Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

NGÀY CỦA MẸ!!!

NGÀY CỦA MẸ!!!
Mother`day-13-5-2012          
 NGƯỜI MẸ MỘT THỜI CHINH CHIẾN,
                          Bà Mẹ Say!!!
Huỳnh Mai St.8872
Dạ Lệ Huỳnh
May 13, 2012
5: 47 PM
         Mỗi năm, "Ngày Của Mẹ" lại về! liền kề với ngày quốc hận 30-4-1975,mang lại biết  là bao nỗi buồn thổn thức nhớ thương mẹ trở lại trong tôi, của một thời dĩ vãng chiến tranh!Tuy đã 37 năm qua mà hình ảnh gầy còm, yếu ớt ,đi thăm thăm con trong trại tù Cải Tạo!là nơi chia cắt tình mẫu tử thân thương. Tuy mẹ và con vẫn còn sống trên đời này!? nhưng hồn mẹ đã chết tự lâu rồi; từ lúc "Giải Phóng"mới vào Miền Nam,Chia cắt mẫu tử tình thâm của biết bao nhiêu hàng vạn gia đình,trong đó có mẹ với con.
   Biết mẹ là người chịu nhiều oan ức chiến tranh, có con đi tù cải tạo,nên phải chịu nhiều nghiệt ngã chiến tranh đổ trút lên đầu của mẹ,thay tội lỗi cho con trong cái xã hội đầy phân biệt bất công thiếu tình người...Mẹ mất tất cả tự do cuộc sống và chịu nhiều đòn thù thay con trên một thân thể khô cằn,yếu đuối của mẹ,chỉ biết sống lây lất nhờ tình thương con!. Nhưng Mẹ đã tuyệt vọng mong chờ ngày trở về của đứa thân thương trong lao tù Cộng Sản, nên mẹ đã mất hết ý hướng cuộc sống tương lai của cái Thiên Đàng Xã Nghĩa Cộng Sản mù mờ,không tưởng.Và bà mẹ tôi mượn rượu ống say,để sống trong cỏi ảo Tự Do hơn là sống thực trong địa nhục trần gian của kẻ vô thần Cộng Sản,vì thế mẹ tôi mắc chứng bệnh sơ gan do nghiện rượu.Tôi và các Bác sĩ trong trại cải tạo,gỏi nhất Sài gòn cũng đành bó tay không không cứu chữa cho mẹ kịp thời, nên bà đã chết,và đã tự mình giải thoát ra khỏi thiên đàng Xã Nghĩa Cộng Sản VN.
  Vì thế,Ngày Của Mẹ- Mother`day- là  ngày trân trọng và quý nhất của những ai còn mẹ trên đời này sau 30-4-1975,hãy hết lòng thương yêu mẹ,với tất cả tấm lòng biết ợn của một đấng từ phụ, ban cho cháu con cuộc sống lần thứ 2,thoát chết vì thiên đàng Xã Nghĩa,đã đưa mẹ tôi mau sớm về cõi xum hợp ông bà...!!?
   Cho tôi giây phút tỉnh tâm,im lặng để hồi tưởng lại tình mẹ thương con qua hình ảnh"Người Mẹ Say!!!" của một thời:"Tàng cuộc chiến tranh",mấy ai còn thương nhớ!!?



