Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Bằng Phong Đặng văn Âu : Căn bệnh khủng hoảng trí tuệ

 Kinh chuyen qui vi doc bai viet cua ong Dang van Au- mot bai viet rat co suc thuyet phuc!

thanh pham
4:28 PM (26 minutes ago)


to me
    HOAN HÔ ÔNG BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU ,MỘT BÀI NHẬN ĐỊNH KHÔNG THỂ TRANH CẢI.
     THANH PHAM.
 
 

Căn bệnh khủng hoảng trí tuệ

(the down syndrome symtoms)
© Bằng Phong Đặng văn Âu
 
Một nhà hàng hải Phương Tây (lâu ngày tôi quên mất tên) nhận xét: Phải đến tận Nhật Bản mới thấy có một dân tộc thông minh như dân tộc Việt Nam”. Chắc chắn câu nói đó không cường điệu, bởi vì trong một trăm giống Việt sống dọc hai bên bờ sông Dương tử mà chỉ còn lại duy nhất dòng Lạc Việt không bị đồng hóa thì phải được kể là thông minh rồi. Tổ tiên ta đã làm nên những chiến công hiển hách là ba lần đánh bại đoàn quân Mông Cổ bách chiến bách thắng từng làm khiếp vía các quốc gia từ Âu sang Á thì đâu phải là một dân tộc tầm thường? Một người anh hùng áo vải đất Tây Sơn đánh tan 20 vạn quân Thanh trong vòng một tuần lễ thì mưu lược đâu kém gì nhà quân sự đại tài Napoléon ở Âu Châu?
Câu hỏi đặt ra: Tại sao một dân tộc thông minh, kiên cường như thế mà địa vị ngày nay trên trường quốc tế lại bị xếp hạng gần cuối bảng? Phải chăng đến một thời điểm nào đó trong lịch sử thì nguyên khí, trí tuệ giống nòi Lạc Việt tự nhiên biến mất?”
Ông Nguyễn Trường Tộ sau khi du học nước người trở về, đã viết một bản điều trần dâng lên vua để đề nghị canh tân xứ sở thì bị các quần thần phê đó là những lời yêu ngôn, hoặc chúng, không đáng tin cậy. Tại sao vua không cử sứ giả đến các nước văn minh kia để xem hư thực như thế nào mà lại nghe lời xàm tấu của quan lại thủ cựu sợ làm cuộc cách mạng? Giá như vua Tự Đức đừng miệt mài trong thơ phú, sáng suốt một chút thì nước Việt Nam mình đâu đến nỗi tồi tệ như ngày nay? Tôi trộm nghĩ: Sở dĩ nước ta không ngóc đầu lên được là bởi vì hàng ngũ trí thức lãnh đạo xứ sở ta bị rơi vào chứng bệnh khủng hoảng trí tuệ quá lâu.
Khi tôi gọi điện thoại về Việt Nam cho bác sĩ Nguyễn Khắc Viện để hỏi tại sao một người thông minh lỗi lạc như anh mà đi theo Đảng cộng sản, một đảng đã đấu tố thân phụ anh cho đến chết, ông đáp: “Vì mình chống bọn Thực dân, vì mình quá khao khát độc lập tự do nên mình ngây thơ”. Qua câu trả lời ấy, tôi nhận thấy rằng đa số trí thức Việt Nam lúc bấy giờ đều ngây thơ chết người (!) như bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, nghĩa là giống như kỹ sư Hồ Đắc Liên đã nhìn thấy cái ác, cái bất lương, cái gian dối của cộng sản trong kháng chiến, nhưng đặt mục tiêu đánh đuổi Thực dân Pháp cao hơn hết, thành thử vấn đề thanh toán cộng sản sẽ tính sau. Ngờ đâu khi sa vào cái bẫy cộng sản, chẳng những không thể thanh toán chúng được, mà lại còn bị chúng giẫm đạp, tàn hại suốt cả một đời!
Năm 1959, đọc cuốn “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” của cụ Hoàng văn Chí, tôi quá đỗi xót xa thương cảm những nhà trí thức yêu nước ở Miền Bắc vì mê cái khẩu hiệu “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” mà bị đày đọa, bị sỉ nhục. Đồng thời, tôi lại tự hỏi: “Tại sao những nhà trí thức thông thái lỗi lạc như quý vị giáo sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Tạ Quang Bửu không chịu đọc những tác phẩm “Trại Súc Vật” (Animal Farm) của George Orwell hoặc “Le Retour d’ URSS” (Trở về từ Liên Bang Xô Viết) của André Gide do nhà xuất bản Gallimard phát hành từ tháng 11 năm 1936 để biết cộng sản là như thế nào, mà lại nhắm mắt đi với cộng sản chỉ vì câu khẩu hiệu đểu giả “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” của Hồ Chí Minh? Sự sai lầm (hay ngây thơ, nông cạn) của các bậc đại trí thức thời ấy rất tai hại vì  nó khiến cho lớp học trò của thế hệ đàn em cứ thế nhắm mắt đi theo đàn anh.
Tôi biết ghê tởm sự tàn ác bất nhân của cộng sản rất sớm nhờ tận mắt chứng kiến mấy thằng du kích cộng sản chém bay đầu ông phu xe kéo và đập vỡ sọ một thiếu niên bị nghi ngờ làm mật thám cho Tây. Sau khi đọc cuốn “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” của cụ Hoàng văn Chí vào năm 1959 thì sự quyết tâm chống Cộng của tôi càng kiên định hơn. Tôi bí mật gia nhập đảng Đại Việt là thể hiện sự quyết tâm của mình. Vì bị ảnh hưởng bởi đảng chống Tổng thống Ngô Đình Diệm, do đó tôi có tư tưởng chống ông Diệm. Nhưng sau cuộc đảo chánh năm 1963, các cuộc đảo chánh giữa các tướng lãnh liên tục xảy ra, hệ phái của các đảng chống Cộng không đoàn kết với nhau thì tôi nghiệm rằng mình có tư tưởng chống ông Diệm là sai lầm. Rất nhiều đêm tôi thầm khấn nguyện vong linh Tổng thống Diệm tha thứ cho tôi.
Do tinh thần ái quốc, những nhà trí thức ở thời điểm gọi là “Cách Mạng Mùa Thu” đã đặt trái tim trên bộ não (tình cảm trên lý trí), nên bị sa chân vào cái bẫy cộng sản, rồi rút chân ra không được. Tôi hoàn toàn chia sẻ, cảm thông và xót xa nỗi bất hạnh của các nhà trí thức đó. Nhưng sau Hiệp định Genève năm 1954 chia đôi đất nước với gần một triệu đồng bào Miền Bắc phải rời bỏ mồ mả tổ tiên, nhà cửa ruộng vườn đi tìm tự do và sau khi cuốn sách “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” của cụ Hoàng văn Chí ra đời mà những người trí thức (!) còn chạy theo cộng sản thì tôi hết sức khinh miệt trí tuệ của những con người đó. Những trí thức theo Cộng ấy chống chế rằng họ đấu tranh vì chống ngoại xâm và vì lý tưởng công bằng xã hội. Có lẽ họ nghĩ rằng nhân dân Miền Nam đều ngu cả nên tin vào cái lập luận ấu trĩ của họ dễ dàng. Tôi có thể khẳng định rằng Miền Nam rơi vào sự thống trị của cộng sản Miền Bắc là do bọn mang danh trí thức nhưng ngu xuẩn làm mất chính nghĩa bảo vệ nền tự do của Miền Nam và bọn nằm vùng “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” làm tay sai đắc lực cho bọn xâm lược.
