sự lớn mạnh kinh tế VN,loại bỏ dần giai cấp Vô Sản chuyên chính.
  Việt Nam thoát đói nghèo và bắt kịp đà tiên triển kinh tế trong khu vực ĐNA hòa nhập vào văn minh phát triển cộng đồng thế giới …Chúng tôi người “Dân Ngụy”vừa mừng vừa lo.Mừng đã qua cơn đói sắn khoai hằng ngày,lo vì đất đai nhà cửa bị bọn tham quan cướp lấy làm cho người dân vốn nghèo lại nghèo thêm vì mất hết phương tiện sản xuất trong tay.Sự giàu trong xả hội VN đã phân biệt rỏ ràng giữa nông thôn và thành thị.
  Giai cấp Vô Sản nông dân ở Miền Nam là thành phần dân chúng ủng hộ Cách Mạng thành công hết 85% nông thôn có con em hồi kết trở về lập chiến khu chống VNCH {nên không lấy làm lạ khi người Mỹ rút đi và cho rằng người VN không tự chiến đấu cho TỰ-Do dân tộc mình.Chính phủ VN thành công kinh tế nhưng lại bỏ rơi đói nghèo cho nông dân chẵng khác nào trường hợp Mỹ bỏ rơi VNCH trước nắm 1975.Vì chính quyền CSVN thiếu dân chủ công bằng trong cách đối xử phân biệt thành phần kinh tế nông thôn và thành thị cho công nghiệp hóa làm mất cân bằng phát triển kinh tế giữ công nghiệp và nông nghiệp lảm cho giàu nghèo cách biệt nhau khá xa.
  Thành phần Tư Bản Đỏ tức tập đoàn Quốc Doanh,họ được chính phủ hổ trợ và trao cho quyền hành độc quyền kinh tế.Vốn liếng Tập Đoàn Tư Bản Quốc Doanh rất mạnh là do tài sản của toàn dân bị nhà nước quốc hữu hóa toàn dân nên có.Các Tập Đoàn Kinh Tế Quốc Doanh này than chính quyền,xuất thân từ con ông cháu cha là đãng viên đãng Cộng Sản được nhà nước tin cậy và trao quyền hành độc quyền kinh tế,họ “Vừa đá bóng vừa thổi còi”họ là Đại Gia trong mọi thành phần kinh tế VN với đầy đủ phương tiện sống bên cạnh đó là những người nghèo khổ buôn gánh bán bưng.xích lô,xe thồ,vé số…công nhân bốc vác.Đó là những người kém may mắn bị phân biệt đối xử bấy lâu nay kể từ khi nước nhà được “Giải phóng” mà sao cuộc đời khốn khổ của họ không ai giải phóng!?
  Vì có thế có thần trong kinh doanh kinh tế nên gây ra nạn tham nhũng trong chính quyền cho đút lót chạy chọt làm ăn và đưa đất nước này đến vấn nạn tham nhũng làm suy yếu uy tín lãnh đạo.xã hội càng càng đào sâu hố ngăn cách giữa giàu và nghèo,tăng thêm sự phân hóa dân tộc.Người dân cố đòi dân chủ dân quyền là muốn san bằng cách biệt giàu nghèo đem lại công bằng mức sống tốt đẹp cho dân.
  Hồi còn khoai sắn độn cơm sao mọi người không đòi Tự-Do,Dân Chủ ,họ hy sinh những thứ tư-do đó để cùng nhau xây dựng quê hương tổ quốc cho dù có mang tiếng “Dân Ngụy “trong phân biệt đối xử ,vì họ đã sống qua thời Tự-Do Dân Chủ Miền Nam rồi nhưng họ vẫn theo và ủng hộ cơ sở nằm vùng Cách Mạng hầu đem lại sự thống nhất hòa bình dân tôc dù cho phải mất nhưng thứ quyền Tự-Do đó…!