       BÀ MẸ SAY...!!!
Người mẹ say…1 (22/08)
(08/21/2011 03:02 PM) (Xem: 23)
Tác giả : Dạ Lệ Huỳnh
Bà Mẹ Say hay Những dòng đời nghiệt ngả (*) được tác giả Dạ Lệ Huỳnh trình bày qua bối cảnh miền Nam sau ngày 30/04/1975 bị Cộng sản Việt Nam chiếm đóng.
Chúng tôi trân trọng giới thiệu đến quý độc giả trong và ngoài nước Tập truyện hồi ký Bà Mẹ say.
Ban biên tập Lịch Sử Quân Sử Việt Nam (http://quansuvn.info).
(*) Tựa nhỏ do LSQSVN bổ túc
Dạ Lệ Huỳnh
Cựu Đại úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Đơn vị sau cùng: Bộ Tổng Tham Mưu/QL.VNCH/TCQH
2 năm rưỡi tù Cộng sản.
Bà là mẹ vợ của tôi mỗi lần hành quân về tôi cùng mẹ hay mở tiệc tầy trần mừng ngày bình yên chiến thắng trở về…
Ngoài chuyện mẹ con ra tôi và mẹ còn tình chiến hữu bạn nhậu vong niên là mẹ của cô con gái đẹp tôi xin cưới làm vợ. Chúng tôi quen nhau và cảm phục nhau qua tính can trường dũng cảm của một người lính và biết yêu lính của một cô gái Gia Long, nữ sinh trường áo tím Saigon…
Tôi cưới nàng làm vợ, khi gặp nàng trong đoàn ủy lạo chiến sĩ tại chiến trường Pleiku, Kom tum ở Pleime trong trận đánh giành lại “Ngọn đồi máu” -Căn cứ hỏa lực số 6 tại Dăktô, ngả ba biên giới nam hạ Lào năm 71-72 mùa hè đỏ lửa…
Tôi có mặt tại Saigon trong đợt rút quân về gọi là “di tản chiến thuật” ra khỏi Tây –Nguyên thuộc Quân Đoàn 2. Và từ đó, tôi về cố thủ, bảo vệ vành đai lửa thủ đô Saigon…cho tới ngày gãy súng tan hang 30-4-1975
Kể từ đó tôi và gia đình nàng sum hợp một nhà và thường xuyên uống rượu với “bà mẹ say”của tôi thường khi hơn, trong tâm trạng kẻ chiến bại, chờ ngày cải tạo trong tù Cộng Sản…
Mẹ tôi vốn là một phật tử thuần hành, hay đi chùa lễ Phật, với mục đích ăn chay, cầu nguyện cho hai vợ chồng tôi và đứa con trai cũa bà còn sống kẹt ở chiến trường xa nhà, được bình an trong lửa đạn chiến tranh…
Biết được nỗi đoạn trường chiến tranh của các bà mẹ miền nam đi đánh trận hiểm nguy, nên các nhà chùa, sư sải trong giáo hội Phật giáo Ấn Quang lợi dụng tình thương mẫu tử gia đình của các bà mẹ Saigon. Giáo hội Phật giáo phản chiến này tổ chức tuần hành Phật tử, đem bàn thờ phật tổ xuống đường phản đối chính quyền Saigon chấm dứt chiến tranh, để đánh động mối thương tâm của các bà mẹ gia đình Phật Tử. Sau đó phong trào phật giáo đấu tranh hướng dẫn mẹ tôi và đa số ni sư cách che dấu đào hầm nuôi Viêt-cộng nằm vùng-đặc công Cộng Sản-để khủng bố bom mìn, đặt chất nổ tại chợ búa và nơi công cộng,làm lung lạc ý chí chống cộng của đồng bào Miền Nam, bắt buộc phải ủng hộ cho chúng thành lập mặt trận “Giải Phòng Miền Nam”-MTGPMN-và gây tê liệt tinh thần chiến đấu của chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa.
Mẹ tôi đã tham gia vào phong trào Phật giáo phản chiến Ấn Quang cùng lực lượng xung kích biểu tình che chắn và nuôi dưỡng Việt Cộng nằm vùng tại viện Hóa Đạo Việt Nam Quốc Tự và các chùa chiền trong thành phố Saigon. Mẹ tôi đã che dấu, dối lòng với Phật tổ từ bi…lợi dụng cửa chùa bao che Việt Cộng, ủng hộ các sư thầy làm chính trị phản dân hại nước, mất vẽ tu hành chân chánh của vị phật tử xuất gia. Nhiều lúc mẹ trầm ngâm ngồi uống rượu một mình để say, để quên những gì là tội lỗi? mà câu kinh tiếng kệ, cùng tiếng mõ, chuông chùa ngân vang cũng không đánh thức được hồn nước Tự-Do trong bà…Mẹ đã lậm say theo giáo điều thiêng đàng Cộng Sản, trong đó có các con của bà trở về trong hòa bình với Cộng Sản???...
Trước khi “Giải phóng” tháng tư, trong cơn say bà nói cười bí hiểm, như sắp hoàn thành trọng trách của giáo hội phật giáo Ấn Quan-một tổ chức Việt Cộng-giao cho. Và bà sắp đạt được ước nguyện sum hợp gia đình cho con cháu bà không còn phải xa nhà. Sự thật mẹ không ưa gì cộng Sản Miền bắc qua lời kể chuyện của người Bắc di cư vào Nam tìm Tự-Do, ngay cả Chúa cũng vào Nam. Bà không muốn các con của bà xa nhà đi đánh trận vùng xa và sẽ ở mãi bên bà cùng nhau uống rượu khi quê hương được hòa bình theo rượu hứa ”Cá tháng tư” của giáo hội phật giáo phản chiến?…
Sau ngày Saigon “giải phóng” Sự thật Cộng Sản đã được phơi bày, bà cũng như hầu hết các bà mẹ Miền Nam Saigon không có tham vọng chính trị và quyền lực chiếm đóng Saigon đi thu gom tài sản, cướp của người dân, đuổi họ đi vùng kinh tế mới, bắt giam cầm tù cải tạo quân dân cán chính Miền Nam VNCH.làm cho dân chúng Miền Nam chán chán ghét Việt Cộng, bỏ nước ra đi tìm Tự-Do xứ khác…
Bà mẹ tôi cũng là nạn nhân bị Việt Cộng- “Giải phóng Miền Nam”dối lừa và hứa hẹn đủ điều cho tính nhẹ lòng nhẹ dạ của các bà mẹ tham gia vào các tổ chức phản chiến phật giáo Ấn Quang là tổ chức Việt Cộng trá hình núp bóng các bà mẹ phật tử để lung lạc tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ VNCH để chúng cướp Miền Nam qua sự cả tin lợi dụng tình mẫu tử thiêng liêng của các bà mẹ Saigon…
Nhà tôi cùng bà mẹ ở trong khu gia binh căn cứ quân cụ 20, gần” Quân Tiếp Vụ “Hòa Hưng, là nơi có nhiều doanh trại quân đội nhất Saigon. Sau ngày thất thủ 30-4-1975, các doanh trại gia binh chúng tôi là đối tượng trả thù của Cộng Sản Miền Bắc. Các cán bộ Cách Mạng và dân 30 Cờ Đỏ giờ thứ 24 thường xuyên đóng chốt chặn khu gia binh tôi ở và các khu khác trong vùng Hòa Hưng…Không cho vợ con binh sĩ mang ra khỏi trại bất cứ vật dụng gì? Ngoài cổng trại ngoại trừ cái áo dính thân…Và khuyến cáo vợ con Quân Ngụy, đi vùng kinh tế mới do phường tổ chức và chỉ định nông trường lao động “Lê Minh Xuân”Hốc Môn Cũ Chi…Nếu chịu đi lao động cải tạo thì được “Cách Mạng cứu xét cho chồng đi cải tạo sớm được về đoàn tụ gia đình theo chính sách khoan hồng của chính quyền Cách Mạng cộng Sản”…
Sự vở mộng của mẹ tôi làm bà thêm buồn muốn con cháu bà gần mẹ giờ lại càng xa,
Con bà yêu nước bảo vệ Tư-Do chính nghĩa quốc gia giờ trở thành kẻ thù của chúng bị nhốt tù cải tạo để trừng trị tội Ngụy quân Ngụy Quyền phản quốc. Cách mạng thành công nó giống như sự trái khoái nghịch chiều suy tư mong muốn của mẹ được sự cảnh báo của đồng bào Miền Bắc di cư vào Miền Nam năm 19754 bằng tàu”Há mồm”để trốn chạy Cộng Sản.
Suốt ngày mẹ tôi cứ mãi say xỉn, cả khu gia binh thân thuộc người cũ, ai cũng biết mẹ tôi say, khi nói bậy bạ nhảm nhí làm phiền lòng hàng xóm…Nhưng người ta ai cũng thích và bênh vực bà mẹ say mỗi khi bà uống rượu say…Bà trở thành bợm nhậu rất ghiền rượu. Sáng nào thức dậy,mẹ tôi cũng súc miệng bằng một xị”ba xi đế”cho ấm bụng qua cơn đói, vì mẹ chán ăn bobo thay cơm. Nhìn chén bobo, mẹ nội cơn điên la hét chửi bới ôm xồm…làm cho đám con nít khu gia binh báo động rủ nhau tới nhà”bà ngoại say”, đem theo muỗng đũa và những chiếc thau nhôm dung đựng thức ăn còn trống rổng, gõ đập lóc cóc..leng keng;…đánh nhịp để hướng dẩn bà ngoại say của chúng đến chốt chặn đầu ngỏ khu gia binh do dân quân, bộ đội và cán bộ phường xuống đóng chốt, bao xây kinh tế toàn khu vực các khu gia binh trong vùng hòa Hưng…
Đám con nít gia binh dẫn bà ngoại say đến khu đất trống làm hội trường đang tập hợp vợ con của lính do cán bộ của phường và thành phố xuống phổ biến chính sách nhà nước cách-mạng khuyến cáo đi” lao động kinh tế mới “để cải thiện lương thực đang ăn độn sắn khoai từng bữa và được cách mạng khoang hồng cho chồng sớm về đoàn tụ gia đình?…
Vừa nói đến đây thì lời nói cán bộ bị loãng trong tiếng la hét ồn ào của nồi niêu xoang chảo gõ đập leng keng…trong tiếng cười sặc sụa chửi bới của bà mẹ say;…làm buổi tập hợp bắt nghe của vợ con lính gián đoạn giải tán. Cán bộ phường lẩm bẩm nói long bong bực bội;”bà già điên”…Mấy đứa con nít cải lại:”ngoại tui say?”. Cứ thế ngày nào mẹ cũng say và ngày nào đám con nít cũng khua soong- chảo nồi niêu đưa bà ra trước cổng trại để chưởi bới cán bộ và bộ đội đóng chốt trong tiếng reo hò khoái chí của con nhà lính.
Có một lần mẹ say giữ cháu ngoại bà tám tháng tuổi và trông nhà cho vợ tôi đạp xe đạp ra bến xe xa cảng Phú Lâm, vì trời mưa lạnh không mang theo con được sợ nó bệnh, chỉ chở được cái cân bàn theo cho khách mướn cân hàng hóa chở về quê theo chuyến xe đò về miền lục tỉnh và người ta cho chút tiền mướn cân, suốt ngày chỉ được vài đồng tiền “mới đổi” để cải thiện cuộc sống cho hai bà cháu, có khi không đủ tiền mua rượu cho bà…nhiều lúc vợ tôi ra chợ  lượm đầu cá về cho heo ăn..thật ra mình ăn thế cho heo, để có sức mong chồng cải tạo về…Mẹ tôi ờ nhà trông cháu ngoại, nhưng mẹ vẫn say  không tỉnh bao giờ…Bà nhờ đám con nít gia binh mua rượu về cho bà uống bằng tiền ăn sang vợ tôi cho hai bà cháu chỉ đủ cho bà súc miệng bằng rượu là đã no rồi…Ngày nào bà say là ngày đó, vợ tôi không bị công an rượt đuổi lấy cân tịch thu phương tiện kiếm sống của một người vợ sĩ quan cải tạo không bao giờ chịu nhục trước kẻ thù cộng sản…
Mẹ tôi sợ không giữ nổi đứa cháu trong lúc say xỉn nên lấy sợi dây dù trái sáng hỏa châu [khi tôi còn hành quân để lại nhà] cột chân cháu lại…cùng cổ tay của mẹ thả ra cho cháu nó bò lòng vòng quang chổ bà nằm khỏi sợ cháu bò xuống bếp phỏng lửa hay trèo lu nước nguy hiểm và mẹ chìm vào cơn say quên hết muộn phiền…              
    ...
Mấy ngày nay mẹ buồn lắm…cơm nước chẳng ăn người của mẹ rày rạc thất thần như nhuốm bệnh nhưng vẫn uống rượu ngày hai cữ chửi cán bộ cách mạng ngày hai lần thay cơm cũng đủ no rồi…Nếu như không có ngoài Bắc vào Nam “giải phóng” thì sự mê lầm của mẹ tôi không thấy được và không chửi họ cho bỏ ghét như ngày hôm nay…
Vợ tôi cũng biết mẹ tôi ngả bệnh do rượu hành mẹ vì uống quá nhiều rượu nên bị “sơ gan cổ trướng”. Nghèo vì chế độ đổi thay, con không có quyền khuyên mẹ nên hậu quả thế này đành chịu thôi. Vợ tôi chỉ biết viết thư vào trại cai tạo cho tôi hay. Trong trại tù cải tạo có rất nhiều Bác Sĩ nổi tiếng Saigon đều bị tập trung nơi đây, đã hợp bàn khám bệnh”Từ xa” cho mẹ tôi trong tù cai tạo, cũng đành chịu thua bệnh tình ung thư gan cùa mẹ ở giai đoạn cuối, vả lại thiếu thuốc men sau thời kỳ giải phóng, cùng thiếu thầy thuốc giỏi phương tiện tốt để cứu chửa?, nên vô phương cho mẹ tôi. Bên ngoài chỉ có Y Bác Sĩ cứu thương của Hà-Nội không đủ trình độ chuyên môn chửa trị. Họ đã phản bội lại lời thề của ông tổ ngành Y Hypporat cứu chửa nhân đạo cho bệnh nhân dù là kẽ thù trên chiến trường hay trong mặt trận, nhưng họ đã bỏ rơi chúng tôi, không cứu chửa trong trận”Nổ kho đạn Long Khánh trại cải tạo”. Các bác sĩ Ngụy quân Saigon phải tự cứu chữa lấy và cưa chân cưa tay cho đồng đội mình bằng lưỡi cưa tự chế, không thuốc gây mê trong tiếng thét ghê hồn của đồng tù cải tạo….Đây là chứng thực cho bài học đã được lên lớp giảng dạy rõ ràng trong các trại tù cải tạo cho “chính sách kẻ thù quân ngụy” của nhà nước cộng sản VN.
Tôi đợi cả tháng sau, mới đúng đợt cho phép viết thư về nhà từ trong tù, và cho biết bệnh tình của mẹ được các bác sĩ cải tạo “khám từ xa”Qua thư từ và khuyên vợ tôi chăm sóc cho bà cẩn thận…chiều chuộng yêu thương mẹ tôi những ngày cuối đời…
Vợ tôi và đứa con gái bé nhỏ ở trại gia binh, vừa nhận danh sách thông báo của phường khóm thông qua tổ đóng chốt của trại. Vợ con của sĩ quan ngụy có chồng học tập cải tạo hãy thu xếp gia đinh chuẩn bị đi vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân do quận 10 đảm nhận kết nghĩa với Củ Chi-Sông Bé. Trước cái tin nầy vợ tôi chết khiếp, vì vợ tôi sống Saigon nhỏ đến lớn chưa có về quê lần nào…nên rất sợ đỉa và rắn…nên Việt cộng bắt đi cải tạo lao động vùng kinh tế mới cho biết mùi đời nằm vùng kháng chiến…Vợ tôi sợ nó còn hơn sợ VC.
Mấy ngày nay nghĩ cho mướn cân tại bến xe xa cảng nên thiếu tiền ăn uống và thuốc men cho mẹ nên bàn chiếc áo cưới của hai vợ chồng để tiêu pha cho mẹ và con và có chút thời gian ở nhà chăn sóc mẹ. Lúc rảnh chạy tìm cây cỏ thuốc nam do người ta mách bảo về trị bệnh cho mẹ cầm chừng”Còn nước còn tát”…
Hôm nay mẹ thức dậy thật sớm và thấy tỉnh táo hơn mọi ngày, mẹ đi đứng có vẽ khỏe khoắn hơn nhiều…làm cho vợ tôi đỡ lo và vui mừng ra mặt, nên khi mẹ tôi bảo cho mẹ đi thăm thằng “Ba cụt giò”ở dưới chân cầu Ông Lảnh bên Khánh Hội. Là lính chiến đấu của anh hai con cùng đơn vị ngày xưa ờ vùng 1 Huế, Đà Nẵng, nghe nói đến anh Trung Sĩ Thành phế binh VNCH, chợt buồn hiện diện lên đôi mắt giữa hai mẹ con bà. Cả hai đều êm lặng mặc cho quá khứ thương đau trở về trước tháng tư năm 1975…
Vợ tôi gật đầu không kịp dạ thưa trả lời mẹ vì sức khỏe có cho phép bà không?, và lấy tiền đâu mướn xe đưa mẹ đi cho được an toàn? Hơn cả năm nay không thăm anh Thành, không biết anh bị đi vùng kinh tế mới nơi đâu?. Sau suy nghĩ, chắc phải nhờ anh lính xích lô ở cùng khu gia binh đưa mẹ tôi đi mới mới an toàn, còn tiền bạc sẽ tính toán sau, vì cùng cảnh ngộ đời lính Ngụy nên thông cảm nhau…
Mẹ tôi lên xe xích lô đi… mà sao má sao cháu ngoại bà khóc nhiều quá? Cháu mến và đòi theo ngoại làm bà rơi nước mắt trên khuôn mặt xanh xao vàng bệch chưa khỏi bệnh của bà, phải chăng là một hiện ảnh chia ly cuối cùng của bà mẹ say trong khu gia binh này? Anh Thành mà mẹ tôi sắp thăm là lính chiến đấu của đơn vị anh vợ tôi chỉ huy trong đợt “Rút quân chiến thuật”từ Quân Đoàn 1 về bảo vệ thủ phũ Saigon. Anh vợ tôi chỉ huy tiểu đoàn 3 thuộc Sư Đoàn 1 bộ binh đi đoạn hậu cuộc rút quân sau cùng dưới trận mưa pháo kích của Cộng quân bắn bừa bải vào đám dân chúng di tản chạy theo đoàn rút quân của sư đoàn gồm đàn bà, trẻ con chạy ra cửa biển xuôi tàu vào Saigon hay ra hạm đội 7 Hoa kỳ đậu ngoài khơi, đa số là vợ con lính tráng trong các khu gia binh các đơn vị mọi quân binh chủng đóng trong quân khu 1 được lệnh rút quân của Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu…
Dân thường và vợ con binh sĩ chết rất nhiều dọc theo bải biển Đà Nẵng vì đạn pháo kích cộng quân muốn giữ dân ở lại không cho dân bỏ đi…nên có hành động nhẫn tâm giết hại đồng bào một cách tàn bạo khát máu.
Trước sự chết chóc của đồng bào cùng vợ con lính, quá đau lòng, nên đơn vị đoạn hậu tiểu đoàn anh vợ tôi không tuân lệnh cấp trên và tự ý quay đầu tiến ngược vao bải biển, xung phong đánh chiếm các điểm cao có đặt các giàn phóng hỏa tiễn, những ổ trọng pháo của giặc cộng bám đuôi theo đoàn rút quân, để giết hại đòng bào…Anh Thành là Trung Sĩ 1 thuộc tiểu đội súng cối 81 ly tiểu đoàn pháo yểm trợ cho ba đại đội tiến chiếm mục tiêu địch trên đỉnh cao. Bắn hết cấp số đạn mang theo, chưa thanh toán được mục tiêu, tr/sĩ Thành phải xử dụng đến khẩu M72 là hỏa tiễn vác vai chống tăng để phá ổ trong pháo của quân cộng đang nả đạn liên tục xuống bãi biển. Anh gan lì với thế thủ quỳ gối vác vai, vương ống nhắm M72 và bình thảng bấm nút cò  phá hủy ổ trọng pháo của địch dưới lằn mưa đạn và anh đã bị thương ngả quỵ tại chỗ không cón theo kịp đồng đội anh em tiến lên xung phong chiếm ổ trọng pháo.
Ông anh vợ tôi không thể bỏ rơi chiến hữu mình nên cõng Tr/sĩ Thành tiếp tục cùng đồng đội tiến lên nhưng không may ông anh vợ bị trúng đạn ngang đầu do viên đạn tàn quân bỏ chạy bắn trả  tháo thân để lại cái chết cho anh không kịp trối trăn. Tr/sĩ Thành không nhận được một lời nào nhắn gởi từ cái chết tức tưởi của anh. Vì là cấp trên cũng là Trưởng trại khu gia binh đơn vị có vợ con cùng di tản trong cuộc rút quân, nên Tr/sĩ Thành biết cùng quê quán Saigon.
Sau khi nằm bệnh xá quân y bị cưa cụt hết hai chân chưa lành hẳn, thì quân giải phóng cộng sản vào chiếm thành phố Đà Nẵng đuổi anh ra khỏi y viện quân y một cách tàn nhẫn không thương tiếc người tàn tật phế binh Miền Nam Cộng Hòa. Anh đợi lành lặn hai chân cụt và lê lết tìm đường về Saigon trên những chuyến xe đò tỉnh thương không lấy tiền khi biết được anh là thương binh Saigon chiến bại.
Anh lê tấm than tàn ma dại trên chiếc xe lăn tự chế bằng bốn cái bạt đạn phế thải nằm dưới cái khung cây lót ván để anh ngồi lên đó…rồi anh dùng hai tay xỏ trong đôi dép bơi đi như chèo thuyền trên đường nhựa đá Saigon, kiếm sống bằng nghề bán vé số…Với chiếc xe lăn, anh lăn cuộc đời tàn phế mất hai chân ở chiến trường trở về dưới chân cầu Ông Lảnh bên kia Khánh Hội. Chiếc xe lăn hay chiếc xe”tăng” nghiến xích sắt bằng bạt đạn rồ rồ… trên đường nhựa Saigon đầy ổ gà để tiến qua chợ Saigon bán vé số nhưng không chịu ăn xin khi dân chúng đôi khi còn khổ như mình.
Lái chiếc xe “Tăng 4.B.Đ” ngang qua cổng dinh Độc Lập lưu dấu một thời oanh liệt nay không còn nữa? chỉ còn chiến tích trên chiếc xe tăng nầy…thêm buồn. Thôi, cứ nhắm thẳng hướng chợ Hòa Hưng và trường đua Phú Thọ hỏi thăm người cũ tìm nhà cấp trên. Vì không biết địa chỉ và thay đổi tên đường xa lạ quá, có những “nhà không số, nhưng phố không tên”bên cạnh những ngôi nhà sang trọng “ngói đỏ vôi hồng”của cán bộ, mà nhằm hỏi thăm người cũ “Sĩ Quan Ngụy”thì chúng bắt chết…Dọ hỏi từng khu nhà từng dảy phố, đến Quân Tiếp Vụ đường Tô Hiến Thành gặp người lính cũ chì cho. Đoạn đường dài từ chân cầu Ông Lãnh  qua Hòa Hưng-Phú Thọ đường dài 5-6 cây số mà anh Thành phải lăn xe mất trọn nữa tháng trời để tìm nhà cấp chỉ huy của mình, vừa đi tìm vừa bán vé số độ nhật sinh nhai. Ngày đi, đêm ngủ dọc đường góc phố, vĩa hè. Cứ sợ sệt công an bố ráp bắt bớ xin ăn không nhà cửa lang thang bỏ vào trại xã hội phục hồi nhân phẫn đĩ điếm thì tàn đời…Quả là tình chiến hữu”Huynh đệ chi binh” chiến sĩ VNCH,
Đoạn đường vượt qua của anh rất khổ sở giữa Saigon đói nghèo và phân biệt đối xử Ngụy Quân Ngụy Quyền chế độ Saigon để bắt đi tù cai tạo, đánh tư sản mại bản, đuổi đi vùng kinh tế mới làm dân chúng hoang mang hốt hoảng sợ hải tìm đường bỏ nước ra đi…anh thấy gian nan vất vã còn hơn một cuộc vượt Trường Sơn từ Bắc vào Nam của Bộ Đội Cụ Hồ đội của cải tài sản Miền Nam về Bắc. Việc “Thay ngôi đổi chủ”chiến thắng Miền Nam của Cộng Sản Miền Bắc, mà Bộ Đội Cụ Hồ chỉ là những người phu khuân vác của cải từ người chủ cũ Miền Nam đem về cho người chủ mới Miền Bắc còn dân chúng là kẻ trắng tay vô sản một đời chuyên chính giai cấp bần cố nông?
Anh Thành quyết tâm tìm gặp lại gia đình cấp chỉ huy để báo tin buồn mấy năm nay chưa gặp gia đình mẹ tôi khỏi phải đợi chờ tin con và chia sẻ mất mát với gia đình chiến hữu hy sinh vì đồng đội cứu anh mà phải chết cho nhau. Xin đa tạ nhớ ơn mẹ có người con dũng cảm anh hùng cứu mạng anh và xin mẹ đừng khóc:  “Chiến tranh có mấy khi trông người trở lại?”.
Cuối cùng báo tin của anh thương phế binh Thành là tin vui ít buồn nhiều…hay nói thẳng ra buồn nhiều hơn vui của “Sự thật chiến tranh” không thề giấu giếm được nỗi đau thương người trong chiến cuộc đã chết rồi…
Cấp chỉ huy của anh muốn nhân dịp di tản “Rút quân chiến thuật”về Saigon…sẵn ra mắt trình diện với mẹ người vợ sắp cưới của con trai bà đã mang thai cháu bà ba tháng…chính là em gái ruột của anh Tr/sĩ Thành phế binh là cô nữ sinh Saigon ra thăm anh trong dịp hè nên hai người đã duyên nợ với nhau và quyết định dịp di tản quân về kỳ nầy ra mắt thú tội cùng mẹ xin cưới nhau tại Saigon.