Hoa Kỳ đến giúp Miền Nam không phải là quân xâm lược. Bằng cớ là họ đã giải thoát Âu châu khỏi sự thống trị của Đức quốc xã và Phát xít Ý, nhưng họ không chiếm nước nào làm thuộc địa; lại còn có kế hoạch Marshall giúp nền kinh tế Âu châu phục hồi. Họ đánh bại quân phiệt Nhật, nhưng giúp Nhật trở thành quốc gia hùng cường vào hàng thứ hai về kinh tế. Nhờ Mỹ mới có phương tiện đưa gần một triệu người Miền Bắc đi tìm tự do. Tố cáo Mỹ xâm lược là luận điệu tuyên truyền xảo trá của cộng sản và được bọn trí thức ngu xuẩn ở Miền Nam cất giọng phụ họa.
Có hai nhân vật từ Miền Bắc vào Nam sau 1975 mà tôi trọng vọng và kính nể là nhà văn Dương Thu Hương và nhà lý luận Hà Sĩ Phu Nguyễn Xuân Tụ. Một người sinh ra và lớn lên ở đất Bắc, bị nền giáo dục chuyên chính nhồi sọ, trở thành đảng viên cộng sản, lòng phơi phới mừng rỡ trước sự thống nhất xứ sở “từ nay sạch bóng quân thù” (chữ của cộng sản), nhưng bà Dương Thu Hương chỉ sau một buổi vào nhà sách ở Miền Nam thấy bày bán đủ loại tác phẩm văn chương, chính trị, nghệ thuật là nhận ra ngay rằng Miền Nam có tự do. Bà đã ngồi xuống vệ đường và khóc cho một nền văn minh bị bọn man rợ xâm chiếm. Tôi dám nghĩ rằng nếu nhà văn Dương Thu Hương là vị Tổng Tư lệnh đoàn quân “giải phóng” thì chắc chắn bà sẽ thống lĩnh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa và Quân Đội Nhân Dân quay ngược ra Miền Bắc giải phóng đồng bào. Một người khác là Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ, ngành Sinh học, bút hiệu Hà Sĩ Phu, cũng lớn lên ở Miền Bắc nhưng không gia nhập đảng cộng sản để tiến thân. Sau khi Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh đề ra chủ trương “đổi mới hay là chết”, cởi trói văn nghệ sĩ vào năm 1986, ông Hà Sĩ Phu đã viết những bài tham luận chính trị để chỉ ra con đường “xã hội chủ nghĩa” là sai lầm bằng những lập luận hết sức ôn hòa, vừa có lý vừa có tình. Nhưng không ai thấy có “sĩ phu Bắc Hà” nào dám công khai lên tiếng phụ họa. Tội nghiệp cho triết gia Trần Đức Thảo bị đảng yêu cầu viết bài phản bác lập luận của ông Hà Sĩ Phu, nhưng vì quá sợ đảng nên triết gia không dám trích dẫn những gì ông Hà Sĩ Phu đã viết. Ai làm cho trí thức sợ hãi đến độ đánh mất tính chất kẻ sĩ, nếu không phải là Hồ Chí Minh và tập đoàn chuyên chính? Vậy thì tại sao tới giờ này mà vẫn còn có hạng người như ông Nguyễn Trọng Vĩnh tâng bốc, sùng bái “Bác Hồ”? Có phải đúng là do căn bệnh “khủng hoảng trí tuệ” không?
Một số người đi theo cộng sản từ 1945 như các ông Nguyễn Hộ, Trần Độ, Nguyễn văn Trấn … và những trí thức (!) ở Miền Nam sau này như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, điệp viên Phạm Xuân Ẩn. luật sư Ngô Bá Thành (tên thật là Phạm thị Thanh Vân, con gái ông Phạm văn Huyến) … dần dần mở mắt. Nhưng tiếc thay con số “trí thức mở mắt” quá ít ỏi, nên bọn cầm quyền cứ nhất định xông lên cái đích Xã Hội Chủ Nghĩa” mà chẳng có lực nào cản nổi! Năm ngoái, giáo sư Trần Phương, nguyên phó Thủ tướng, triệu tập một cuộc hội thảo trước Ngày Đại hội Đảng gồm những nhân vật từng là tai to mặt lớn trong đảng, gay gắt đặt câu hỏi: “Trong các anh, ai có thể giải thích cho tôi nghe chủ nghĩa xã hội là gì nào?”. Tuyệt nhiên không nghe một ai có thể giải thích được! Thế mà các vị ấy cứ ở trong cái đảng cương quyết đi theo con đường xã hội chủ nghĩa. Vậy có tội nghiệp cho dân Việt Nam không? Đó không phải là cuộc khủng hoảng trí tuệ, thì là gì?
Mới đây, đọc bài “Suy nghĩ trong lúc nằm bệnh viện” của ông Lê Hiếu Đằng làm tôi nhớ một truyện ngắn đăng trong “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc” có tựa đề “Bức thư gửi người bạn cũ” của nhà văn Trần Lê Văn, cháu nhà thơ trào phúng Trần Kế Xương, tức Tú Xương. Tên người bạn lúc mới đẻ ra được ông bố đặt cho là Nguyễn Vinh Hoa nhằm nói lên sự phú quý con nhà tiểu tư sản, nhưng sau “Cách Mạng” thì Vinh Hoa tự ý đổi sang Nguyễn Hùng Tiến, có nghĩa là anh hùng và tiến bộ để hợp với thời thế. Nhờ giỏi đóng kịch thành con người hoàn toàn dấn thân cho “cách mạng”, Nguyễn Vinh Hoa dễ dàng bước lên địa vị lãnh đạo cơ sở, mặt mũi lúc nào cũng khó đăm đăm, luôn luôn khắc nghiệt “giáo dục” cấp dưới về quan điểm lập trường. Một hôm bị ốm, được người bạn Trần Lê Văn săn sóc, hắn thổ lộ con người thật của hắn: cũng biết nhớ nhà, nhớ cha, nhớ mẹ rất là … tiểu tư sản. Tác giả kết luận bài viết của mình bằng một câu rất hóm hỉnh, Tôi có ý nghĩ hơi tệ: giá anh ốm mãi lại hoá hay. Sau khi đọc xong bài viết của ông Đằng đòi “thanh toán”, “tính sổ” với Đảng cộng sản, tôi cũng có ý nghĩ như ông Trần Lê Văn: “Giá như ông Lê Hiếu Đằng bị nằm bệnh viện sớm sủa hơn thì ông ta đã tỉnh ngộ từ khuya rồi!”. Nhờ cơn thập tử nhất sinh, ông Lê Hiếu Đằng mới chịu đọc sách (!) của các tác giả Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Lê Lựu, Trần Dần rồi ông thổ lộ: “Các nhà văn đã cho tôi thấy thêm sự bi thảm của thân phận con người trong cái gọi là CNXH ở Miền Bắc, một xã hội không có bóng người.”