  Ngày nay đã đạt được sự thống nhất hòa bình dân tộc rồi mà vẫn thiếu sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam cho Hoàng Sa Trường Sa là sự sống còn dân tộc cho thế hệ con cháu mai sau.Người dân Miền Nam rất chân thành và biết tôn trọng sự thật trong quan niệm không phân biệt nghĩ xấu bất cư chế độ nào dù Cộng Sản hay Tự-Do chỉ là giai đoạn cứu dân cứu nước mà thôi…! Miễn sao! dân được hạnh phúc hòa bình. Nhưng rất quyết liệt và kiên cường bão vệ lãnh thổ tổ quốc Việt Nam.Họ muốn có Tự-Do dân chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ có quyền tư quyết dân tộc và tránh phải chiến tranh.Cũng vì mục đích hòa bình tư do dân tộc mà bị chế độ nầy ghép tội phản động lật đổ chính quyền Cộng Sản VN nên họ tư đối kháng với người dân mà họ đã tốn công rèn luyện,cải tạo người dân thành một dân tộc anh hùng yêu nước yêu CNXH!?
  Đến nay đã ba mươi lăm năm qua mà cuộc đời họ vẫn nắng mưa đi nhặt nhạnh từng túi bao nilon đêm về “tái chế” kiếm cơm qua ngày! Nhưng liệu, họ có tái chế nổi muộn phiền hằn sâu trong tâm thức để trở thành một hy vọng cho ngày mai như phát biểu Dân Chủ toàn Đãng toàn Dân của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng không? Hay lời hứa như giọt mưa trên túi nilon trơn trợt miền hy vọng cuối đời! Người ta thường nói “Sống nhờ hy vọng” nhưng chúng ta chì nói được “Còn hy vọng là còn sống”!!!

                                                                                              Huỳnh Mai St.8872

Tâm thư ngỏ đến đồng bào:HÃY DẬY MÀ ĐI VIỆT NAM Ơi !!!

                             HÃY DẬY MÀ ĐI HỞI ĐỒNG BÀO ƠI!!!
Tg:Huỳnh Mai St.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
January 4, 2012
4:16 PM

Thưa đông bào, tết sắp đến trong háo hức mọi con tim,dù giàu hay nghèo nhưng cũng ráng chung cái tết tươm tất cho gia đình.Tuy nhiên cũng có nhiều mãnh đời khốn khó lo toan không trọn vẹn miền vui chung dân tộc.Như những người hoạt động Tự do-Dân Chủ còn trong lao tù phải chịu nhiều cách biệt mùa Xuân đất nước còn lắm thương đau "Nước Mất". Và rồi cũng sẽ qua đi cái tết Truyền Thống  cách biệt gia đình của Kiều bào Hải Ngoại,Của các nhà đấu tranh dân chủ cho Tự-Do. Nhưng Cứ theo tục lệ ông bà mùng bảy tế hạ niêu ăn chè:
"Cu kêu ba tiếng cu kêu,
Mau mau thức dậy hạ nêu ăn chè "
  DẬY MÀ ĐI HỞI ĐỒNG BÀO ƠI!!!
   Dù phải trải qua một cái tết không mong muốn,đầy suy nghĩ lo âu,thế sự thăng trầm tương lai đất nước,dân tộc về đâu trong nỗi oan khiêng lịch sử dân tộc ngàn năm nô lệ giặc Tàu Phương Bắc...!!!Và cuộc sống khó khăn cơm áo, gạo tiền,vật giá leo thang,không tiền về quê ăn tết,cúng quải tổ tiên...Nhưng dân ta cũng phải trãi qua cái tết khó khăn vì phong tục ông bà muốn con cháu Việt Nam phải có Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền  và hạnh phúc trong cuộc sống cho dù dưới bất cứ chế độ nào:Cộng Sản hay Tư Bản Chủ Nghĩa.Đó là "Tự Do" cao quý nhất con người...!!! theo truyền thừa người Việt Quốc Gia!
   Mong rằng sau cái tết trọn vẹn miền vui hạnh phúc dân tộc...chúng ta hãy thức dậy và tỉnh ngũ đi nào...! để đón mừng niềm vui dân tộc đang dâng trào nhựa sống toàn dân.Đó là Tự-Do Dân chủ khắp nơi Bắc Phi Tunisia và thế giới Á Rập_Cairo Ai Cập- đang đến trước ngỏ nhà Việt Nam thoang thoảng hương Hoa Lài hòa quyện hương Mai 
Vàng rực rở mùa xuân...