Trong chuyến di tản chiến thuật của quân đoàn 1, em của anh là vợ sắp cưới của cấp chỉ huy cũng theo gia đình vợ con anh chị mình trở về Saigon ra mắt “Bà mẹ say”. Cứ tưởng là buồn trong rút quân mà vui trong dịp cưới. Các chị em trong khu gia binh đồn điếu với nhau và kéo nhau lên trạm xá quân y xin cấp thuốc ngừa tránh thai cho đàn bà con gái trong khu trại, gây nên hiện tượng sốt thuốc ngừa thai không có trong quân đội. Vì không có thuốc, vợ con lính đổ dồ ra phố chợ bỏ tiền túi ra mua thuốc ngừa tránh thai…tại các tiệm thuốc tây tư nhân hết sạch thuốc, gây hoang mang “có lý” cho các phụ nữ bên ngoài đang có phong trào vượt biên muống tránh đổ vở và bảo vệ hạnh phúc gia đình cho chồng con, nếu vượt biển chẵng may bị cướp biển Thái Lan hãm hiếp, giết người được chúng tha mạng sau khi thoả mãn thú tính dã man để trở lại chồng con. Vừa nói anh vừa khóc nức nở cảm thương cho số phận nữ lưu hào kiệt đàn bà Việt Nam trung trinh tiết nghĩa thời chồng thời loạn lạc chiến tranh. Và anh khóc nhiều hơn cho vợ, hai con anh cùng em gái phu nhân sắp cưới của cấp chi huy cứu sống mình, mang thai ba tháng đã chết tức tưởi trên bải biển chưa kịp xuống tàu di tản, vì pháo kích của giặc Cộng bắn chặn đầu dân chúng di tản làm chết vô số khá đông dân thường và vợ con lính tráng của các đơn vị rút quân khỏi Quân Đoàn 1 đang chen chút lên tàu. Các tàu ra biển có hạm đội 7 của Mỹ rước ngoài khơi cho người tỵ nạn, hoặc chạy theo chồng xuôi Nam vào Saigon. Xác chết người dân nằm rải rác dọc bải biển, máu loang đỏ thắm từng đợt sóng biển xô vào bờ bải đầy xác người…Thương tâm và đau lòng nhất là chuyến tàu cuối của đoàn người di tản theo đoàn quân bị trúng đạn phào của Cộng quân trong đất liền bắn vói theo…trúng tàu bốc cháy dữ dội rồi chìm dần dưới biển không một người nào thoát chết. Vợ con anh và em gái của anh mằn lại đây trong nghiệt ngã chiến tranh và tàn bạo mất tính người của giặc cộng Miền Bắc.
Mẹ tôi đến thăm anh “Thành Cụt”phế binh trong tình trạng rất tỉnh táo như chưa bao giờ biết say nên anh xích lô lính cũ yên tâm để mẹ tôi ở lại thăm chơi với anh Thành Rồi đạp xích lô đi kiếm ăn.
Nhà anh Thành cụt chân nay dọn về chân cầu Ông Lãnh vì nhà của ba mẹ anh sống nhờ bị nhà nước Cộng Sản đánh tư bản đuổi đi vùng kinh tế mới hết rồi… còn lại mình anh phải bám vào thanh phố mà sống dưới chân cầu kiếm sống hằng ngày bằng nghề bán vé số…nên nhà anh không có số giữa cái phố đổi tên trên cái quê hương lưu đày nầy?...
Lấy giạ  chân cầu làm nhà cùng với vài ba gia đình đồng cảnh ngộ như anh không muốn đi vùng kinh tế mới để lại nhà cho chính quyền Cách Mạng Cộng Sản chia nhau chiếm giữ nhà dân. Chỗ anh ở chỉ đễ đủ chiếc xe lăn bán vé số và bộ vạc giường lót trên đất trải chiếu ngủ qua đêm những khi mưa gió trở trời.Nơi anh ở không phải là nhà, giữa phố đổi tên sửa đường nên khó tìm nơi anh ở trên đất Saigon biến đổi chiến tranh cho những mãnh đời khốn khổ của những kẻ chiến bại như anh…
Bà rất vui khi gặp lại anh và cái vui nào cũng có rượu đi kèm đó là đặc tính của dân Miền Nam người Saigon chân thành hiếu khách “Không say Không về” của bợm nhậu như bà mẹ say của tôi. Cũng vì khề khà nhậu nhẹt nên bao nhiêu chuyện buồn đời…họ điều trút bỏ vào ly rượu rồi cùng nhau uống chén đắng cay nồng thế sự sau hồi cuộc chiến…
Bà mẹ say bất kể bệnh tình con bà khuyên bảo…một hai chun rượu đế Hốc Môn Bà Điểm đâu thỏa tình quân dân cá nước lâu ngày gặp lại…Con sâu rượu trong bà bắt đầu ngọa-quậy nói lên khí thế hào hùng trong nỗi nhớ thương con bà trổi dậy trong lòng nên rủ Thành Cụt lên xe tăng cải tiến cho bà kéo đi mua thêm rượu và mồi nhậu…Thành cũng là tay”lưu linh”-bợm nhậu- thổ địa nơi nầy nên biết nơi đâu có rượu ngon và đồ nhấm rượu sành điệu nghệ dân nhậu.
Tuân lệnh mẹ. Thành leo-lên chiếc “tăng” cho bà kéo đi trong hơi men chếnh choáng của vài ly sơ-khởi cho nóng người…
Thật ra trong túi hai người bạn say vong niên nầy như hai mẹ con lâu ngày gặp lại nhau nhưng không tiền nhậu rượu.Sẵn trong túi còn một sắp vé số mới lảnh về chưa kịp bán ở đại lý xé số trả tiền sau giờ xổ-có thế chân-Thành yên chí và hăm hởi lên xe cho mẹ kéo vừa đi bán vé số vừa có tiền mua rượu.
Chiếc tăng ộp ẹp phát tiếng kêu rồ rồ…của bốn bánh thiếu dầu mở nghiến trên mặt đường nhựa đá gồ ghề đầy ổ gà nham nhở phát ra tiếng kêu khủng khiếp, rít thét trong không gian hỗn độn xe và người bát nháo chạy vại kiếm cái ăn…Thành Cụt phải lấy hai tay xỏ vào đôi dép chỏi phụ xuống phụ sức đẩy cho mẹ kéo đi và vỗ về chiếc tăng: ”Thôi đừng khóc nữa chiến hữu của tôi…”có mẹ đến thăm và không kéo nồi em đâu?.., vì mẹ yếu sức lắm rồi.
Ra tới đoạn đường bằng phẳng dưới dốc chân cầu và tiếp tục lộ trình bán vé số nhắm hướng chợ Saigon bươn tới để kiếm tiền mua rượu hai mẹ con uống.
Các chị bán hàng rong buôn gánh bán bưng hay bị công an rượt bắt, những anh lái xe ôm, những chú xe ba gác đạp, những bác xích lô già toàn là lính ngụy và vợ con họ phải lao động nô dịch-phục dịch- như thế nầy để kiếm sống. Vì lý lịch ba đời quân ngụy khó mà tìm công ăn việc làm công sở chính quyền, hay làm công nhân quốc doanh cho chúng. Dân ngụy là bị gạt qua bên lề xã hội của chúng phân biệt đối xử như kẽ thù bị chiếm đóng của phát xít Nhật Bản. Họ thương quen biết người bạn già cụt chân bán vé số, nay lại có thêm một bà lão đáng mẹ kéo chiếc tăng cho bạn già, thật tội nghiệp đáng thương cho bà lão. Để chứng tỏ cho  giới lao động nô dịch thường quen biết, mọi chuyện vẫn bình thường như mọi ngày không gì thay đổi, anh cất tiếng ca vé số bắng chiếc loa phóng thanh,dụng cụ hành nghề của người bán vé số dạo kiếm ăn…Ca bài Sắc hoa màu nhớ, Tình anh lính chiến, và Kỹ vật cho em, Nỗi buồn hoa phượng…làm xúc động lòng người nghe đến rơi nước mắt…Đây là những bài hát nhà nước cộng sản cấm, nhưng đây là”thương hiệu ca của vé số do người già tàn tật sinh sống, do đó người ta cùng không muống bắt giam người già cụt chân cho đỡ tốn cơm nuôi họ.Vả lại họ cụt chân cũng không chạy đi đặt bom mìn khủng bố phá hoại chính quyền cách mạng thì lý do gì để bắt?. Không như ngày xưa tại các chợ búa trướng học khu vui chơi giải trí công cộng đều bị Viêt Cộng đặt mìn và pháo kích vào dân trước 30-4-1975. So với vé số chỉ mang đến vận hên may mắn hy vọng cho mọi người không phải là khủng bố…
Trái lại bằng một ý nghĩ hay nhận thức nào đó? sự hiện diện các thương phế binh, cô nhi, tử sĩ chế độ Saigon sống lầm than khổ não đã nói lên được sự chiến thắng của họ, nhưng cái thắng trong bạo ngược và hung tàn…mà họ cần phải nhân ái, có tỉnh thương hơn hỡi con người Cộng Sản VN?...Cần cám ơn kẻ chiến bại…để có chiến thắng cho họ ngày hôm nay??? Thật đau xót vô cùng nói lên sự nghiệt ngã của chiến tranh của người lính VNCH vì Tự-Do mà trở thành kẻ mất tự-do trong “Cụt chân đi đứng” và bỏ xác trong tù cải tạo. Bằng lời ca tiếng hát thương tâm trách hận của người lính chiến bại: “…Viên đạn đồng đen anh cho em làm kỷ vật…anh trở về là viên tướng cụt chân…”
Lời ca thảm thiết chiến tranh làm mẹ tôi choàng tỉnh cơn say và bật khóc òa giữa phố chơ đông người. Bao nhiêu người cứ tưởng mẹ tôi điên. Không, mẹ tôi không điên, mẹ khóc vì không gặp mặt lại đứa con chết ở mặt trận chiến trường để mẹ cài hoa tên hòm gổ phủ cờ cho con. Tiếng ca trong loa vội vàng cắt đứt, mọi người xúm lại dìu mẹ tôi vào vệ đường để bà ngồi một mình khóc ngất cho vơi nỗi đau thương chất chứa trong lòng bà mẹ lính say…
Trên bước đường xuôi ngược đủ mọi thành phần của phố chợ đa đoan tất tả cho cuộc sống, người ta cũng vẫn dành những phút mặc niệm “Anh hùng chiến bại Saigon”cho những người lính cũ VNCH và mọi người xúm lại mua hết vé số…để đưa bà cụ về sớm nghỉ ngơi…
Mẹ tôi không chịu về và muống tiếp tục lang thang trên đường phố khu vực chợ Saigon và ôn lại những kỹ niệm lỗi lầm đau thương của mẹ đi biểu tình phản chiến,tổ chức Ni Sư tuyệt thực, các Sư Thầy tự thiêu, phật tử giữ chùa chống đối chính quyền Saigon là những nguyên nhân sâu xa  dẫn đến mất Miền Nam do những hành động “Đâm sau lưng chiến sĩ”, “Ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản” của giáo hội Phật Giáo phản chiến. Gây nên cái chết của con trai bà cùng con dâu và cháu nội chưa gặp mặt của bà…
Tâm tư mẹ  ray rứt muộn phiền hơn chiếc lá héo mùa thu của than xác bà đang trở lại giữa dòng Saigon với tâm trạng nuối tiếc quê hương mất mát có phần tham dự của bà cùng tại công trường Quách Thị Trang chợ Bến Thành. Thu Saigon nay xao-xác qúa…và bà đã sống lại tâm trạng con bà người lính chiến mất Tự-Do cho quê hương nếu con vẫn còn sống tới ngày hôm nay, thì cũng trên chiếc xe lăn nầy mà ngâm khúc tình ca “Súng gãy tan hàng”.
“Giữa quê hương sao súng…phải cong nồng???
Tiếng khóc quê hương…chìm trong góc phố,
Quan tài phủ bạt …đẫm mưa lề đường…
Quê hương ta đó vỉa hè…làm chứng,
Buồn cố hương …chìm-nổi biết bao Thu…
Dạ Lệ Huỳnh.8872
Được tiền bán vé số sớm hơn mọi khi, trời cũng sắp tan sở về chiều, những cột khói bốc cao của làng thịt nướng “Chó thui” làm cay mờ con mắt đông người mà bơm nhậu gọi “Lệ khói…Saigon”, chó nướng thui bay mùi thơm phưng phức, hấp dẫn giới sành điệu công nhân, lao động ít tiền mỗi khi tan sở chiều về. Dù cho hoàn cảnh khó khăn của đất nước còn khoai, sắn độn cơm, từ người chiến thắng đến kẻ chiến bại đều thích nhậu món “cầy tơ” vì nó là truyền thống “Nước mắt quê hương” không phân biệt hận thù Nam Bắc…
Bà mẹ say và Thành Cụt nghe mùi chó nướng thui đều cắt đứt dòng tâm tưởng suy tư trở về thực tại thấy thèm rượu và chó nướng vô cùng…Nghĩ đến nhậu mẹ tôi phấn chấn lại ngay không còn biết buồn là gì chắc mẹ sẽ khỏe lại sau những ngày cay rượu chữa bệnh. Nếu có chết cũng là con ma say không biết buồn đời.
Cùng đồng ý nghĩ đó của bà mẹ say ghiền rượu, anh Thành Cụt cố gắng lăn xe dẫn đường không để mẹ kéo, đi vào quán nhậu đông người chen lấn mua cho bằng được những túi thịt chó đủ món dồi, chã, lòng, gia vị nước chấm v.v… cho chung vào một túi lớn, kèm theo ba lít rượu đế ngâm thuốc và một can 10 lít bia hơi. Thành Cụt phải chen lấn dưới làn đạp của người lành lặn đủ hai chân nhưng vì muốn nhậu nên phải khổ đời tranh đấu giành giựt miếng ăn…
Tất cả thức nhậu cụ bị sẵn sàng chất đầy một chiếc tăng và cùng mẹ say lăn ra bến song Saigon gần bến đò Thủ Thiêm, dưới chân tượng đài tưởng niệm Đức Thánh Trần Hưng Đạo có gió nước sông mát rười rượi làm người say mau tỉnh. Nếu lỡ say không biết đường về cũng có chỗ nằm ngủ dưới chân tượng đài qua đêm, nơi khánh sạn “ ngàn sao trăng nước” này, sáng tỉnh ra về…Người giàu cũng phải thua hai mẹ con chiến sĩ say này?...
Hai người tuy cách biệt tuổi tác đáng mẹ và con nhưng có cùng chung nỗi đau mất mát gia đình trong cuộc chiến tranh, dù trước kia mẹ cùng họ có đứng về phía bên nào cuộc chiến, có khác nhau tư tưởng nhưng họ vẫn là kẻ chiến bại theo vận nước mất TỰ-DO, nên họ phải buồn và say cho hoàn cảnh quê hương đổ nát trong màng “Lệ khói Saigon”, một lối sống tức tưởi, u ẩn, vội vàng và đầy phản bội của một Sàigon mất Tự-Do?...
Thơ,
Saigon…lệ khói,
Huỳnh-Mai.St.8872
Bh.Dạ Lê Huỳnh
Giả biệt Saigon…nghẹn tiếng tạ từ,
Lệ nào tôi khóc giữa trời Tháng Tư…
Saigon tan tác trong cơn bức tử…
Cuộc chiến tàn rồi nỗi chết riêng tôi,