. Nữ ca sĩ Hoa Kỳ, Joan Baez chống chiến tranh Việt Nam, ủng hộ Miền Bắc vì không hiểu dã tâm cộng sản; nhưng sau khi chứng kiến hàng triệu người vượt biên, vượt biển tử nạn trên đường đi tìm tự do thì cô ta lập tức tỉnh ngộ và kêu gọi những trí thức phản chiến danh tiếng trên thế giới như Jean Paul Sartre, Bertrand Russell công bố một bản cáo trạng lên án bọn cầm quyền Việt Nam man rợ; còn ông Lê Hiếu Đằng phải đợi cho đến hơn 38 năm sau, nhờ ốm liệt giường liệt chiếu thì mới biết đường … tính sổ! Cái gì đã khiến cho ông Đằng chậm tiêu, tối dạ, mãi đến bây giờ mới nhìn ra cái ác, cái lưu manh của cộng sản, nếu không phải là do “khủng hoảng trí tuệ” mà người Mỹ gọi là căn bệnh “down syndrome symtoms”?
Tôi nói không sai: Sau năm 1954, gần một triệu người Miền Bắc bỏ lại tất cả để vào Nam tìm tự do; phim “Chúng tôi muốn sống” trình bày cho nhân dân Miền Nam thấy một phần nào sự tàn ác cộng sản trong cải cách ruộng đất; sách của cụ Hoàng văn Chí tố cáo cái chế độ ở Miền Bắc đối xử với con người giống như con vật cũng không mở mắt được bọn mang danh trí thức mắc chứng “khủng hoảng trí tuệ” chạy theo cộng sản. Rõ ràng một bọn ngu, nhưng không chịu nhìn nhận là ngu, cứ dẻo mồm khoe mình chạy theo cộng sản vì yêu lý tưởng công bằng xã hội!
Là con người, ai ai cũng bị phạm lỗi lầm trong đời. Cái lỗi lầm chạy theo cộng sản là ghê gớm nhất, vì nó đã khiến cho đồng bào mình điêu đứng, đất nước mình tan hoang. Sau khi thức tỉnh, nhận ra lỗi lầm mà không dám công khai nói một lời ân hận để chuộc lỗi là hèn, là bất xứng để mang cái nhãn hiệu trí thức. Ông Đằng kể chuyện bị tù trong lao Thừa Phủ, Huế, nhưng đến ngày thi mẹ ông hú họa làm đơn xin cho con ra thi, thì được chính quyền chấp thuận, rồi tự hỏi: “Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?”. Tội nghiệp cho ông Đằng, hơn 38 năm sau ông mới thấy sự nhân đạo của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, cái chế độ mà ông đã thẳng tay giật sập. Thế mà ông Đằng vẫn xem chế độ nhân đạo ấy là “địch” vì bắt bỏ tù anh cộng sản nằm vùng Nguyễn Ngọc Phương. Nhờ bố ông gửi cho mấy cuốn sách của các giáo sư Nguyễn Văn Trung, Trần Văn Toàn và các tạp chí Sáng tạo, Hiện đại của nhà văn Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, nhà thơ Nguyên Sa, Tô Hoàng Yên (có phải ông định viết Tô Thùy Yên?) để đọc mà ông Đằng thi đỗ bằng Tú tài hạng thứ. Giá như bố ông gửi thêm cho cuốn “Trăm hoa ..” của cụ Hoàng văn Chí để ông đọc những bài viết của cụ Phan Khôi (nhà cách mạng đồng hương Quảng Nam với ông) và những bài do bọn trí thức bồi bút của chế độ cộng sản chửi cụ Phan Khôi thậm tệ thì có lẽ ông Đằng sẽ không chạy theo cộng sản? Nên nhớ từ hồi bấy giờ, cụ Phan Khôi đã cảnh báo nước nhà sẽ bị nô lệ Tàu một lần nữa; chứ không đợi cho tới bây giờ ông cựu Đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh – tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – la hoảng về hiểm họa Hán hóa! Nghĩa là cụ Phan Khôi đã biết chắc chắn rằng Hồ Chí Minh là kẻ bán nước.
Trước đây ông Đằng khoe ông từng bị Tòa án Mặt trận Vùng III Chiến thuật kết án tử hình khiếm diện, nhưng ông vẫn không sợ, vẫn can đảm hoạt động nội thành. Nhưng nay sống trong cái chế độ cộng sản của ông thì ông sợ, chưa bao giờ dám hé môi lên án sự bất nhân, bất nghĩa, bất lương của chế độ. Đợi cho đến khi nữ nghệ sĩ Kim Chi tuyên bố không thèm nhận tấm bằng ban khen của một anh Thủ tướng tham nhũng, ăn cắp tài sản nhân dân thì ông mới lợi dụng cơ hội viết bài khen sự dũng cảm của bà Kim Chi đăng trên trang mạng bauxitevn.
Trong bài viết khi nằm bệnh viện của ông Đằng, tôi thấy có rất nhiều điểm mâu thuẫn nhưng tôi chưa cần nêu lên bây giờ vì ngại bài viết đã khá dài. Tuy nhiên, có một điểm đáng khen ông Đằng tiến bộ hơn ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh một chút. Đó là ông Đằmg không còn mang Hồ Chí Minh ra vái lạy như trong cái thư ông viết cho bà Kim Chi. Còn ông Tướng Vĩnh thì hết thuốc chữa! Tôi đã viết cho ông Vĩnh một bức thư nêu rõ cái ác, cái gian trá, phản phúc bán nước của Hồ chí Minh qua những bằng chứng lịch sử, ông Vĩnh càng ca ngợi Hồ Chí Minh mạnh mẽ hơn, có lẽ vì ông Vĩnh vẫn tự cho rằng mình đi làm cách mạng; chứ không hề nghĩ rằng mình là thủ phạm đã nằm trong một Đảng Cướp!
Ông Đằng viết: “Tôi nghĩ trong một thời gian dài ĐCS sẽ là một lực lượng chính trị mà không có bất cứ lực lượng nào có thể tranh chấp được”. E rằng ông Đằng chủ quan quá chăng? Nếu có cuộc bầu cử minh bạch dưới sự kiểm soát quốc tế đàng hoàng, tôi tin chắc rằng các đoàn thể tôn giáo, những nhà tranh đấu cho dân chủ nhân quyền được tự do phơi  bày tội ác của cộng sản hơn 70 năm qua thì sẽ họ thu được phiếu của dân oan hoặc phiếu của người dân không phải đảng viên để loại bỏ chế độ cộng sản độc tài toàn trị hiện nay ngay. Chính vì sợ mất vị thế thống trị nên bọn cầm quyền cương quyết thẳng tay đàn áp ngay cả người biểu tình yêu nước. Làm đầu nậu cộng sản sướng lắm! Tha hồ ăn cướp, ăn cắp. Ai phản đối thì cứ việc sai côn đồ, du đãng đánh đập, “Côn An” bỏ tù. Dại gì những ông cộng sản đầu nậu rời bỏ chiếc ghế thơm phức? Chỉ khi nào mất chức mất quyền, mấy ông cộng sản đầu nậu mới nói đôi câu nghe lọt lỗ tai như ông Võ văn Kiệt, Nguyễn văn An, Nguyễn Khoa Điềm …