Hai thứ hương mùa xuân Đông Nam Á/TBD và Trung Á/Ai-CẬP hòa thành một nét cổ kín ân tàng.thiếu Tự-Do Dân Chủ dưới mọi thời đại vua chúa,quân quyền xưa nay,kể cả Việt Nam thống nhất dân tộc gần đây cũng chưa thoát độc tài chuyên chế Cộng Sản và Vô Sản hóa toàn dân.Và vì thế Dân Chủ-Nhân Quyền là giá trị phổ quát thiêng liêng nhất con người,cần phải tồn tại trong thế giới Tự-Do của nhân loại;không có quyền lực nào chi phối!!!
Người dân Việt Nam vẫn sống trong ảo tưởng "Hòa bình thống nhất dân tộc" sau ngày 30-4-1975, nhưng sao dân tôi...bỏ nước ra đi nhiều thế...!? bên tai còn thoảng nghe lời ru hồn đá cụội của Hồ Chí Minh tại Quảng Trường Ba Đình 1954"là lời mị dân hại nước,dối lừa dân tộc ,đưa đến thảm trạng ngày nay mất dân, mất nước về tay Trung Quốc kẻ thù truyền kiếp dân tộc từ Bắc phương !
Người dân Việt Nam hiện nay tha phương tứ xứ, sống đời dân tộc Do Thái không nhà; nếu còn ở lại quê nhà cũng là một gánh hàng rong nặng trĩu đè nặng đôi vai để phục vụ áo cơm cho bọn Tư Bản Đỏ- con ông cháu cha- đầy quyền thế cùng 3,6 triệu đàng viên cộng sàn ra sức bảo vệ chế độ Đảng Trị,độc tài CSVN.
Người dân Việt nam thấy được rằng Tự-Do dân chủ,Nhân quyền là xa xí phẩm không có được cho người dân ,và là phương tiện khống chế, áp bức tiếng nói dân chủ cũng như quyền làm người trong cuộc sống người dân. Không những đói nghèo mà còn chịu nhiều khổ nhục của người dân mất nước về tay Trung Cộng do tập Đoàn Đãng Trị CSVN cam tâm làm quan Thái Thú cai trị khắc nghiệt dân tộc thuộc tỉnh lẽ của người Tàu và Việt Nam trờ thành Tây Tạng thứ hai của Trung Quốc từ nay cho đến năm 2020{1990-3020}phải bàn giao Việt Nam Cho Trung Quốc,theo tiếc lộ bí mật của Wikilead được giải mã...Và Trung Quốc bắt buộc VN mở đường sắt cao tốc xuyên suốt từ Bắc vào Nam nối liền Quảng Tây/TQ để chuyển quân dụng và khí cụ tiến chiếm Mã Lai và Indonesia xuống Đông Nam Á...
Đứng trước hiện tình nguy cơ mất nước bởi giặc nội thù dân tộc là điều sĩ nhục cho quốc thể dân tộc Việt nam đã làm cho nhân dân và đồng bào ly tán,chia rẻ mất đoàn kết một lòng cứu dân cứu nước để chúng dể bề thôn tín VN băng cách đổ hàng hoá độc hại gây ung thư; để giết người ,tiêu diệt sức sống dân tộc làm mất sức đề kháng,kiềm chế ý chí,lòng yêu nước VN của thế hệ tương lai dân tộc..!
Chúng ta là những người đương thời.cũng là nạn nhân của chế độ mất nhân bản,hận thù dân tộc, đã từng tiêu diệt anh em huyết thống Miền Nam VNCH trong trại tù,xua đuổi đồng bào chết chìm trong lòng biển khơi làm cả thế giới loài người rúng động và ghê tởm CSVN. Chúng không còn xứng đáng là anh em dân tộc VN. Hãy cùng nhau hởi đồng bào ơi...! đứng lên lật đổ chúng đi...!cho quê hương nầy vơi hết nỗi đau buồn nội tộc VN và hướng về chân trời Tự-Do dân chủ,hòa bình độc lập dân tộc !!!