xox

Khói sung vệ thành hướng về phương Bắc,
Ngược gió trở chiều…đôi mắt cay…cay,
Cong nồng súng gảy…thấy lòng đăng đắng,
Mắt cay không khóc…đắng cay nghẹn lời,

xox

Anh đi cải tạo… chiến trường tan khói súng,
Mắt mờ nhang khói…em đi lễ chùa…
Siêu sinh tịnh độ cho anh cải tạo,
Cán bộ làm chồng…giải phóng đời em?

Xox

Khói hương ảnh hiện…hồn anh có biết,
Hương lửa ba sinh…ảo vọng cuộc đời,
Thiên đàng Xã Nghĩa…em lần bước đến,
Cuộc sống ngàn lần…trên cả Tự-Do,

Xox

Vì đời chiến đấu… nên anh phải chết,
Phật Chúa độ đời Xã Nghĩa thành công,
Lệ khói nầy đây…tình em xin trả,
Xin anh tha thứ…cho em lấy chồng,

Xox

Còn thương còn nhớ cũng đã qua rồi,
Ngồi đây khóc mướt chì có mình tôi…
Đem thân chiến đấu cho đời quên lãng,
Khói súng xây thành…lệ khói còn cay…

Xox

Ba lâm năm rồi…lệ nầy vẫn đổ,
Nhưng khóc lần nầy…lệ khói làng say,
Làng thịt nướng… khói bay cay mắt,
Lệ khói nhòa …xuyên thấu quán cầy tơ,

Xox

Duệ quốc tương lai…cháu con hỷ-hả…
Tưng bừng nhậu nhẹt…một bải chiến trường,
Có đứa thảm bại “Hello”rồi gục ngả…
Đứa còn sức tỉnh…cũng nhòa khói say,

xox

Lệ khói Saigon bao năm vẫn đổ…
Mất cả quê hương dang dở cuộc tình,
Phục quốc mê mờ…cơn say thế hệ?
Sương trắng bạc mái đầu chiến sĩ ca…

Xox

Saigon gục chết…Saigon vẫn đẹp,
Như những anh hùng súng gảy trong Tay,
Cho một lũ còn… say men chiến thắng?
Cay đắng tình người…ráo lệ quê hương,
Huỳnh-Mai
[Làng chó nướng thui]
Từ làng thịt chó nướng-thui, cửa Tây chợ Saigon về bến Bạch Đằng công trường Mê Linh -cũ- mất hơn nữa tiếng đồng hồ xe lăn chất đầy đồ nhậu: thịt chó, bia hơi và rượu ngâm thuốc. Quả hạnh phúc cho đời khốn khổ của mẹ say tôi, bao năm qua mẹ uống để say và say để có dịp chửi cán bộ Việt Cộng nằm vùng, nguyên nhân đưa đến cảnh mất nước miền Nan cùng cái chết của con cháu bà và cướp mất những gì là hạnh phúc bà có…kể cả Tự-Do, nay chỉ là nhà tù Cộng Sản???
Con đường để đến điểm nhậu dưới chân tượng đài Thánh Trần Hưng Đạo phải xuyên qua lòng phố chợ Saigon đông người chen lấn dẫm đạp lên nhau giành lấy một miếng thịt “Cầy nướng”cùng một chiếc ghế tốt để ngồi nhậu được sau khi tranh giành thành công “chiến thắng”với các bợm nhậu khác thì đôi mắt đã nhòa trong”lệ khói Saigon”của làng chó nướng-thui rồi?
Thành Cụt giò và mẹ say một già một cụt cùng chiếc xe tăng chỉ là hình ảnh biểu trưng của kẻ chiến bại trong đám đông ham mồi nhậu của Saigon. Cuối cùng chỉ giành giữ lại cho mình một phần thịt của con chó già ốm đói trơ xương bị cụt mất hai chân…Sao mà nó giống phận đời mẹ say và Thành Phế binh cụt giò quá?. Nó cũng biết chiến đấu cho Tự-Do cuộc sống…nhưng nó cũng không thoát khỏi bợm nhậu cho dù bị cụt mất hai cẵng sau cũng phải lên bàn nhậu với đám người say…Thôi, thì ta hãy nhậu với chính ta trước đã?... Sự hiện diện của đám người say bất cần đời nầy nói lên sự bất dung Cộng Sản trong cái xã hội miền nam thiếu vắng Tự-Do. Họ là những mẹ say đổi đời chiến sĩ bên cạnh thương phế binh như Thành Cụt bán vé số, cô nhi tử sĩ bán hang rong, chợ trời, lính ngụy lái xe ôm, làm phu bốc vác v.v…một đời lao động nô dịch khổ sai của một chế độ phân biệt dối xử Cộng Sản, chứng tỏ Tự-Do không hề bị khuất phục và vẫn đang tồn tại Sàigon Miền Nam nầy, chờ ngày quật khởi?...





...
Tôi không trách được mẹ tôi thường say rượu…vì trước kia. Mỗi lần ra qua đánh trận tôi thường hay uống rượu với anh em lính tráng để không thấy buồn khi mình phải chiến đấu sống còn cho Tự-Do miền Nam thì ngày nay mẹ tôi có quyền say để tỉnh thức nhận thấy con bà hành động đúng Tự-Do nhân bản của người lính chiến VNCH. Thể hiện tinh thần quốc gia dân tộc. Mẹ cứ say…để thấy mình thức tỉnh hơn những người còn say men chiến thắng Tự-Do Miền Nam nầy?...
 “Túy ngọa sa trường quân mạc vấn,
Cỗ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”
Thành. Anh cụt chân thì còn tay. Hãy lê đời tàn theo mẹ thay tôi, anh hãy uống để thấy ta là một “Chiến Sĩ Say…”
Chiến Sĩ Say…
Huỳnh-Mai.st.8872
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Ảo thực đôi bờ ranh giới chiến tranh,
Dân tình nước Việt kiếp sống mong manh,
Chiến sĩ vì đời Tự-Do…chiến đấu…
Sống chết tình vờ…ảo ảnh cơn say?

xox

Chiến sĩ có say… chiến đấu mới thực?
Trọn tình non nước…vẹn nghĩa Tự-Do,
Vì say đâu biết…đời là phản bội?
Sau lưng Chiến Sĩ…đau thương ngút ngàn,

Xox

Qua cơn say thấy đời là cõi thực…
Có Tự-Do mới biết được… mình say,
Mất Tự-Do rồi…vì ai mà chiến đấu,
Quê hương còn trong giấc ngủ…mê say?

Xox

Rượu nầy ta uống dưới cờ lâm chiến…
Cho thật say…không gớm máu quân thù,
Máu loang đổ thấy lòng mình … cũng chết,
Tái tê lòng dân Việt…tỉnh mà chi…

Xox

Say men chiến đấu xây dời hạnh phúc
Máu thân nầy xây đắp đời Tự-Do,
Có ai thương tiếc phận đời chiến sĩ,
Cuộc chiến tàn rồi…ảo ảnh cơn say?

Xox

Sau cơn say Tháng Tư…hồn thức tỉnh,
Giữa trời Tự-Do máu đổ đầm đìa…
Ta thấy sợ cho lòng người phản bội?
Trở ngược cờ…cho máu thắm Tự-Do,

Xox

Chiến sĩ say trong tay cây súng gảy,
Bẻ súng cong nòng…khóc ngất tỉnh say,
Tỉnh thấy chiến bào…tả tơi rào kẽm,
Say khỏi nhìn bội phản, cho lòng đau?

Xox

Cơn say chợt tỉnh …trong tù cải tạo,
Men Tự-Do đâu thắm …thế gian tình,
Thiên đàng Xã Nghĩa một thời mộng tưởng,
Bỏ mặc nhà tù…ảo ảnh cơn say…

Xox

Giờ, chiến sĩ say là trong dĩ-vãng,
Tìm lại mình…nỗi nhớ chiến trường xưa…
Mượn rượu khỏa khuây…đời bất đắc chí,
Kinh Kha bại tướng vở mộng không thành,

Xox

Có say mới biết đời là lẽ thật…
Địa ngục…thiên đàng Phật Chúa phân ngôi…
Tự-Do …Cộng Sản con người định đoạt,
Khôn nhờ…dại chịu say thời cứ say?

Xox

Giận thời nói vậy…lòng thêm tan nát,
Vở mãnh trăng thề…non nước mây che,
Nước non rèo gọi…hồn người lính chiến…
Say tỉnh đi nào…chiến sĩ Tự-Do…

Xox

Chiều Saigon khói cay mùi thịt nướng…
Phồn vinh giả tạo…lũ trẻ ăn-chơi,
Quên đi đất nước…cha ông là chiến sĩ…
Một thời chết dở…lũ chó nướng thui,

Xox

Hãy chén nó đi…vong nô tổ quốc,
Chó săn cho Cộng…chủ Tàu xâm-lăng,
Canh chừng phát hiện…người tù trốn trại,
Rượt đuổi thuyền nhân…ra tận biển khơi…

Xox

Rượu cạn mềm môi…tinh thần chiến sĩ,
Phơi xác trên lò…xác chó cộng nô…
Nghe mùi thịt nướng…/bomb cày xác giặc…
Cũng vì mồi chó rượu vào…thêm say???

Xox
Ảo ảnh say…xác thù thay xác chó?
“Nước mắt quê hương”…ta uống thật say…
Cơn say nào cũng chìm…vào áo ảnh?
Thực tại chính mình…một chiến sĩ say…
Huỳnh-Mai
[Mùi chó nướng thui]