Ông Đằng viết: “Không nên ngồi tranh luận với nhau về sự đúng, sai khi chọn lựa đứng bên này hay bên kia.” Tôi nghĩ chẳng ai thèm ngồi tranh luận về sự đúng sự sai đối với những người chạy theo cộng sản. Người ta nói về sự sai trái, độc ác của cộng sản là để mở mắt những kẻ còn u tối, mê muội còn tiếp tục đi theo con đường tà. Đối với kẻ có một chút lương tri thì chỉ nhìn vào thực trạng đất nước hôm nay, người dân điêu đứng ra sao, bọn cầm quyền nhu nhược ra sao thì đủ thấy cộng sản là sai bét bè be rồi! Cái loại đần độn, ngu si như Nguyễn Phú Trọng và bè đảng còn bám vào cái gọi là “chủ nghĩa xã hội” là vì cố bám vào chiếc ghế để dễ bề ăn cắp; chứ chẳng phải vì lý tưởng cái quái gì cả đâu. Ai nấy đều thừa biết điều đó.
Tôi không phải là hạng người chống Cộng cực đoan. Tôi rất ý thức về sự hòa hợp hòa giải dân tộc, sự đoàn kết để có sức mạnh chống ngoại xâm. Nhưng tôi không thể đứng chung hàng ngũ với hạng người chẳng nhìn nhận mình đi theo cộng sản là sai, là làm khổ dân tộc, là làm mất nước và cứ xưng tụng, vái lạy Hồ Chí Minh, một kẻ tiêu diệt trí thức (nguyên khí quốc gia), bán nước cầu vinh. Tôi muốn thấy sự ngay thẳng, phân minh, dứt khoát.
Tôi cũng không phải là người theo chủ nghĩa hoài nghi, ngờ vực bất cứ điều gì, nhưng là người có kinh nghiệm cộng sản. Cho nên khi đọc bài viết của ông Đằng kêu gọi đảng viên bỏ đảng tập thể, khen Việt Nam Cộng Hòa nhân đạo mà sau đó ông vẫn bình an viết tiếp và tiếng nói của ông vẫn oang oang trên đài phát thanh quốc tế thì tất nhiên tôi tự hỏi phải chăng Đảng cho phép ông Đằng viết và nói? Bởi vì chỉ cần trương lên tấm bảng “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” như cựu chiến binh Điếu Cày Nguyễn văn Hải là đủ lãnh 16 năm tù vì tội … trốn thuế hoặc nhạc sĩ Việt Khang chỉ làm vài bài nhạc tỏ lòng yêu nước là đi tù. Tôi cứ phân vân tự hỏi rằng những lời tâm huyết của ông Đằng là thực hay giả, giống như khi xưa Đảng bày ra chủ trương “trăm hoa đua nở” là nhằm quăng ra một mẻ lưới để biết ai trung thành với đảng, ai chống đảng để bỏ tù.
Tôi hoan nghênh, cổ vũ những cựu đảng viên hay cảm tình viên cộng sản phản tỉnh, quay về với dân tộc. Đồng thời, tôi cũng phải thận trọng để khỏi bị mắc lừa, rồi hối hận không kịp.
Nhận định sau cùng của tôi về bài viết trên giường bệnh của ông Lê Hiếu Đằng là sau khi đọc vài ba cuốn sách mới nhìn thấy cái tệ hại của cộng sản đối với đồng bào và đất nước. Là luật gia, là nhà hoạt động chính trị, ông Đằng nói đến thành lập đảng đối lập với chính quyền cộng sản có vẻ rất tài tử, khơi khơi. Ít nhất ông phải phác họa vắn tắt về cái chủ trương, đường lối như thế nào để người đọc biết ý ông ra sao. Tôi tự hỏi: Hoặc tại vì bản chất con người ông dễ dãi như khi ông tuyên thệ vào đảng cộng sản, chẳng cần nghiên cứu điều lệ đảng, cứ việc đưa tay tuyên thệ trong “một buổi kết nạp chẳng có lời thề thốt, cờ quạt gì cả”; hoặc ông bỗng nhiên được chỉ thị cấp trên gấp gáp quá nên cứ thế phóng ra bài viết mà chưa kịp sửa soạn!?
Hiện nay các phe cánh trong đảng đang đấu đá lẫn nhau túi bụi. Tôi không chắc ông Lê Hiếu Đằng đứng về phe nào. Dường ông Đằng đứng vào phe ông Nguyễn Tấn Dũng qua đoạn văn ông viết như sau: Tôi rất mừng nghe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố ở hội nghị Shangri-La chống lại nền chính trị cường quyền và những đối xử vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam. Trả lời phỏng vấn một thiếu tướng Trung Quốc, Thủ tướng đã khéo léo nói nước đó là nước nào ai cũng biết. Rõ ràng đây là cú đấm đích đáng bọn bành trướng Bắc Kinh trong một diễn đàn quốc tế. Tôi càng thấy vui hơn khi được biết đây là ý kiến của cá nhân Thủ tướng dám chịu trách nhiệm để tuyên bố như vậy chứ không có sự chỉ đạo nào của Bộ chính trị cả. Vì thế mà Hạ Đình Nguyên trong một bài viết về vấn đề này đã hoan hô Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến 5 lần.”
Khi mới lên nhậm chức Thủ tướng, ông Dũng tuyên bố một câu làm cho mọi người “hồ hởi” (chữ của cộng sản): “Trong đời, tôi thích nhất là sự chân thật và ghét nhất là sự dối trá”. Cách đây không lâu, ông Dũng phê phán người xử lý vụ Đoàn văn Vươn là sai pháp luật, nhưng tiếp theo đó ông Dũng lại thăng chức Tướng cho cái anh Đại tá Công An sai phạm và ra lệnh cho tòa án vẫn bỏ tù Đoàn văn Vươn sau khi chống án. Vậy lời nói của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đâu có giá trị khả tín gì ở cái hội nghị Shangri-La mà ông Đằng hoan nghênh nhặng xị lên thế kia? Đó là thêm một sự kiện nữa khiến cho tôi không mấy tin tưởng vào thiện chí dân chủ hóa nền cai trị độc tài, độc đảng hiện nay.
Ông Lê Hiếu Đằng kêu gọi đảng viên cộng sản từ bỏ đảng. Chẳng hay bản thân ông Đằng đã bỏ đảng chưa hay vẫn còn là người cộng sản. Nếu ông Đằng vẫn còn là người cộng sản thì tôi phải nhớ lời dặn của cố Tổng thống Nguyễn văn Thiệu: “Đừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm!”. Tôi chờ đợi những hành động cụ thể kế tiếp của ông Đằng và cầu mong lời kêu gọi các đồng chí bỏ đảng ngày càng đông. Nhất là những đồng chí Công An sống chết với đảng qua câu khẩu hiệu: “Còn đảng còn mình”.
Chúc ông Lê Hiếu Đằng sớm hồi phục sức khỏe để có thể đóng góp một điều gì tốt lành cho nhân dân cơ cực dưới chế độ cộng sản bất nhân, bất nghĩa hiện nay.
© Bằng Phong Đặng văn Âu