Năm nay có hiện tượng không tốt lành cho dân tộc Việt Nam.Mùa xuân Nhâm Thìn  tại Sài gòn/Miền Nam, Hoa Mai nở trước mùa tết cả tháng,như hối thúc lòng người chuẩn bị một cái tết đầy bất trắc không trọn vẹn  miền vui xuân dân tộc...!?,vì Tầu Cộng cố tình xăm chiến nước ta.Và lấy đi một ngôi :" Sao Vệ VN" gắn lên nền cờ Đỏ TQ thành  năm " Sao Vệ" thành Thiên An Môm cho một sao lớn Đại Hán Tầu Cộng:Tạng-Hồi-Mông- Mãn-Việt,khi phó chủ tịch nước Tập Cận Bình TQ  sang VN-20-12-2011 để xác tín và nghiệm thu Việt Nam theo tinh thần "Bán nước Phạm Văn Đồng-1958-". Và một lần nữa "VN là của Tầu Cộng".Và Đảng Thái Thú CSVN phải "Giao dục và định hướng tư tưởng nhân dân Việt, hữu hão với TQ bằng 16 chữ vàng và 4 tốt"
   Như thế Việt Nam mất  cả một mùa xuân lần thứ 37 kể từ 30-4-1975,Cộng Sản Bắc Việt chiếm đóng Miền Nam VNCH cho Trung Cộng,theo lời xác nhận của ông Lê Duẩn:"Chiến thắng là thắng cho CS/ Nga-Hoa...".Đúng!...Chỉ có dân chúng Miền Nam là kẻ chiến bại-nói riêng.và cả dân tộc này từ Bắc Vào Nam cũng là kẻ chiến bại Quốcc Tế Cộng Sàn -nói chung. Cái "Thắng lợi" cuối cùng là của Đảng Thái thú CSVN mà thôi!.
   Mùa xuân Nhâm Thìn-2012- năm nay,hoa Mai lác đác nở.Hoa đào héo úa nụ:"Người buồn thì hoa cảnh có vui bao giờ..." Dân gian thường ví "Mai Nam...Đào Bắc!" để nói lên mùa xuân vĩnh tồn tự do dân tộc Việt Nam. Nhưng năm vừa qua,mùa xuân Cách Mạng Hoa Lài của Bắc Phi và Trung Đông không thật sự có cơ hội đến với Miền Bắc Việt Nam,dù có đến 11 cuộc biểu tình tại Hà Nội kêu gọi đón chào vẫn không đến. Mà không biết hương Lài Tunisia chọn phương nào!? cho cuộc khởi điểm "Hành trình Tự-Do" cho Việt Nam ! Nếu kết hợp với Miền Nam nước Việt thì gọi là "Cách Mạng Hoa Mai" vì Hoa Mai là quốc hồn quốc túy dân tộc có thể đón được gió Mùa Xuân Asean Đông Á/TBD thổi đến Việt Nam,đầu năm Mới và hy vọng Mới cho tổ quốc tương lai!!!
Năm mới Vận"Thời Mới" đến dân tộc suốt bao năm khát khao quyền sống Tự-Do con người trong Hạnh Phúc và hòa bình Việt Nam. Kính chúc một dân tộc:
"Chân cứng đá mền...trên hành trình Tự-Do dân Tộc"

                                                                    Huỳnh-Mai.St.8872
                                                               {Mùa Xuân hy vọng VN}


·                                

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

SAI LẦM CỦA MỸ TẠI IRAQ CÒN LỚN HƠN Ở VIỆT NAM?

Sai lầm của Mỹ tại Iraq còn lớn hơn ở Việt Nam?
Cập nhật lúc :7:57 PM, 01/01/2012
Người Mỹ có “bài học Việt Nam”, vậy mà họ lại không rút ra được gì từ bài học đó. Họ thậm chí còn lún sâu vào những sai lầm lớn hơn, để rồi phải nhận một kết cục thảm hại tại Iraq.