Trên thềm đá dưới chân tượng đài Đức Thánh Hưng Đạo la liệt thức ăn “xà bần” lẫn lộn xương chó, một đóng mằm dưới bình bia hơi 10 lít hết cạn sạch, cùng ba chai rượu đế lăn lóc…chỉ còn ít rượu dính đáy, Thành rót cạn vào ly mời mẹ uống…Mẹ cầm ly rượu bằng một tay, tay kia mẹ bới trong đóng xương  tìm  mồi nhậu tiếp…Bới tìm hoài, không thấy khút xương “củ lẳng” chân chó` đâu?...Không biết mẹ tìm để nhậu…hay để ráp lại đôi chân nguyên vẹn cho Thành?. Gió mát con sông Saigon làm mẹ tỉnh rượu, và không chửi bới bong long Cách mạng nằm vùng nữa, quay lại thực tế hiển hiện trước mắt mẹ, thấy chân của Thành không có. Mẹ ứa nước mắt và khóc thật nhiều cho hối tiếc những năm tháng qua bà đã phản lại những chiến sĩ Tự-Do nầy để chuốc lấy bất hạnh của ngày hôm nay khi cách mạng về. Bà nâng ly rượu cuối cùng uống cạn như để tạ tội với đời, với  mọi người đang đau khổ hôm nay mà bà đã có phần trách nhiệm…
Thành cụt cứ tưởng mẹ vẫn còn say nên bảo mẹ: “Chó nầy không có chân, vì con đã bỏ nó ở chiến trường năm 75 rồi mẹ”. Mẹ như bị khơi dậy nỗi đau buồn, tâm tư chất ngất bị dồn nén từ lâu, nay cơn say làm làm vở òa…Sức suy tàn căn bệnh của mẹ cùng trầm uất suy tư đã thật sự vở tung ra rồi?. Mẹ khóc, mẹ la, mẹ cười không kiểm soát…Ảo ảnh cơn say đã hiện về. Hình ảnh con bà chết trận trong chiến trường năm xưa qua bóng dáng uy nghi Đức Thánh Trần Hưng Đạo mặc áo chiến bào tuốt gươm xông trận…Ngước nhìn lên cũng thấy con bà đang tuốt gươm thiêng chỉ ra bến sông Saigon trong tiếng thét hải hùng… “Mẹ…mẹ…cứu vợ con và cháu nội của mẹ…Tàu sắp chìm rồi mẹ ơi…”Tiếng thét đau lòng làm mẹ say hoảng hốt nhìn theo tay chỉ con bà qua tay bức tượng ra bến sông Saigon, thấy lờ mờ ảo ảnh cơn say…con dâu  của mẹ ẵm cháu nội đang chới-với sắp chìm trong sóng nước sông Saigon bên cạnh “Bắc”-đò Thủ Thiêm. Mẹ vội quăng ly rượu cầm tay chưa uống cạn và thét lớn lên…chạy nhanh ra bờ sông, bên cạnh chiếc  “Bắc”đưa đò nằm êm chờ khách bến sông và nhảy ùm xuống sông cứu cháu nội cùng con dâu của bà…Mẹ chìm chìm mất xác…để lại trên mặt nước còn những gợn sóng lao xao vào nạm bở trước sự ngơ ngác đau lòng người chứng kiến.
Anh Thành quá bi thảm uất lòng…thấy không bảo vệ dược người mẹ của chiến hữu chỉ  huy mình và vợ con gia đình trong cuộc di tản 75…cũng như để mất Tự-Do Saigon 30-4-75, anh sống cũng thừa với hai chân cụt không giúp được gì, cho đất nước, dân tộc lầm than trong tay Cộng Sản. Anh Thành Cụt đã chấm dứt cuộc đời theo bà mẹ say cùng chiếc xe lăn hết tốc độ trong cái đẩy mạnh cánh tay của ngưới chiến sĩ đã từng gảy súng tan hàng ngày 30-4. Và anh đã chết; “Như những anh hùng chiến trận hôm qua…”
Xin đề thơ cho mẹ để tưởng nhớ người mẹ tôi say….
Bà Mẹ Say…
Huỳnh-Mai
Bh.Dạ Lệ Huỳnh
Mẹ tôi không phải mẹ hùng Liệt Cộng
Say men chiến đấu rước quân giặc về,
Mẹ say vì buồn con bà chiến bại…
Gảy súng tan hàng bỏ dở cuộc chơi,
Cuộc chiến chưa tàn Sàigon vội mất,
Miền Nam nầy chưa đánh đã bại thua…
Thắng thua cũng chỉ “Dọn chè cho chó”
Thời nầy chinh chiến vạn khối người say…
Rượu thắng ta, chớ nào ta thắng rượu,
Dân tộc nầy chiến bại…cũng vì say?
Xox
Đông số người say…đền công Liệt Cộng,
Đào hầm giấu giặc…đến lúc thành công,
Mẹ uống thật say…tiễn con cải tạo…
Chốn nhà tù là…khuất bóng Tự-Do…
Quê nhà mẹ lấp hầm…moi xác cộng,
Cuốc mã đào mồ…phản quốc Việt Gian
Mẹ say lệ đổ tuôn trào nước mắt…
Cơn say choáng váng như gió trở cờ,
Cờ Sao vải đỏ chúng may mẹ mặc?
Máu-tim se thắt …vận nước hồn đau,
xox
Đa số mẹ say…mừng công chiến thắng,
“Cách mạng” nằm vùng nay đã thành công,
Mẹ say sao mẹ…tuông trào nước mắt?
Mẹ khóc thật rồi…không phải mẹ say…
Cay nồng rượu đắng…cho đời Phật Tử,
Đem Phật xuống đường …cản lối Tự-Do,
Chuông chùa cảnh báo…đào hầm giấu giặc,
Khoát áo Di Đà…cản chiến Tự-Do,
Nhà thờ chuông đổ… Thiên Thần có cánh
Đầu đội nón cối…tay cầm AK…
Xox
Thiên thần nón cối…bay quanh nhốt chúa,
Đặc công Cộng Sàn …hộ pháp Di Đà,
Bại quốc vong gia …vô thần Xã Nghĩa,
Chảy máu Phật …nhốt Chúa lại lừa dân
Mẹ uống thật say…quên lời Cộng hứa,
Không biết ngày mai…xẩy đến những gì
Cháu bà vượt biển… bị tù không thoát…
Say đi không thấy…xác con trong tù,
Mẹ say… mẹ khóc cho đời hoang phế…
Thiên đàng Cộng hứa…có phải là đây,
Xox
Mẹ say mẹ biết…bà là mẹ “Ngụy”
Nhường cơm xẻ áo…nhường nhà ra đi,
Vỉa hè góc phố…một đời lang-bạt,
Lê la phố chợ…hằng ngày ăn xin,
Có tiền mua rượu thật say… mẹ uống,
La cà kết bạn…phế binh không nhà,
Mẹ say mẹ khóc… kéo xe vé số,
Cất lên tiếng hát tử sĩ cô nhi,
Nạn nhân chiến cuộc…mà bà phản chiến,
Thiên đàng chỉ thấy…ngục tù trần gian,
Xox
Đời mẹ “Ngụy” khổ đau không chấm dứt,
Tự-Do mất rối…mẹ phải lầm than,
“Cách mạng” thành công…sao bà chiến bại
Tổ quốc gia đình con cháu bỏ đi…
Đứa vào cải tạo…đứa đi vượt biển,
Của cải gia tải…mũ cối thế chân,
Mẹ chỉ là mẹ say…của lính “Ngụy”,
Công Cách Mạng…Phật Chúa chứng cho bà
Xã nghĩa này của thiên đàng Cộng Sản,
Không chỗ Chúa Phật…ngự trị Tự-Do,
Xox
Một buổi chiều mùa đông đầy gió lạnh…
Gió bấc lạnh lung…thổi thóc vào Nam,
Men rượu say không ấm lòng mẹ “Ngụy”
Co ro dưới tượng Hưng Đạo Vương Đài…
Bến sông Saigon mẹ nhìn rồi khóc…
Lần theo hướng chỉ Hưng Đạo Thánh Trần,
Ảo ảnh nhớ thương cháu con vượt biển,
Mẹ ôm chai rượu…làm thuyền ra khơi…
Mẹ say chìm xác nhưng hồn bay bổng…
Bỏ lại quê hương…vạn khối say buồn…
Huỳnh-Mai
[Tưởng nhớ mẹ say…]
  

Nhớ mẹ biết thuở nào nguôi!


Saigon...buồn tàn thu...

                             Huỳnh-Mai.St8872   
                              Bh:Dạ Lệ Huỳnh

mưa hắc hiu rủ sầu màu cờ đò;,,,
Buồn thu Saigon máu ứa con tim,
Gió heo may lạnh buồn cây súng gảy,
Giọt lệ thu rơi sao chảy ngập lòng?;...
Lá đổ me rơi điệp vàng ngập lối,
Trải thảm cho đời vào cuộc lãng quên,
Nước mắt mùa thu tình đời tôi khóc,
Thay cho chinh phụ bên song đợi chồng
Tiếng khóc đòi cha võng đưa kẽo-kẹt;
Mẹ già chong đèn mờ mắt thu đêm,
xox
Tiếng thu lóc-cóc vang trong phố vắng
Gỏ nhịp"tiếu mì"hồn nước mênh mông,
canh thu khuya-khoắc im lìm tiếng súng,
Giật mình tỉnh giấc bomb nổ trong lòng,
Tháng ngày cải tạo những đêm không ngủ,
Cho hồn đi hoang ...lối cũ tìm về;
Bước chân kỷ niệm chỉ là tan vở,
Đèn đường vàng-vọt đếm giọt thu rơi,
Góp bao phiền muộn chất đầy thương nhớ,
 Ảo ảnh phai tàn mờ phù sương thu,
xox
Thu Saigon man-mác miền cổ kính,
Dáng thu yểu điệu giai nhân thẹn thùng,
Thu nay thành Hồ chợt mưa chợt nắng,
Chợt nam chợt nữ ghế đá công viên,
Ai biết gì đây;?... dưới cội me già,
Thẹn thùng lá úa lá phải ngừng bay,
Thu xưa tao nhã thu nay sở thú;?
Thành Hồ chiếm đoạt nho xanh Saigon,
 Cáo cầy loạn đả gà nhà mất nước,
Thu về Saigon mang cả rừng xanh;
xox 
Buồn thu tiếp nối kiếp đời cải tạo,
Thu Saigon buồn lắm;...có gì vui,?
Sấm nổ ngang trời chợt mưa khi nắng,
Mong manh hy vọng lại buồn trắng tay,
Ánh sáng cuối hầm không ngờ hố thẳm,?...
Hồn thu tan tác như lá me bay,...
Đòi thu chết;...trên ngàn cây nội cỏ;
Đời tôi chết;...trên mãnh vở quê hương;/...
Đến;...không quê hương,về;...không tổ quốc?...
Tôi là"vô sản"quê hương mất rồi;?...
                                 Huỳnh-Mai
                              [Mùa thu chết]

Thế Lực Thù Địch Đến Từ Đâu?

Thế Lực Thù Địch Đến Từ Đâu?

thế lực thù địch
Khanh Sơn (Danlambao) - Đảng viên chúng tôi đã mất hết hy vọng sau những gì ông Trọng phát biểu hôm qua tại Hội nghị quán triệt chỉnh đốn đảng. Chúng tôi cũng vỡ mộng với ông Sang vì ông đã thất bại không làm được cho xu thế tiến bộ thành công. Chắc do tài hèn sức mọn nên giờ ông cũng bắt đầu chạy theo xu thế của cái xấu. Dân chúng bắt đầu nghe ông nói nhiều đến thế lực thù địch rồi, thay vì những mục tiêu cải cách tư pháp khá được ủng hộ trước đây. Chỉ có ông Dũng là vẫn đủ sức mạnh để thao túng các ông thực hiện những cuộc chơi như thế này nhằm chuyển hướng mũi dùi dư luận đang tập trung vào ông ấy mà thôi...
*
''... Hai nước đang đứng trước nhiều vận hội mới để phát triển. Song cũng đang đứng trước nhiều khó khăn thử thách, nhất là sự chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch.'' (báo Nhân Dân ngày 12/10/11).
Đoạn trên được trích từ nội dung hội đàm giữa ông Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào trong chuyến thăm Trung Quốc hôm 11/10/2011 vừa rồi của đoàn đại biểu cấp cao Đảng Cộng sản Việt Nam. Cụm từ ''các thế lực thù địch'' được đưa ra trong bối cảnh ở Việt Nam đang nổi lên ý kiến trong nhóm lãnh đạo cấp cao rằng không nên sử dụng đến cụm từ này nữa.
Từ Hội nghị Trung ương lần thứ 2 (4-10/07/2011) đến lần thứ 3 (6-10/11/2011) cụm từ trên đã dần bớt xuất hiện trong các phát biểu của các ủy viên BCT. Và nó đã hoàn toàn biến mất trong các phát biểu khai mạc, bế mạc lẫn thông báo chính thức của Hội nghị Trung ương lần thứ 3 kết thúc hôm 10/11/2011.
Trước đó, cụm từ ''các thế lực thù địch''''diễn biến hòa bình'' thường xuất hiện dầy đặc trong các phát biểu của lãnh đạo cũng như các văn bản chính thức của các hội nghị Trung ương. Chúng được dùng để gán thành những nguyên nhân làm mất ổn định chính trị, kinh tế, xã hội của Việt Nam, cũng như để khẳng định thành tích của lực lượng an ninh đã ngăn chặn và đập tan được các âm mưu và thế lực chống đối.
Chúng cũng thường xuất hiện vào cuối các phát biểu, văn bản để được mô tả như là những nguy cơ thách thức đe dọa sự ổn định chính trị và sự tồn vong của Đảng Cộng sản Việt Nam. Do vậy, cần phải tập trung sức lực và ưu tiên để chống lại chúng.
Việc ''các thế lực thù địch'' không được xuất hiện trong các văn bản khi kết thúc Hội nghị Trung ương lần 3 nói trên được đánh giá là bước tiến của các lực lượng tiến bộ trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Những người này cho rằng cụm từ này gây chia rẽ nên không tập hợp được khối đại đoàn kết dân tộc.
Tuy nhiên, nó lại xuất hiện ngay sau đó, trong nội dung Hội đàm giữa ông Trọng và ông Đào nói trên. Điều này cho thấy 1 phe nhóm trong đảng không chịu ngồi yên trước nguy cơ bị mất đi công cụ quyền lực quan trọng. Sức mạnh tập trung cho lực lượng an ninh được dùng không chỉ để trấn áp đối kháng bên ngoài mà còn để tranh giành lợi thế bên trong nhóm lãnh đạo cao cấp.
Khái niệm “thế lực thù địch” được xác định rất mơ hồ trong các văn bản của Đảng Cộng sản nhưng lại được cho là một nguy cơ đe dọa rất nghiêm trọng đến đảng và đến an ninh quốc gia. Tuy nhiên nó lại không được xuất hiện và định nghĩa trong bất kỳ văn bản chính thức nào của Nhà nước. Cách thức như vậy cho phép một số người, phe nhóm trong đảng có thể qui cho bất kỳ sự nói ngược nào, hoặc chỉ là sự khác biệt đối với họ là thế lực thù địch.
Gần đây, vào tháng 8 vừa rồi, lấy cớ là ''bị các thế lực thù địch lợi dụng'' nên thành phố Hà Nội đã cấm việc biểu tình phản đối Trung Quốc của người dân. Nhưng chính quyền Hà Nội không thể viện dẫn được bất kỳ một điều luật nào cho phép hạn chế hay cấm đoán biểu tình khi ''bị các thế lực thù địch lợi dụng'' cả. Các thế lực này là ai cũng không hề được nói rõ.
Nhờ tính mơ hồ như vậy nên những quan điểm tiến bộ, dân chủ của một số đảng viên tiến bộ trong Đảng dễ dàng bị qui chụp là ''mơ hồ, mất cảnh giác trước các âm mưu chống phá của các thế lực thù địch; bị rơi vào bẫy, tự diễn biến, tự chuyển hóa, v.v...''. Trước khi những người đưa ra những quan điểm dân chủ tích cực nói trên kịp chứng minh là mình không mơ hồ, mất cảnh giác thì họ đã có thể bị loại ra khỏi cơ cấu quyền lực.
Đó là lý do vì sao Việt Nam có bước tiến thụt lùi về dân chủ trong nhiều năm qua, nhất là sau đại hội X (2006) trở đi. Mặc dù có nhiều đảng viên mong muốn có đổi mới chính trị một cách dân chủ nhưng vì sợ bị qui chụp là ''tự chuyển hóa, tự diễn biến'' theo âm mưu của các ''thế lực thù địch'' nên những mong muốn trên của họ đã không trở thành những phát biểu chính thức trong các buổi sinh hoạt đảng.
Thay vào đó, họ trao đổi các mong muốn dân chủ với nhau khá thoải mái bên ngoài các buổi sinh hoạt đảng, các hội nghị, hội thảo mang tính chính thức của đảng. Điều này tạo ra những áp lực ngầm và nhờ đó các lực lượng tiến bộ trong lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam thúc đẩy được những xu thế dân chủ hơn gần đây.
Tuy nhiên, bước tiến của những xu thế này không hề dễ dàng, nhất là khi có sự can thiệp của đảng Cộng sản Trung Quốc. Sau chuyến thăm Trung Quốc vừa rồi, ''các thế lực thù địch'' đã trở lại nhiều hơn trong các phát biểu của 1 vài ủy viên BCT. Các vị này còn nói với nhau rằng phải đưa nó trở lại trong các văn bản chính thức của Hội nghị trung ương lần thứ 4, dự kiến vào cuối tháng 12 năm nay hoặc đầu tháng 1 năm sau.
Nếu ''các thế lực thù địch'' còn xuất hiện phổ biến thì sự cản trở và chống phá dân chủ sẽ càng ghê gớm ở Việt Nam. Ưu tiên về an ninh ở Việt Nam cũng đã bị thay đổi. Sau Hội nghị trung ương lần 2 (kết thúc ngày 10/7/11), Quốc phòng, an ninh đã thay thế hẳn cho An ninh, quốc phòng luôn luôn xuất hiện trước đó trong các văn bản của Đảng lẫn Nhà nước.
Tuy nhiên, với sự can thiệp mạnh từ đảng Cộng sản Trung Quốc hiện nay, xu thế thay đổi tiến bộ đã bị chặn lại. Lý do là sự xác định ưu tiên quốc phòng trước an ninh một mặt hàm ý hướng nguồn lực quốc gia vào nguy cơ đe dọa chủ quyền đất nước mà ai cũng thấy rõ nó đến từ Trung Quốc. Mặt khác, điều này sẽ cắt giảm nguồn lực cho lực lượng an ninh để tập trung cho quốc phòng.
Tới hiện nay thì họ đã thành công. Hội nghị Trung ương 4 đã đưa “thế lực thù địch” và “diễn biến hòa bình” vào trong nghị quyết như là nguyên nhân chính đã dẫn đến sự suy thoái đạo đức chính trị tư tưởng của Đảng. Do vậy phải cần chỉnh đốn! Do vậy phải càng chống các thế lực thù địch, tự diễn biến, tự chuyển hóa, âm mưu thâm độc dùng Cộng sản diệt Cộng sản,... Nhưng chính điều này đã biến hầu hết người dân trở thành thù địch thành đối lập đối nghịch với Đảng.
Đảng viên chúng tôi đã mất hết hy vọng sau những gì ông Trọng phát biểu hôm qua tại Hội nghị quán triệt chỉnh đốn đảng. Chúng tôi cũng vỡ mộng với ông Sang vì ông đã thất bại không làm được cho xu thế tiến bộ thành công. Chắc do tài hèn sức mọn nên giờ ông cũng bắt đầu chạy theo xu thế của cái xấu. Dân chúng bắt đầu nghe ông nói nhiều đến thế lực thù địch rồi, thay vì những mục tiêu cải cách tư pháp khá được ủng hộ trước đây. Chỉ có ông Dũng là vẫn đủ sức mạnh để thao túng các ông thực hiện những cuộc chơi như thế này nhằm chuyển hướng mũi dùi dư luận đang tập trung vào ông ấy mà thôi.
Rõ ràng là nếu những xu thế dân chủ chỉ được thúc đẩy bởi lực lượng tiến bộ trong Đảng thì không thể thắng được sức chống đối của các phe nhóm muốn duy trì ''thế lực thù địch''. Nếu các ông không tạo ra sự tham gia tích cực từ quần chúng để đẩy mạnh các xu thế tiến bộ, dân chủ thì càng chỉnh sẽ càng đốn thôi! Rồi sẽ mau chóng ngã gục! 
Theo nguồn
http://www.lichsuvietnam.biz/thelucthudichdentudau.htm


Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Ngày tận thế 21/12/2012



Ngày tận thế 21/12/2012
Diễn đàn ZING THẢO LUẬN



Lịch tôn giáo của người MAYA kết thúc vào 2012
Văn minh Maya có một loại lịch gọi là lịch tôn giáo (religious calendar).:
Muời ba ngày là một tuần, hai mươi tuần là một năm.
Một năm lịch tôn giáo của người Maya chỉ có 260 ngày.
Người Maya tính toán lịch của họ theo tròn chu kỳ tồn tại của trái đất, mà chu kì hiện tại kết thúc vào năm 2012.
Không phải lịch của người Maya kết thúc là lúc thế giới kết thúc.
Nhưng liên hệ mốc thời gian này với các tài liệu của thiên văn học (Astronomy) và vật lý thiên văn (Astrophysics) ta thấy có nhiều sự kiện trùng hợp.

Vào năm 1521, người Tây Ban Nha xâm nhập vào chỉ được thành phố hoang vắng mà người Mayan đã bỏ rơi. Người Tây Ban Nha đã hủy hoại đại đa số văn tự ghi chép của người Mayan để lại, chỉ còn lại ba cuốn sách nên khiến người đời sau khó mà phiên dịch để hiểu rõ về văn hoá của họ.
Người Mayan tuy nhiên sớm đã biến mất, nhưng đã để lại lịch Pháp, mà còn dự đo tính được mấy ngàn năm sau điểm chung kết của văn minh kỳ này———ngày 21 tháng 12 năm 2012. Họ đã để lại cho ai coi đây?
Căn cứ vào lịch Pháp dài của người Mayan, ngày 21 tháng 12 năm 2012 là cái Baktun thứ mười ba của ngày cuối cùng, người Mayan đã ghi 13. 0. 0. 0. 0. Trưóc hết chúng tôi nên học tập một ít về phương pháp ghi số của người Mayan:Số ngày/Thuật ngữ
1/Kin (ngày)
20/Unial (con số then chốt quan trọng của lịch Pháp Mayan là 20)
360/Tun
7200/Katun
144000 / Baktun
Thí dụ; 6. 19. 19. 0. 0 tương đương 6 cái Baktun, 19 cái Katun, 19 cái Tun, 0 cái Unial, 0 cái Kin, tính toán ra là bằng 6 x 144000 + 19 x 7200 + 19 x 360 = 1007640 ngày.
13. 0. 0. 0. 0 = 13 x 144000 = 1872000 ngày, tính ra là 5125. 26 năm. Căn cứ vào sự tính toán của Eric S. Thomson, 0. 0. 0. 0. 0. của người Mayan tương đương với thứ 584283 ngày của Julian, tức là ngày 11 tháng 8 năm 3114 trước Công nguyên. 13. 0. 0. 0. 0 thì là cái ngày sau 5125 năm, tức là Công nguyên ngày 21tháng 12 năm 2012.
Tại vì người Mayan là Đại Sư quan sát thiên thể (Skywatchers), những học giả nghiên cứu văn hóa Mayan đã kỹ lưỡng nghiên cứu thiên tượng sẽ xuất hiện vào ngày 21 tháng 12 năm 2012, đã hiểu rõ ràng tại sao người Mayan đã đem ngày này đặt là ngày chung kết của nền văn minh kỳ này. Ngày này là ngày Đông chí (Winter Solstice). Đây là ngày mặt trời sẽ hoàn toàn trùng hợp với giao điểm mà hình thành bởi Hoàng Đạo (Ecliptic) và Xích Đạo (Eqator) của Hệ Ngân Hà.
Lúc này mặt trời vừa ở trong khe hở của hệ Ngân hà, nói cách khác thì hệ Ngân hà “tọa lạc” trên địa cầu, giống như đã mở một cánh cửa “Thiên môn” cho Địa cầu.
Tất cả các hành tinh trong hệ mặt trời đều nằm trên một mặt phẳng dẹt gọi là Ecliptic
Theo tính toán của Thiên văn học, Năm 2012 các hành tinh trong hệ mặt trời thẳng hàng với nhau. Điều này theo tính toán của NASA là đúng như vậy.
Lực hút từ một loạt các hành tinh thẳng hàng tác động lên mặt trời sẽ làm nhiều điểm trên mặt trời gọi là sun-spot sẽ bắn tung các cơn bão lửa solar- flares về phía các hành tinh . Hiện tượng này gọi là coronary mass ejection (CME). Thực chất solar flares là mảnh bể vụn của mặt trời chứa đầy điện tích. Năm 2001 CME đã tạo solar flare đánh trúng vào Bắc Mỹ làm ngắt điện một vùng rộng lớn.



Hiện tượng Galactic alignment
Cũng vào 2012, hệ mặt trời (hình đĩa dẹt) của chúng ta lại chuyển dịch đến vị trí cắt ngang Dãi Ngân Hà (Milky way galaxy), nghĩa là nằm cùng một mặt phẳng với dãi Ngân Hà: Galactic alignment.


Những tính toán cho thấy có nhiều khả năng đổi cực của Trái đất: Polar shift
Trong tự nhiên Mặt trời thay đổi cực liên tục khoảng 11 năm một lần, còn trái đất thì luôn ổn định cực. Lần vừa rồi mặt trời đổi cực vào năm 2001. Với hiện tượng galactic alignment vào 2012, lần này sự đổi cực của mặt trời có khả năng kéo theo sự thay đổi cực trên trái đất.

Trái đất nóng lên, băng tuyết tan nhanh
Bên cạnh những dự kiến về biến động thiên văn sắp xảy ra vào 2012, là sự kiện trước mắt về hiện tượng nóng lên nhanh của trái đất. Khôi băng hai cực đang tan chảy nhanh hơn dự kiến.

Sự trùng hợp thời điểm 2012 với một số tiên tri trong một số lớn các tôn giáo
Tài liệu nêu trên được biết đến với tên gọi là Dresden Codex. Cuốn sách cổ 74 trang này được viết trên vỏ cây tại đền thờ nổi tiếng của người Mayan và đã được nghị viện Tây Ban Nha gửi cho vua Charles V vào năm 1519. Bằng cách nào đó nó lưu lạc tới cung điện Saxony ở Dresden và được tìm thấy bởi nhà sưu tập Johanne Christian Goetze. Các tài liệu này vẫn còn được giữ lại sau khi bị tấn công bởi bom ở đại chiến thế giới lần thứ 2.
Tài liệu bao gồm nhiều số liệu về chuyển động của Mặt Trăng, Sao Kim, chu kì các nhật nguyệt thực, Mặt Trời và các sao …. Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng điểm kết thúc của lịch Mayan được đánh dấu là 13.0.0.0.0 tương ứng với lúc 10 giờ sáng ngày 21 tháng 12năm 2012 tính theo lịch chúng ta đang sử dụng. Vào thời điểm đó, quỉ địa ngục sẽ xuất hiện và đó là ngày cuối cùng của chúng ta.
Theo các nghiên cứu của Stephen Yulish (một nhà nghiên cứu thiên văn học và UFO), nhiều mối liên hệ trong sách kinh thánh cho biết vào một ngày đông chí khi Mặt Trời ra xa nhất khỏi Trái Đất cùng lúc với các trận bão của Mặt Trời, rồi sự dịch chuyển bất thường của Sao Kim sẽ gây ra động đất liên tiếp cho chúng ta. Liệu điều này có liên quan đến những tiên đoán của lịch Mayan
Theo một số nhà thiên văn học thì vào ngày này hệ Mặt Trời của chúng ta sẽ đi qua mặt phẳng xích đạo của thiên hà, một điều chỉ xảy ra theo mỗi chu kì 26.000 năm. Lịch của người Mayan bắt đầu từ năm 3114 trước công nguyên, tức là họ chưa hề có cơ hội kiểm chứng điều nêu trên. Người Mayan gọi sự kiện này là cái cây thánh, nó sắp xếp sự thẳng hàng của Hệ Mặt Trời với trung tâm thiên hà theo mặt phẳng chính, điều đó có nghĩa là hấp dẫn tác động lên Hệ Mặt Trời khi đó sẽ là cực đại.
Theo những thông tin về động đất tại cục địa lý Hoa Kì, các trận động đất của chúng ta ngày càng lớn hơn do hậu quả của những chuỗi chấn động trong những năm 1890 đến 1899 và từ 2000 đến 2004, độ lớn của những trận động đất này đang tiếp tục tăng lên khi chúng ta tiến đến gần mặt phẳng chính của thiên hà.
NASA dự đoán rằng một trận bão Mặt Trời vào năm 2012 sẽ gây ra những chấn động lên Trái Đất lớn gấp 30 đến 50 phần trăm so với bất cứ sự tác động nào trước đây ta đã biết. Yulish tin rằng việc này sẽ làm nóng hành tinh của chúng ta và nó có liên quan trực tiếp đến sự xuất hiện của các vết đen Mặt Trời, Mặt Trời sẽ nóng hơn và sẽ làm ảnh hưởng trực tiếp tới Trái Đất. Một vụ nổ bất chợt trên Mặt Trời vào thời điểm 2012 đó có thể phóng 1 khối lượng lớn đến va chạm với Trái Đất giống như việc chúng ta va chạm với một tiểu hành tinh hay sao chổi.
Khi việc đó xảy ra, có thể một lần nữa trục của Trái Đất sẽ thay đổi và hiển nhiên sẽ ảnh hưởng đến sự quay của Trái Đất. Nếu như điều đó sẽ xảy ra vào ngày 21 tháng 12 năm 2012 sắp tới, đó sẽ là một ngày rất đáng nhớ, với tất cả chúng ta!
Thế Còn Mọi Người Nói Sao.Họ Đang chuẩn Bị Thế Nào Cho Ngày Tận thế Năm 2012 Sắp Đến Gần !!!
Những hình ảnh tiêu biểu cho đại hoạ năm 2012 – (Minh hoạ cuả ABC News)

Theo phóng viên cuả ABC News cho biết một nhóm thường dân ở Âu Châu và Mỹ đã bắt đầu lục tục kéo nhau lên những miền nuí non hiểm trở hoặc xa xôi hẻo lánh để tránh một đại hoạ mà họ nghĩ là có khả năng tiêu diệt phần lớn nhân loại hiện đang sống trên mặt đất vào năm 2012.
Patrick Geryl là một thí dụ điển hình. Ông là một công nhân làm trong phòng thí nghiệm cuả một hãng dầu hoả cuả Pháp với mức lương tuơng đối. Tuy nhiên hai năm trước ông đã nghỉ việc, để chuẩn bị cho cuộc lánh nạn mà ông nghĩ sẽ xảy ra vào năm 2012. Năm nay 51 tuổi đời, nhưng ông cũng chỉ dự định chỉ để dành vưà đủ cho cuộc sống mình đến năm 2012, vì theo ông , sau năm 2012 ông và đa số mọi người cũng sẽ bị tiêu diệt bởi những gì thảm khốc nhất xảy ra vào năm đó. Geryl nói với phóng viên ABC News “ Quý anh phải hiểu là sẽ không còn bất cứ sự gì tồn tại nổi trên mặt đất này vào lúc đó . Nền văn minh nhân loại sẽ phải làm lại từ đầu” Ông đã soạn sẵn các thứ nhu yếu phẩm cũng như những đồ dùng cần thiết cho cuộc sống hàng ngày trong một danh sách dài 11 trang giấy.
Ngoài Geryl ra, hằng hà sa số nhũng người khác cũng cùng chung một ý nghĩ. Nếu bạn vào Google tìm tòi thì sẽ thấy đề tài “Tận Thế Năm 2012” đã có khoảng 700,000 lần truy cập. Khoảng 6,500 góp ý về đề tài này trên mạng You Tube. Những cuốn sách cùng một đề tài cũng bán chạy nhu tôm tươi ! Thí dụ như cuốn “2012: Sự trở lại cuả Quetzalcoatl” đã bán được hàng ngàn ấn bản mỗi tháng kể từ khi được phát hành vào tháng Năm vưà qua.
Nền văn minh cổ đại cuả người dân Maya nay còn đâu?