Nguồn: https://mail.google.com/mail/u/0/?shva=1#inbox/140cde3227d99929

__._,_.___

****Audio Linh Hồn Tái Sanh Và Giải Thóat của nhà biên khảo Phật Pháp danh tiếng Lê Sỹ Minh Tùng.

  Kinh chuyen qui vi doc.
 
BAI VIET TRONG 
http://thuvienhoasen.org/D_1-2_2-75_4-18909_5-50_6-6_17-619_14-1_15-1/linh-hon-tai-sinh-va-giai-thoat.html



 

[Attachment(s) from nguyenkinhdoanh @dslextreme.com included below]
www.nguyenkinhdoanh.com

 GIAO SU NGUYEN HA NGUYENHACALI@GMAIL.COM 
DIEN THOAI (714) 878-8290 PHAT HANH DVD THE GIOI MOT NHA. 
Inline image 1


Kính mời anh Nguyễn Kinh Doanh và qúi đại chúng nghe qua audio Linh Hồn Tái Sanh Và Giải Thóat của nhà biên khảo Phật Pháp danh tiếng Lê Sỹ Minh Tùng.
Nguyên Hà


--
http://www.youtube.com/watch?v=4tAAmSSzy4U
 http://www.youtube.com/watch?v=GnyjWuPHlmg&list=UUzUUt5im_vAsqzLG04q7_iQ&index=2&feature=plcp

http://www.youtube.com/watch?v=ZMTlFn4x7c8
www.nguyenkinhdoanh.com
www.nguyenkinhdoanh.net
www.vothuatthegioi.com
www.nguoivietbolsa.com
www.nailsclassifiedads.com
www.nguoivietngaynay.com
http://www.youtube.com/watch?v=vxRajx8e9VU
http://www.youtube.com/watch?v=UQiDtB9ZqW4
http://www.youtube.com/watch?v=VlOgJNjQoEY

http://www.youtube.com/watch?v=58W7-OEGQb8
http://www.youtube.com/watch?v=QZYwzWwfgGI
http://www.flickr.com/photos/13476480@N07/sets/
http://www.facebook.com/hanhduongusa
http://www.youtube.com/watch?v=xuQDQSQWpo4
http://www.youtube.com/watch?v=lZgOBRSoOQY
http://www.youtube.com/watch?v=NF3CamfsY7c
http://www.youtube.com/watch?v=yXSio_CBQh4
http://www.youtube.com/watch?v=ZwLreeZj5JY
http://www.youtube.com/watch?v=-KlYyLqIySE
http://www.facebook.com/trandanusa
http://www.facebook.com/profile.php?id=731547308
http://www.facebook.com/profile.php?id=100000054684368



--
http://www.youtube.com/watch?v=4tAAmSSzy4U
http://www.youtube.com/watch?v=ZMTlFn4x7c8
www.nguyenkinhdoanh.com
www.nguyenkinhdoanh.net
www.vothuatthegioi.com
www.nguoivietbolsa.com
www.nailsclassifiedads.com
www.nguoivietngaynay.com
http://www.youtube.com/watch?v=vxRajx8e9VU
http://www.youtube.com/watch?v=UQiDtB9ZqW4
http://www.youtube.com/watch?v=VlOgJNjQoEY

http://www.youtube.com/watch?v=58W7-OEGQb8
http://www.youtube.com/watch?v=QZYwzWwfgGI
http://www.flickr.com/photos/13476480@N07/sets/
http://www.facebook.com/hanhduongusa
http://www.youtube.com/watch?v=xuQDQSQWpo4
http://www.youtube.com/watch?v=lZgOBRSoOQY
http://www.youtube.com/watch?v=NF3CamfsY7c
http://www.youtube.com/watch?v=yXSio_CBQh4
http://www.youtube.com/watch?v=ZwLreeZj5JY
http://www.youtube.com/watch?v=-KlYyLqIySE
http://www.facebook.com/trandanusa



--
http://www.youtube.com/watch?v=4tAAmSSzy4U
 http://www.youtube.com/watch?v=GnyjWuPHlmg&list=UUzUUt5im_vAsqzLG04q7_iQ&index=2&feature=plcp

http://www.youtube.com/watch?v=ZMTlFn4x7c8
www.nguyenkinhdoanh.com
www.nguyenkinhdoanh.net
www.vothuatthegioi.com
www.nguoivietbolsa.com
www.nailsclassifiedads.com
www.nguoivietngaynay.com
http://www.youtube.com/watch?v=vxRajx8e9VU
http://www.youtube.com/watch?v=UQiDtB9ZqW4
http://www.youtube.com/watch?v=VlOgJNjQoEY

http://www.youtube.com/watch?v=58W7-OEGQb8
http://www.youtube.com/watch?v=QZYwzWwfgGI
http://www.flickr.com/photos/13476480@N07/sets/
http://www.facebook.com/hanhduongusa
http://www.youtube.com/watch?v=xuQDQSQWpo4
http://www.youtube.com/watch?v=lZgOBRSoOQY
http://www.youtube.com/watch?v=NF3CamfsY7c
http://www.youtube.com/watch?v=yXSio_CBQh4
http://www.youtube.com/watch?v=ZwLreeZj5JY
http://www.youtube.com/watch?v=-KlYyLqIySE
http://www.facebook.com/trandanusa
http://www.facebook.com/profile.php?id=731547308
http://www.facebook.com/profile.php?id=100000054684368
Nguồn: https://mail.google.com/mail/u/0/?shva=1#inbox/140cde9451946a09