Theo giới phân tích, bản chất của hai cuộc xâm lược của Mỹ tại Việt Nam và Iraq tương đối giống nhau và điểm tương đồng lớn nhất là Washington không còn một lựa chọn nào khác ngoài quyết định rút quân để tránh tổn thất lâu dài và trầm trọng cho vị thế siêu cường của Mỹ trên thế giới.
Tuy nhiên, những sai lầm và tổn thất mà Mỹ phải gánh chịu sau cuộc chiến Iraq dường như còn trầm trọng hơn nhiều so với bài học cách đây 36 năm.
Nỗi đau Việt Nam
Sau thất bại của Mỹ tại Việt Nam năm 1975, một câu hỏi được đặt ra cho nhiều người Mỹ: “Vì sao Mỹ thất bại ở Việt Nam?”. Và nhiều câu trả lời được đưa ra.
Những người luyến tiếc cho ánh hào quang rực rỡ trong lịch sử nước Mỹ quả quyết: “Mỹ thất bại vì không nỗ lực hết mình, do đó, không giữ được uy quyền vốn có”.
Trong khi đó, một số người hiếu chiến khẳng định: “Mỹ không biết đẩy mạnh leo thang chiến tranh”. Cũng có không ít người kết luận, sự thất bại của Mỹ ở Việt Nam là do quân đội Mỹ bị đưa đến chiến trường châu Á xa xôi với quá nhiều cạm bẫy.
Thậm chí không rút ra được bài học xương máu tại Việt Nam, Mỹ còn lún sâu hơn vào những sai lầm liên tiếp tại Iraq. Ảnh: layoutsparks.
Tuy nhiên, cũng có những người biết nhìn thẳng vào sự thật, trong số đó có Mc. Namara - Nguyên Bộ trưởng Quốc phòng dưới các thời Tổng thống Johnson và Nixon. Ông này thú nhận, cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam là một “sai lầm, sai lầm khủng khiếp”.
“Chúng ta đã đánh giá thấp sức mạnh của chủ nghĩa dân tộc thúc đẩy một dân tộc”, ông Namara thừa nhận.
Quả thực, chiến thắng của nhân dân Việt Nam chứng tỏ rằng, cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ là “một sai lầm ngớ ngẩn ghê gớm, con đẻ của một hỗn tạp kỳ quặc giữa sự hoang đường và tính kiêu ngạo, mù quáng đối với lịch sử, sự tin tưởng ngây thơ về vai trò quyền lực đứng đầu trên quả đất”.
Mỹ đã sử dụng những giải pháp quân sự cho những vấn đề chủ yếu là chính trị và văn hóa. Đây là một cuộc chiến tranh sai lầm, tại một địa điểm sai lầm, ở một thời gian sai lầm, cho những lý lẽ sai lầm.
Kết cục bi thảm tại Iraq
Vậy mà, 28 năm kể từ sau thất bại tại Việt Nam, vào tháng 3/2003, lấy cớ tìm kiếm vũ khí hủy diệt hàng loạt, liên quân do Mỹ đứng đầu với khí thế áp đảo về lực lượng và vũ khí công nghệ cao, lại tiến vào Thủ đô Baghdad, lật đổ chế độ của Tổng thống Saddam Hussein.
Một số nhà nghiên cứu hồi đó nêu ý kiến về những bài học mà các nhà cầm quyền Mỹ cần tính tới. Theo họ, đã đến lúc cần nhìn lại cuộc chiến tại Việt Nam, Iraq và bài học gì mà cuộc chiến thứ nhất có thể dạy nước Mỹ về cuộc chiến thứ 2.
Tuy nhiên, rốt cuộc, sai lầm vẫn lặp lại, quân đội Mỹ năm nay lại phải thực hiện cái việc mà 36 năm trước đây họ làm ở Việt Nam: rút quân về nước với “hai bàn tay trắng”.