Hòa thượng Tịnh Không nói gì về ngày tận thế?
22/01/2012 18:06 Thích Đạo Thịnh
Kích thước chữ: Decrease fontEnlarge font
Gần đây có không ít người hoang mang và mất định hướng cho mình với thông tin “Ngày tận thế sắp đến”. Theo một số thông tin trên mạng và những tài liệu truyền tay hoặc truyền miệng: Ngày 21/12/2012 sẽ là ngày tận thế của nhân loại.
Nhiều người tin tưởng vào cách tính toán Ngày Tận thế của người Maya, họ cho rằng bộ tộc này tuy sống cách đây hơn 5 nghìn năm nhưng đã có sự phát triển vượt bậc. Họ đã từng tạo dựng nên một nền văn minh rực rỡ, đặc sắc với rất nhiều thành tựu trên nhiều lĩnh vực mà đến bây giờ thế giới vẫn phải ngưỡng mộ. Nền văn minh Maya đạt một trình độ cao không những về lĩnh vực xây dựng nhà nước mà còn phát triển rực rỡ cả trên lĩnh vực kiến trúc, toán học, thiên văn học và tính toán thời gian...
Người Maya đã tính được độ dài của một tháng âm lịch là 29,53025 ngày, chênh lệch 34 giây so với con số mà khoa học ngày nay tính được và chính xác hơn nhiều so với hệ lịch Gregory mà chúng ta đã dùng 500 năm nay.
Người Maya quan niệm, giống như vạn vật, thế giới loài người cũng hoạt động theo một chu kỳ, nghĩa là có khởi đầu thì sẽ có kết thúc. Theo lịch của người Maya, một chu kỳ kéo dài 13 b'ak'tun, tức khoảng 5.126 năm và chu kỳ hiện tại sẽ kết thúc vào ngày 21/12/2012.
Từ lâu nay, đã có nhiều người tin rằng, đây là dự báo về Ngày Tận thế của người Maya cổ đại. Tuy nhiên, rất nhiều nhà lịch sử, nhà khoa học, nhà thiên văn học hiện nay tin rằng, người Maya không hề dự báo Ngày Tận thế vào năm nay. Ngày 21/12/2012 mà nhiều người vẫn thường nhắc đến, đơn thuần chỉ là ngày đánh dấu sự chấm dứt một thời kì sáng tạo và bắt đầu một kỷ nguyên mới.

Đặc biệt gần đây có không ít các tín đồ Phật giáo thuần thành cũng tin vào điều đó. Họ truyền tay nhau những tài liệu được cho là của Đại lão hòa thượng Tịnh Không, vị Pháp sư Thượng Thủ Tịnh Tông Học Hội thế giới đã xác chứng điều này.
Tôi cũng đã xem qua những bài viết đó, họ dẫn chứng nói là Hòa thượng Tịnh Không đã giảng trong “Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú, tập 94 ngày 22/12/2011 tại Hương Cảng Phật Đà Giáo Dục Hiệp Hội” rằng: “Trong ba ngày 21, 22, 23 tháng 12 năm 2012 sẽ có ba ngày không có ánh mặt trời, đây là lúc địa cầu thay quý…
Tác giả bài viết còn dẫn chứng tuy Hòa thượng Tịnh Không không công nhận ngày tận thế nhưng lại xác chứng ngày trái đất đi vào Vòng Đai Quang Tử (Quang Tử Đới). Vòng Đai Quang Tử này có ảnh hưởng rất lớn, làm cho địa cầu khởi lên biến hóa rất lớn, lúc hoàn toàn đi vào vòng đai này, chúng ta sẽ trải qua ba ngày trong không gian zero chiều!
Ngày nay không gian chúng ta là không gian 3 chiều, từ không gian ba chiều này đổi thành không gian zero chiều. Đây là một tai nạn to lớn! Đương nhiên sẽ có rất nhiều người chết! Không gian ba chiều đổi thành không gian zero chiều, chắc chắn là hủy diệt.
Nhưng “biến cố này” sẽ dẫn tới thế giới mới tinh, mới tinh là gì? Không gian bốn chiều, trái đất từ ba chiều biến thành bốn chiều, hoàn toàn khác với ngày nay. Những khoa học kỹ thuật hiện tại có thể sẽ bị hủy diệt… thế giới sẽ trở về thời kỳ đồ đá, ai mà niệm Phật thì sẽ vãng sinh Tây Phương, ai không tu không niệm Phật thì sẽ đọa ba đường ác. Người có phước duyên sẽ ở lại thế gian để làm sơ tổ truyền bá Phật pháp…; họ còn nói Hòa Thượng dặn chúng để tử của Phật phải đếm ngược 365 ngày để mà tinh tiến tu hành. Mỗi ngày phải thật sự đặt A Di Đà Phật trong tâm, buông xuống vạn duyên, bất cứ những ý niệm (niệm đầu) gì khác đối với chúng ta đều có hại, đều không có lợi, mỗi niệm của chúng ta đều là A Di Đà Phật mới được…

Khi đọc được tin này tôi đã biết “đây vốn không phải là lời của Hòa thượng Tịnh Không”. Vì một vị minh sư sẽ không bao giờ nói những lời “Đàm thiên, thuyết địa” một cách vô bổ như vậy. Tuy nhiên càng những ngày gần đây, tôi lại càng nghe thấy những lời bàn tán xôn sao của các quý vị Phật tử về ngày tận thế.
Người thì cho rằng: “Hòa Thượng Tịnh Không đã xác chứng thì chắc chắn là thật”. Người thì lại bảo: “Hòa Thượng là Phật, là Bồ Tát tái thế để phổ độ chúng sinh cho nên Ngài nhìn thấy rõ và biết hết nên mới dạy chúng ta như vậy”.
Lại có người nói: “Tuy Hòa Thượng không nói là ngày tận thế nhưng sẽ là ngày mà cả thế giới này chuyển từ không gian 3 chiều trở thành không gian 4 chiều, do đó sẽ có rất nhiều người phải chết, mười phần chết bảy còn ba…”
Tất cả những thông tin này tuy không được xác chứng cụ thể nhưng tất cả đều được dẫn chứng là Hòa Thượng Tịnh Không nói trong một bài giảng của Ngài tại Hương Cảng – Hồng Công – Trung Quốc.

Thật may mắn là ngày 7 tháng 1 năm 2012 tôi đã có chuyến công du sang Hồng Công đỉnh lễ Hòa Thượng và tham dự khóa tu niệm Phật “Kỳ Phúc Hộ Quốc Tức Tai” ba ngày tại Trung Tâm “Hương Cảng Á Châu Triển Lãm Quán” ở Hồng Công.
Sau ba ngày tham dự khóa tu, tôi cùng với quý Đại Đức trong phái đoàn tới trung tâm Hiệp Hội Giáo Dục Phật Đà Hồng Công, nơi đại lão Hòa Thượng Pháp Sư Tịnh Không đang lưu trú và thuyết pháp.
Tuy không được diện kiến Hòa Thượng (Vì vào ngày Ngài tịnh tu không tiếp khách, kể cả ba ngày Pháp hội Ngài cũng không ra, chỉ giảng qua đạo tràng không gian để sách tiến cho đại chúng tu hành) thế nhưng chúng tôi đã may mắn gặp được hai vị thị giả thân cận của Ngài.
Thông qua phiên dịch viên, chúng tôi đã trao đổi và nói chuyện nhiều đề tài về Phật pháp. Chúng tôi cũng nêu ra câu hỏi mà cư dân mạng đang xôn sao, lo lắng về ngày tận thế (21/12/2012).
Vì gần đây có một vị Pháp Sư của Tịnh Tông Học Hội đã xác nhận bài viết trên một số trang Web mang tựa đề: “Lời Nhắn Nhủ Quan Trọng Cho Năm 2012” được đăng vào lúc 13h, 42phút, ngày 04/01/2012 chính là lời của Hòa Thượng Tịnh Không giảng tại Hương Cảng - Hiệp Hội Giáo Dục Phật Đà Hồng Công.

Tuy nhiên, khi chúng tôi vừa nêu câu hỏi đó ra, cả hai vị thị giả của Hòa Thượng đều xua tay ra hiệu và đồng loạt nói rằng: “Không Phải ! Không Phải !”.
Họ giải thích thêm: “Gần đây có một số người muốn phá hoại Phật giáo và hạ thấp uy tín của Hòa Thượng cho nên họ đã xuyên tạc các bài giảng của Hòa Thượng. Thoạt nhìn chúng ta xem giống như là họ đang cung kính và xiển dương giáo pháp của Hòa Thượng, thế nhưng đằng sau đó lại đang gây nên một sự chia rẽ rất lớn trong Tăng đoàn Phật giáo…”
Hai vị thị giả đó nói rằng: “Các đây vài tháng, trong một bài giảng, Hòa Thượng có dẫn chứng rằng Trung tâm nghiêm cứu vũ trụ NaSa của Mỹ vừa công bố sự biến đổi khí hậu của trái đất năm 2012 và 2013 có thể sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới sự sống của trái đất. Sự biến đổi đó sẽ rất nghiêm trọng nếu như loài người chúng ta không biết ngăn chặn lòng tham bởi do sự tác động đối với môi trường, thiên nhiên.
Hòa Thượng cũng kêu gọi hàng Phật tử trên toàn thế giới phải dùng tâm chân thành để đối xử cùng nhau, phải thực tâm tu hành, lấy pháp môn niệm Phật để hồi hướng, cầu nguyện cho Quốc thái, dân an, thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc. Đặc biệt là phải phát tâm Bồ Đề vì tất cả chúng sinh mà niệm Phật…”

Thật hữu duyên kỳ ngộ, tại Tịnh Tông Học Hội Hồng Công, chúng tôi còn được diện kiên đại lão Hòa Thượng Thích Thiện Huệ - trưởng phái đoàn phật tử Thành Phố Hồ Chí Minh cùng với phật tử Thiện Quang, người chuyên thuyết minh và chuyển ngữ các bài giảng của Hòa Thượng Tịnh Không thành tiếng Việt cũng khẳng định: “Hòa Thượng không bảo giờ nói những lời xảo biện lừa gạt chúng sinh như vậy. Bao nhiêu năm chúng con biên dịch và thuyết minh lời giảng của Hòa Thượng nhưng chưa bao giờ đọc thấy những lời giảng trái với chính pháp như vậy”.
Và cư sĩ Thiện Quang đã khẳng định: “đó chỉ là những lời xuyên tạc nhằm hạ thấp uy tín của Hòa Thượng nói riêng và Phật giáo nói chung”.
Cuối cùng cư sĩ nói là: “Rất mong các quý thầy sẽ giảng giải cho Phật tử Việt Nam biết được đó chính là lời giảo biện, vọng ngữ của các thế lực xấu để quý Phật tử yên tâm tu học đúng theo chính pháp của Đức Phật”.