SỨC MẠNH TUYỆT ĐỐI CỦA HẢI QUÂ N MỸ

SỨC MẠNH TUYỆT ĐỐI CỦA HẢI QUÂN MỸ

 
SỨC MẠNH TUYỆT ĐỐI CỦA HẢI QUÂN MỸ
 
Mỹ dùng HKMH lớp Ford tạo ưu thế “cách biệt thế hệ” với các nước khác và thực hiện chiến thuật tác chiến hợp nhất  không-hải.
Phần lườn tàu của  USS Gerald R. Ford đã được lắp ráp.
 
Mỹ gấp rút chế tạo USS Gerald R. Ford
 
USS Gerald R. Ford  hoạt động vào năm 2015  sẽ  tạo thế  áp đảo đối với hkmh của các nước khác.
Ngày 24/5, nhà máy đóng tàu lớn nhất của Mỹ - Newport News đã lắp ráp bộ phận cuối cùng của USS Gerald R. Ford - phần lườn tàu(phần ngâm trong nước biển ). Đây là giai đoạn  quan trọng trong chế tạo hkmh động cơ hạt nhân mới nhất của Mỹ.
Trước đó, tờ  Wall Street  cho rằng,  USS Gerald R. Ford mang theo kỳ vọng của Mỹ  có thể giành được bá quyền hải quân thêm  nửa thế kỷ.
Xét tới chiến lược Hải quân Mỹ tăng cường binh lực ở châu Á-Thái Bình Dương và xu thế phát triển tốt đẹp trong xây dựng tân kỳ hóa của Hải quân Trung cộng , hkmh Trung cộng  khó tránh khỏi phải đối mặt với đối thủ mạnh – hkmh lớp Ford của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương.
Big Mac trên biển được tôn sùng
Khi Tổng thống Mỹ thứ 38 còn tại nhiệm, ông nói “là Ford, chứ không phải Lincoln”. Việc này có giải thích cho rằng, “Ford” là xe thông  dụng, “Lincoln” lại là xe xa hoa.
Nhưng khi đến hkmh thì tình hình thay đổi, bởi vì “Lincoln” thuộc lớp Nimitz, “Ford” lại là “sang”, “Ford” đặt tên theo cựu Tổng thống Mỹ Ford, là hkmh hạt nhân đa năng mới được Hải quân Mỹ đưa ra trên chiến thuật đẩy nhanh chuyển đổi sang chiến tranh thông tin hóa trên biển.
Hkmh lớp Nimitz của Hải quân Mỹ.
Từ khi  hải quân Mỹ tuyên bố bắt đầu chế tạo hkmh lớp Ford đến nay, chiếc “Big Mac trên biển” trong tương lai này luôn được quan tâm theo dõi . Được biết, kế hoạch chế tạo  bắt đầu từ cuối thế kỷ trước đã được chuẩn bị, công tác thiết kế một số bộ phận  của nó đã bắt đầu từ năm 2000.
Ngày 24/5, trang mạng “Thời báo Hải quân” Mỹ cho biết, sẽ đưa phần lườn tàu vào xưởng, tức là 80% toàn bộ công tác chế tạo  USS Gerald R. Ford đã hoàn thành.
Hàng trăm công nhân đã chứng kiến   – lườn tàu khổng lồ của hkmh được cần cẩu cỡ lớn kéo lên.
 
Các phương truyền thông Mỹ  đưa tin, đồng thời đã tự hào giới thiệu về công nghệ chế tạo hkmh USS Gerald R. Ford.
USS Gerald R. Ford áp dụng công nghệ chế tạo modun(từng bộ phận ) hóa kiểu “xếp gỗ”,  qua lắp ráp một loạt bộ phận , từng phần  nhỏ ở trong nhà máy, đồng thời hoàn thành một đơn vị modun  (modular unit) thiết bị lớn. Cần cẩu cỡ lớn có khả năng cẩu tới 900 tấn lần lượt cẩu những đơn vị modun  này và lắp ghép chính xác trong nhà máy.
Theo tiết lộ của tạp chí “Popular Mechanics” Mỹ, ở khu vực ngoài trời để đầy các tấm thép, những ống thép chất đống và modun thân tàu vài trăm tấn, giống như một người khổng lồ nào đó tháo tung đồ chơi ra rải lên mặt đất.
Sau khi chế tạo xong hkmh mới, độ cao từ mặt nước trở lên tương đương lầu cao 20 tầng, sử dụng lò phản ứng hạt nhân  công suất lớn thế hệ mới.
Lò phản ứng mới không cần phải thay đổi lõi, khi được nạp đầy nhiên liệu hạt nhân, USS Gerald R. Ford có thể hoạt động liên tục 20 năm, tuổi thọ sử dụng có thể đến  50 năm.
 
Máy bay cảnh báo sớm E-2D Advanced Hawkeye trang bị cho hkmh Ford
 
Có ưu thế mạnh trước hkmh của nước khác
 
Hkmh động cơ hạt nhân lớp Ford dài 333 m, rộng 40,8 m, có đường băng cỡ lớn, trọng tải  khoảng 100.000 tấn, thủy thủ đoàn từ 2.500-2.700 người, được gọi là “super aircraft carrier”.
So với hkmh lớp Nimitz, uss  Ford có nhiều đổi mới, sáng tạo: khu kiểm soát, chỉ huy áp dụng kết cấu  có thể thay đổi linh động , tiện lợi cho lắp ráp trang bị mới; đảo tàu đã được thiết kế hoàn toàn đổi  mới, không chỉ kỷ thuật tàng hình, mà cũng đã trang bị radar song tần AN/SPY-3 vốn được thiết kế cho tàu khu trục lớp
Zumwalt.
 