Tuy nhiên, sai lầm lần này dường như lớn hơn rất nhiều bởi hậu quả mà nó để lại thực sự đang trở thành gánh nặng đè lên vai Mỹ.
“Cuộc chiến tại Việt Nam vẫn được cho là đáng thất vọng nhất nhưng đến nay có thể khẳng định rằng, chiến tranh Iraq mới thực sự là sai lầm lớn nhất trong lịch sử quân sự Mỹ”, tác giả Loren Thompson của tờ Pravda nhấn mạnh.
Cuộc chiến tranh Iraq lần này kéo dài ngoài dự kiến của Mỹ, lâu hơn cả cuộc nội chiến ở Mỹ, chiến tranh thế giới thứ nhất và chiến tranh thế giới thứ 2. Nó tiêu hao của Mỹ gần 1.000 tỷ USD trong khi nước Mỹ phải gồng mình để vượt qua khủng hoảng kinh tế. Chính quyền Mỹ cũng phải cay đắng thừa nhận, một trong những nguyên nhân dẫn đến khủng hoảng kinh tế là do "sa lầy" trong cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan.
Thêm vào đó, trái với tuyên truyền của Mỹ rằng sẽ đem lại tự do cho người dân Iraq, đất nước này hơn 8 năm qua chìm trong bom đạn, chết chóc, đau thương. Những vụ đánh bom đẫm máu của lực lượng nổi dậy xảy ra với mức độ gia tăng, gây nỗi kinh hoàng cho dân thường Iraq và cả binh sĩ cũng như nhân dân Mỹ.
Vì vậy, làn sóng phản đối cuộc chiến tranh ở Iraq không ngừng nổi lên trong lòng nước Mỹ. Nhiều người dân Mỹ bất bình khi chứng kiến hằng ngày con em họ phải đổ máu ở một đất nước xa xôi, rồi cả những nỗi đau bị giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, khi hàng nghìn người mắc bệnh tâm thần với "hội chứng Iraq".
Ngoài ra, theo học giả Stephen M. Walt thuộc Trung tâm Belfer, Mỹ đã “chuốc họa vào thân” khi quyết định can thiệp vào Iraq. Đây có lẽ là lỗi lầm lớn nhất trong lịch sử chính sách đối ngoại của Mỹ. Quyết định đi đến chiến tranh bị ảnh hưởng bởi những nguồn tin sai lệch, những nhận định thiếu chắc chắn và những phân tích sai sự thật.
Hơn nữa, cuộc chiến Iraq cũng là thất bại của chiến dịch đối phó với chủ nghĩa khủng bố của Mỹ. Washington không những không trấn áp được khủng bố mà Baghdad còn trở thành một "địa bàn" cho khủng bố tung hoành.
Ngoài ra, cuộc chiến Iraq góp phần đẩy giá dầu tăng một cách đột biến, hủy hoại giá trị của chế độ dân chủ và bôi nhọ hình ảnh của Mỹ trong mắt cộng đồng Arab và Hồi giáo.
Cuộc chiến này còn làm mai một đáng kể mối quan tâm của Mỹ với Trung Đông và khiến khu vực này trở nên bất ổn, cùng lúc đó “vô tình” tạo đòn bẩy cho vị thế của Iran.
Như vậy, dù Tổng thống Obama coi việc rút quân của Mỹ vừa qua là “dấu mốc lịch sử” và cuộc chiến đang khép lại, song xét về các mục tiêu chiến lược, Mỹ đã hoàn toàn thất bại. Kết cục thảm hại tại Iraq tiếp tục là lời cảnh báo cho nước Mỹ: Nếu người Mỹ không rút kinh nghiệm từ cuộc chiến này và xử lý thích đáng những sai lầm một cách có trách nhiệm, thất bại tại Iraq sẽ không phải là thất bại cuối cùng của người Mỹ.
Trà My (tổng hợp) (1200)-Theo nguồn
http://baodatviet.vn/Home/thegioi/binhluantg/Sai-lam-cua-My-tai-Iraq-con-lon-hon-o-Viet-Nam/20121/185339.datviet

Ý kiến của bạn