Chúng tôi là người xuất gia, không muốn lạm bàn về những chuyện đúng sai của thế gian, tuy nhiên nếu tất cả chư tôn đức trong giáo hội đều yên lặng thì e rằng một số lớn các Phật tử và nhân dân sẽ mất định hướng vì họ tin là thế giới sẽ đến ngày tận diệt. Mới ngày 14/1/2012 đây thôi, một phái đoàn Phật tử ở Thành phố Hà Nội đã tới Chùa Khai Nguyên hỏi tôi: “Thưa thầy! có đúng là ngày tận thế sắp đến và sẽ xảy ra không ạ ? Chúng con rất tin lời của Hòa Thượng Tịnh Không nói. Bây giờ chúng con phải làm sao ạ… ? Có hai mẹ con trong phái đoàn còn nói: Thực sự mấy ngày nay gia đình chúng con không biết làm gì nữa. Con gái con đã xin nghỉ học để ở nhà niệm Phật, không biết chúng con còn có đủ thời gian để vãng sinh nữa không? Hôm nay mẹ con chúng con đã đem sẵn tư trang rồi, nếu thực có ngày tận thế thì xin thầy cho mẹ con nhà con ở lại chùa để tu tập cầu giải thoát”.
Đúng là chuyện thật như bịa, ở giữa thế kỷ 21 nền khoa học tiên tiến và các nguồn thông tin phát triển như vũ bão này lại dễ đánh lừa con người ta đến thế. Tôi phải mất hơn 3 giờ giải thích về quan điểm của nhà Phật cũng như ý nghĩa bài pháp của Hòa Thượng Tịnh Không cho họ nghe. Vì theo giáo lý của đức Phật: Thế giới cũng có Thành, Trụ, Hoại, Không tuy nhiên không phải sẽ xảy ra trong thời điểm này.
Theo sách Nhị Khóa Hợp Giải của Phật Giáo có dạy rằng: “Trên 56 vạn năm nữa đức Phật Di Lặc mới giáng sinh, tu hành thành Phật tại cội Long Hoa. Sau thời đức Phật Di Lặc còn có hai đức Phật xuất hiện trong hiền kiếp trụ này nữa; sau thời chính pháp, tượng pháp và mạt pháp của đức Phật thứ 7 trong hiền kiếp này diệt hết thì trái đất của chúng ta mới bắt đầu từ từ đi vào kiếp hoại.
Trong Đại Trí Độ Luận – Bồ Tát Long Thọ giải thích: “Thời kỳ kiếp hoại diễn ra trải dài qua 20 trung kiếp; một trung kiếp bằng 20 tiểu kiếp; một tiểu kiếp trên 16 vạn năm”. Như vậy xét về thời điểm này, chúng ta thấy giáo lý của đức Phật Thích Ca, vị Phật thứ tư trong bảy đức Phật ở hiền kiếp này còn đang trụ thế. Chúng ta mới bước vào khoảng trên 500 năm đầu của thời kỳ mạt pháp (Theo một số các kinh điển của Phật giáo, giáo lý của đức Phật Thích Ca trụ thế khoảng 12 nghìn năm, trong đó chia ra 1000 năm đầu là thời kỳ Chính Pháp, 1000 năm kế là thời kỳ Tượng Pháp và 10.000 năm tiếp theo là thời kỳ Mạt Pháp.
Sở dĩ có sự phân chia giáo pháp của Đức Phật thành ba thời như vậy là vì: thời Chính Pháp người tu đạo phần lớn được đắc đạo giải thoát; thời tượng pháp chùa tháp được xây dựng kiên cố, đồ sộ nhưng rất ít người tu hành đắc đạo; thời kỳ mạt pháp người tu hành rất đông nhưng tìm được một người đắc đạo thì rất hiếm.
Vì trong thời này nghiệp tính của chúng sinh quá sâu dày, phần lớn đều chạy theo tài sắc, ngũ dục, lục trần, danh văn lợi dưỡng cho nên rất khó đắc đạo. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã biết trước được điều đó cho nên riêng thuyết về pháp môn Tịnh Độ thông qua các kinh điển. Kinh Luận nhà Phật đều nói: “Thời mạt pháp chuyên tu Tịnh Độ, lấy pháp môn niệm Phật A Di Đà và phát nguyện vãng sinh Tây Phương Cực Lạc là dễ thành tựu nhất".

Vì vậy chúng tôi tha thiết mong rằng quý đạo hữu Phật tử chúng ta phải có sự nhìn nhận chân chính, có chính kiến, có trí tuệ thì việc học Phật, tu Phật mới không lầm đường lạc lối.
Chúng ta đừng để cho những thế lực xấu lợi dụng Phật pháp, lợi dụng thanh danh của Hòa Thượng để chia rẽ Phật Giáo. Theo thiển nghĩ của chúng tôi: chắc chắn Hòa Thượng cũng không muốn chúng ta có cái nhìn sai lệch như vậy. Vì theo lời hai vị thị giả của Hòa Thượng đã nói: “Hiện có một thế lục xấu đang xuyên tạc những bài giảng của Ngài để chia rẽ Tăng đoàn, chia rẽ Phật giáo, nhằm bôi nhọ và hạ thấp thanh danh của Hòa Thượng”.
Là một Phật tử chúng ta cần phải có trách nhiệm để hộ trì Phật pháp, cùng với chư Tăng chân chính siển dương giáo pháp của Đức Phật, đem ánh sáng trí tuệ của Phật để phá mê khai ngộ cho tất cả chúng sinh.  

Một lần nữa kẻ Mạt Tăng kém phúc này kính mong quý vị thiện hữu Phật tử  hãy bình tâm, tĩnh tọa để quán xét lại những lời dạy của đức Phật trong tam tạng Thánh điển. Chắc chắn không có một Kinh Luận nào đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vị giáo chủ tối cao của đạo Phật nói về ngày tận thế năm 2012 này.
Cũng không có một vị Thánh Tăng nào xác chứng ngày tận thế; kể cả đại lão Hòa thượng pháp sư Tịnh Không.
Chúng ta hãy xem kỹ lại những bài giảng của Hòa Thượng, đừng hiểu lầm chính pháp để rồi tự đánh mất đi cơ hội giải thoát của mình. Đừng thị phi bàn tán những chuyện tầm phào của thế gian. Chúng ta hãy sống và tu hành đúng như lời của đức Phật đã dạy: “Hãy đến với Như Lai để mà thấy, hãy thấy để mà tin, hãy tin để mà tu tập, hãy tu tập để được giải thoát và phổ độ chúng sinh”.
Xưa kia đức Phật dạy chúng đệ của Ngài phải luôn quán sát tới sự vô thường, mạng người chỉ trong một hơi thở. Do đó chúng ta cần phải sống tốt, sống đúng, sống có trí tuệ và có chính niệm tỉnh giác ngay trong giây phút hiện tại. Phật giáo là một nền giáo dục tối cao, từ thực tiễn cho đến cảnh giới tâm linh bất khả tư nghì đều không ra ngoài việc cải đổi cuộc sống cho ngày một tốt hơn, chân- thiện- mỹ hơn.

Năm 2012 có thể sẽ có những thiên tai, địch họa, tật bệnh... xảy ra, thế nhưng chắc chắn sẽ không phải là năm tận thế.
Gần đây, ngày 31/12/2011 Francis Reddy đến từ trung tâm không gian Goddar của NaSa - Mỹ đã khẳng định: “Một số các nhà khoa học cho rằng năm 2012 trái đất sẽ bị hủy diệt do bởi một vị nổ siêu tân tinh lớn là không có căn cứ”.
Ông Anatoli Belov, chuyên viên Viện địa từ, tầng điện ly và sóng điện thuộc Viện hàn lâm khoa học Nga cũng nhận định rằng: “Những tin đồn và dự đoán về năm 2012 là năm tận thế là không có căn cứ…”.
Vì vậy các quý vị đạo hữu Phật tử chúng ta không phải hoang mang, hãy tin tiến tu tập theo đúng chính pháp của đức Phật, hãy nhất tâm niệm Phật để cầu sinh Tịnh Độ, hãy hồi hướng công đức để cầu nguyện cho hành tinh của chúng ta ngày một tốt đẹp hơn, hãy giáo hóa mọi người sống tốt đời đẹp đạo hơn và đặc biệt hãy luôn sống với thực tại ngày một an lạc hơn.
http://www.phattuvietnam.net/diendan/17769.html


quynhnga
30-03-2011, 09:31 PM
QUAN ĐIỂM CỦA PHẬT GIÁO ĐỐI VỚI NGÀY "TẬN THẾ"


Ngày nay, ngày tận thế được lan truyền nhan nhản trên mạng, vậy chuyện đó có thật không? Chúng ta hãy cùng xem, quan điểm của đạo phật về vấn đề này…..

QUAN ĐIỂM CỦA PHẬT GIÁO ĐỐI VỚI NGÀY "TẬN THẾ".


Ngày tận thế là một khái niệm của Cơ-đốc-giáo, nhưng đó cũng là một sự thật. Phật giáo chia quá trình sinh diệt của thế giới thành 4 giai đoạn : Thành, trụ, hoại, không. Từ không mà sinh ra có. Giai đoạn "có" lại chia thành 3 giai đoạn là thành, trụ, hoại. Kết quả của hoại là quy về không. Trong thế giới của chúng ta chỉ trong giai đoạn trụ mới có thể có hoạt động của sinh mạng và sinh vật.

Trong giai đoạn thành, các yếu tố vật chất dần dần ngưng đọng hình thành nên 4 đại là Đất, Nước, Lửa, Gió. Chỉ sau khi 4 đại được định hình rồi thì hiện tượng hoạt động sinh mạng mới dần dần được phát triển.

Dạng sinh mạng đầu tiên là từ một thế giới khác hóa sinh mà đến, chứ không do một vị thần hoặc một người nào sáng tạo ra. Giai đoạn Trụ của thế giới là giai đoạn hoạt động sinh mạng. Nhưng thế giới cũng dần dần chín muồi và đi đến chỗ suy lão và cuối cùng chuyển sang giai đoạn Hoại, một giai đoạn không còn thích hợp với sự sinh tồn của sinh vật nữa. Đến lúc Hoại triệt để thì khối vật chất của thế giới bị tan rã, và quy về giai đoạn Không. Sau đó do nghiệp cảm của chúng sinh đồng loại ở thế giới 10 phương mà hình thành một thế giới khác. Thế giới sinh diệt là do nghiệp cảm của chúng sinh mà có.

Đối với Phật giáo, cái gọi là ngày tận thế bắt đầu với giai đoạn hoại của thế giới. Do vậy, Phật giáo không phủ định thế giới sẽ có ngày tận thế nhưng quan niệm đối với vấn đề khác với Cơ-đốc-giáo. Theo Cơ-đốc-giáo ngày tận thế xuất phát từ ý chí Thượng đế. Khi ngày tận thế đến, thì Chúa Trời xuất hiện, đưa những người được Chúa yêu lên Thiên đường và đuổi những người Chúa không yêu xuống địa ngục. Còn giai đoạn hoại của thế giới mà Phật giáo nói là hiện tượng tự nhiên, do cộng nghiệp của chúng ta ở thế giới này dẫn tới mà thành tựu. Khi trong thế giới, không còn điều kiện để cư trú nữa thì các chúng sinh tùy theo nghiệp lực của mình mà sẽ tái sinh sang các thế giới khác.

Ngoài ra Mạt pháp một danh từ Phật giáo. Trước thời mạt pháp có thời chánh pháp và tượng pháp. Thời đại Phật Thích Ca tại thế, về nguyên tắc là thời đại chánh pháp. Sau khi Đức Thế Tôn vào Niết bàn, là bắt đầu thời tượng pháp. Thời này chỉ có hình tượng của Phật là đại biểu cho Pháp. Sau một thời gian nữa là thời mạt pháp, số người tin Phật ngày càng giảm bớt, số người tu hành lại càng ít. Người tu chứng được đạo Thánh cũng không còn một ai. Và cuối cùng, Phật pháp cũng bị các tà thuyết và ham muốn thế tục làm cho mai một, tiêu vong mất. Kinh Phật tuy vẫn còn, nhưng không ai tin và thực hành. Do đó mà trong thời kỳ Phật Pháp tồn tại ở thế gian này, hy vọng rằng chúng sinh hãy nỗ lực hộ trì Tam Bảo, duy trì tuệ mạng để làm cho thời gian Phật Pháp tồn tại ở đời này được kéo dài mãi mãi, đưa lại hy vọng tương lai cho loài người. Do đó, khái niệm mạt pháp của Phật Pháp không có gì là đáng sợ như khái niệm "tận thế" của Cơ-đốc-giáo.

Nếu thiện căn của anh sau này lại được tiếp tục bồi dưỡng phát huy, thì dù ở thời kỳ mạt pháp và ở vào giai đoạn "hoại" của thế giới đi nữa, anh cũng không tuyệt vọng. Trong vũ trụ bao la, thế giới nơi anh sống chỉ là một tinh cầu nhỏ trong Thái dương hệ. Anh có thể dựa vào thiện căn của mình mà chuyển sinh mạng sang một thế giới khác để tiếp tục tu hành. Nếu nghiệp lực của anh mạnh mẽ, đức tin của anh kiên cố, thì anh có thể vãng sinh ở một cõi Phật. Thế giới này bị hoại diệt, không có nghĩa là bước vào đường cùng. Đó cũng là điểm rất không giống với ngày tận thế của Cơ-đốc-giáo.
Ngoài ra Phật giáo tuy ở thời kỳ mạt pháp, nhưng đối với cá nhân anh mà nói, chỉ cần nỗ lực không lười biếng, anh có thể từ thời mạt pháp chuyển sang sống trong hoàn cảnh thời tượng pháp, thậm chí trong hoàn cảnh chính pháp.

( nguồn tangthuphathoc.com)
Huyen Chan
30-03-2011, 09:38 PM
Vô Thủy Vô Chung! ...............................
quynhnga
30-03-2011, 09:40 PM
Vô Thủy Vô Chung! ...............................

Ý bạn là không có điểm dừng? Bạn nghĩ có ngày tận thế không?
Huyen Chan
30-03-2011, 09:51 PM
A Di Đà Phật!
Mình nghĩ rằng, vạn vật đều bị chi phối bởi Nhân Quả. Nếu cần quan tâm thì có thể xem xét vấn đề hiểu đúng Nhân - Quả. Hiểu nhân - quả sẽ chẳng có gì đáng lo sợ cả. Ngày Tận thế ? ... theo quan điểm của mình là ko cần thiết phải quan tâm. Vấn đề cần quan tâm và để hiểu đúng nhất là có nên nghĩ tới Ngày Tận Thế hay ko ? thì trước hết cần Lo Tu Tập cho tốt đã. Tu tập tốt sẽ có cái nhìn đúng đắn về mọi sự kiện ! việc gì phải phiền não, mất thời gian để lo những chuyện ko mấy lợi lạc.
P/s: Bài chỉ tác dụng với Phật Tử! ^^ Còn xã hội thì mong họ sớm Giác Ngộ để tìm đến Giáo Lý Nhà Phật. Và Tinh tấn tu học. Với người học Phật điều đáng quan tâm nhất là Tu Học. Tu học chưa kỹ , sẽ khó tránh khỏi nghiệp tự tạo. Vì thế nếu muốn biết mọi chuyện, muốn hiểu đúng đắn mọi việc thì cần tinh tấn tu học. Tu Học còn yếu kém bản ngã sẽ nặng! Càng nói càng dễ sinh nghiệp thôi ạ.


                                                                                    Huỳnh Mai St.8872
                                                                                   {Biên tập-Tổng hợp}