Tàu  này có thể mang theo 90 máy bay, gồm: máy bay chiến đấu tàng hình F-35, máy bay chiến đấu F/A-18E/F Super Hornet, máy bay tác chiến điện tử EA-18G Growler, máy bay cảnh báo sớm E-2D Advanced Hawkeye, máy bay trực thăngMH-60R/S và máy bay chiến đấu/do thám không người lái.
Tờ “Wall Street  ” cho rằng, hkmh lớp Ford sẽ dùng máy phóng điện từ, thay thế cho máy phóng hơi nước, có thể phóng máy bay nhanh hơn.
Còn theo tiết lộ của trang mạng “Công nghệ Hải quân” Anh, so với  động cơ hạt nhân hiện có, chu kỳ hoạt động của tàu sân bay lớp Ford đạt 50 năm, chi phí hoạt động  khoảng 5 tỷ USD.
Đương nhiên, Hải quân Mỹ nghiên cứu phát triển và trang bị hkmh lớp Ford hoàn toàn không chỉ là để tiết kiệm tiền, mà khả năng tác chiến mạnh, hiệu quả cao và toàn diện mới là điều họ coi là quan  trọng nhất.
Xét tới việc hkmh lớp Ford sẽ chế tạo 11 chiếc, lại là một vũ khí tác chiến tin cậy nhất của Hải quân Mỹ, trong tương lai chắc chắn sẽ hoạt động thường xuyên ở khu vực Tây Thái Bình Dương.
Khi đó, hkmh Trung công  (kể cả Varyag và hkmh nội địa tương lai) khó tránh khỏi phải đối mặt với chiếc “Big Mac trên biển” này.
Hkmh Varyag Trung cộng.
 
Lấy hkmh Kuznetsov cùng cấp làm đối tượng tham khảo, hkmh Varyag dài khoảng 302 m, rộng gần 70,5 m, trnọg tải  đầy là 67.000 tấn, thuộc hkmh cỡ trung bình .
So sánh các tiêu chuẩn  như trọng tải , khả năng hoạt động liên tục, khả năng mang theo và cất/hạ cánh máy bay sẽ thấy rằng, hkmh cỡ trung bình như Varyag  không thể đối phó hkmh lớp Ford.
Bình luận viên quân sự Trung cộng Lương Vĩnh Xuân cho rằng, Mỹchế tạo hkmh  lớp Ford chính là để tạo được ưu thế to lớn “khác biệt về thế hệ” trước hkmh hiện có của nước khác.
 
Sợ hỏa tiển  và máy bay chiến đấu tàng hình Trung cộng ?
Tờ “ Wall Street ” cho rằng, khi Hải quân Mỹ thiết kế  hkmh thế hệ mới và dự trù đưa vào hoạt động năm 2015, họ không dự nghĩ đến  vấn đề này: Trung cộng  đang nghiên cứu chế tạo hỏa tiển đạn đạo có thể chọc thủng boong tàu hkmh  Mỹ.
Bài báo cho rằng, mấy năm trước, Mỹ còn áp dụng biện pháp cử 1 hoặc nhiều hkmh ứng phó xung đột và trấn an đồng minh, cũng có thể tạo hiệu quả áp lực  Trung cộng; nhưng hiện nay, vũ khí trang bị tác chiến mạnh nhất của quân Mỹ  có thể  đối mặt với mối đe dọa.
Eric Heginbotham, nhà nghiên cứu vấn đề an ninh Đông Á của Công ty RAND Mỹ cho rằng: “Vào năm 1995 hoặc năm 2000, mối đe dọa đối với hkmh còn rất nhỏ, nhưng mối đe dọa hiện nay nghiêm trọng hơn nhiều, mối đe dọa kiểu  mới cũng nổi lên”.
Máy bay chiến đấu tàng hình J-20 Trung công
 
Đầu năm 2011, khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi đó là ông Robert Gates đến thăm Trung công , Trung công  đã cho bay thử một loại máy bay chiến đấu tàng hình kiểu mới, mang tên J-20, một loại máy bay có thể phát động không kích các căn cứ quân sự của Mỹ ở Nhật Bản và Guam.
Báo Trung công  viết rõ ràng, Hải quân Mỹ lo ngại “USS FORD” đang khổ công nghiên cứu chế tạo  của họ bị hỏa tiển đạn đạo chống hạm và máy bay chiến đấu tàng hình J-20 của Trung cộng làm mất tác dụng.
Báo Trung cộng  cho rằng, cùng với việc Trung cộng  tăng cường sức mạnh quân sự, mấy năm gần đây, phương Tây ngày càng tích cực tuyên truyền về “mối đe dọa tàu ngầm”, “mối đe dọa máy bay chiến đấu tàng hình”… của Trung công , và hkmh của Hải quân Mỹ đã trở thành mục tiêu rõ ràng. Sức mạnh quân sự của Trung cộng  bị “cố ý thổi phồng”.
Cục tình báo Hải quân Mỹ từng cho rằng, trong thời gian ngắn, Trung cộng  còn chưa có khả năng sử dụng có hiệu quả hỏa tiển  chống hạm kiểu mới để tấn công hkmh hoặc tàu chiến khác của Mỹ.
Ngoài ra, một vài tướng lãnh nghỉ hưu Mỹ có nghiên cứu kỹ về tình hình quân sự khu vực Thái Bình Dương cũng cho rằng, hiện nay nói “kết thúc thời đại hkmh” còn hơi sớm.
Trong  đội hkmh Mỹ không chỉ có lực lượng hộ tống như tàu khu trục phòng không Aegis, tàu tuần dương săn ngầm và tàu ngầm hạt nhân tấn công; hơn nữa những máy bay  có người lái và máy bay không người lái trang bị cho hkmh lớp Ford có khả năng tác chiến kiểm soát trên không và tấn công đối biển rất mạnh.
Máy bay chiến đấu và hỏa tiển  của đối phương rất khó xâm nhâp được mạng lưới phòng thủ nhiều tầng xung quanh hkmh , việc tấn công hkmh M ỹ hoàn toàn không phải là việc dễ dàng.


Trang bị kỹ thuật dẫn trước tuyệt đối, HKMH Ford không có đối thủ
Giới  chức Hải quân Mỹ cho biết, hkmh lớp Ford tương tự như tàu lớp Nimitz trên một số phương diện, chẳng hạn trọng tải  khoảng 100.000 tấn, tốc độ hơn 30 hải lý/giờ (con số cụ thể còn bí mật); máy bay chiến đấu có thể tấn công mục tiêu ngoài trăm ngàn km.
Nhìn bề ngoài, hkmh Ford tương lai không khác nhiều lắm so với 11 tàu lớp Nimitz hiện có. Tuy nhiên, vị trí tháp tàu Ford chuyển về phía sau, thể tích cũng tương đối nhỏ, song sửa chữa rất dễ, nhân lực cần thiết cũng giảm xuống, nhờ tự động hoá do đó giúp cho hkmh Ford có được phi đạo rộng hơn.
Bên trong hkmh Ford được thay đổi nhiều .  Trung tâm chỉ huy được thiết kế lại, hệ thống phóng điện từ (trước đây đều là phóng hơi nước) và phi đạo kiểu tăng cường, giúp máy bay chiến đấu cất cánh nhanh hơn.
Hkmh Ford mỗi ngày bình thường điều động máy bay có thể  160 lượt chiếc, lúc tối đa có thể lên tới 270 lượt chiếc, cao hơn nhiều so với lượng điều động 120 lượt chiếc bình thường hàng ngày và 220-240 lượt chiếc tối đa của hkmh hiện có.
Máy bay trực thăng MH-60R trang bị cho hkmh Ford
 
Ngoài ra, hkmh Ford sẽ trang bị lượng lớn máy bay không người lái. Những máy bay này trang bị vũ khí dẫn đường chính xác, thực hiện nhiệm vụ tấn công chính xác.
Tàu Ford sẽ còn áp dụng công nghệ hệ thống thông tin tác chiến tối tân  hơn và thiết bị tự động hóa, hỗ trợ toàn diện cho khả năng tác chiến trung tâm mạng của quân Mỹ, có thể  “kết nối, liên lạc thông suốt với nhau, phối hợp hoạt động với nhau” giữa các loại vũ khí và quân chủng.
Do hkmh Ford phần lớn áp dụng hệ thống tự động hóa và trang bị hoạt động không cần con người điều khiển,  sinh hoạt cá nhân của thủy thủ đoàn sẽ rộng rải thoải mái hơn .
Có phân tích cho rằng, Mỹ chế tạo hkmh, lựa chọn vũ khí phối hợp  là đáp ứng nhu cầu tác chiến tổng hợp – đối không, đối biển, đối ngầm và đối đất. Các loại hkmh của Mỹ đến nay  khó tìm kiếm được đối thủ thực sự.
Trong khi đó, trong tình hình chưa có đối thủ, hkmh Ford  đa chức năng hợp nhất trên không-trên biển, từ biển đến đất liền, cho thấy Mỹ quyết tâm  phát triển khả năng  “lấy công nghệ dẫn trước tuyệt đối để áp lực  đối thủ”.
Mỹ sẽ trang bị máy bay không người lái X-47B cho hkmh
TỔNG HỢP
  Nguồn: https://mail.google.com/mail/u/0/?shva=1#inbox/140cdc470e6bc075

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

TẤN CÔNG TOÀN CẦ U THẦN TỐC C ỦA M Ỹ

Kinh chuyen qui vi tren DD xem bai nay, ve ky nang Khong luc giua Nga va My.
Mot bai nghien cuu cong phu va dang duoc doc!
Xin cam on ong Thanh Pham da chuyen cho doc!BD.

Thân chuyển

 
TẤN CÔNG TOÀN CẦU THẦN TỐC CỦA MỸ

  Tấn công thần tốc toàn cầu” bằng vũ khí phi hạt nhân của Mỹ , sẽ tiêu diệt mục tiêu ở bất cứ điểm nào trên phạm vi toàn cầu,  trong thời gian  1 giờ.
Do những thâm hụt và khủng hoảng ngân sách, Mỹ có thể sẽ cắt giảm các khoản chi tiêu dành cho quốc phòng. Nhưng sẽ rất sai lầm nếu cho rằng, từ những cắt giảm đó, sức mạnh quân sự Mỹ sẽ yếu đi. Quân đội Mỹ đang cố gắng giảm thiếu các chi phí thông thường, nhưng lại tăng cường các khoản đầu tư ngân sách kỷ thuật mới.
Trên thực tế, Mỹ đã chi một khoản ngân sách rất lớn nhằm phát triển chương trình “Đòn tấn tấn công thần tốc toàn cầu” (Prompt Global Strike - PGS). Đây là hệ thống  tấn công bằng vũ khí phi hạt nhân,  tiêu diệt mục tiêu ở bất cứ điểm nào trên phạm vi toàn cầu trong thời gian giới hạn 1 giờ. Đây là chương trình có tên gọi DARPA Falcon Project (Falcon HTV-2). Số lượng các loại vũ khí này trong kho vũ khí chiến lược Mỹ ngày càng tăng.
Theo đánh giá của các chuyên gia Bộ Quốc phòng Nga, đến giữa thập kỷ trong trang bịsẵn sàng chiến đấu của Washington sẽ có từ 1.500 – 1.800 hỏa tiển hành trình tốc độ siêu thanh sử dụng phương tiện mang trên không và trên biển, nhằm mục đích giáng những đòn tấn công  chính xác tiêu diệt các mục tiêu quan trọng trong loạt phóng đạn đầu tiên. Đến năm 2020 số lượng này có thể tăng đến 2500 – 3000 đơn vị.
Đầu đạn siêu thanh dự án DARPA Falcon Project.
 
Mỹ nỗ lực phối  hợp hệ thống “đòn tấn công thần tốc toàn cầu” với hệ thống phòng thủ vũ trụ và hệ thống phòng thủ hỏa tiển  để  thành một siêu hệ thống. Dưới lá chắn của hệ thống tấn công và phòng thủ toàn cầu, vũ khí tấn công chiến lược của các cường quốc, bao gồm cả vũ khí hạt nhân sẽ trở thành vô dụng. Các đòn tấn công của Mỹ với thời gian rất ngắn, sẽ đánh trúng các mục tiêu – phương tiện mang chiến lược, số lượng không đáng kể các hỏa tiển  được phóng lên sẽ bị bắn hạ bởi hệ thống phòng thủ   tầm xa.
Với hệ thống  tấn công – phòng ngự này,  Mỹ dự tính  sẽ làm lệch cán cân chiến lược toàn cầu và khu vực về phía Mỹ, đẩy khả năng phản kích hoặc tấn công của của các nước khác trở thành nhỏ nhất hoặc bằng không trong các tình huống đặc biệt nghiêm trọng và dồn nén không gian chiến lược của đối phương ở mức nhỏ nhất, bao quanh biên giới các nước không thân thiện.
Đòn tấn công thần tốc của các đầu đạn siêu thanh nhằm vào các mục tiêu chiến lược như hầm phóng hỏa tiển đạn đạo.
Điều này đẩy các nước sở hữu vũ khí tấn công chiến lược vào tình huống khó khăn: Hoặc họ mất hoàn toàn khả năng phản kích đối phương bằng vũ khí chiến lược, hoặc sử dụng vũ khí hạt nhân ồ ạt tấn công trước để tránh bị hủy diệt.
Một câu hỏi được đặt ra: Ai sẽ là đối thủ chính trong chiến lược siêu phòng ngự này, trong danh sách đen của Mỹ sẽ có các nước như: Iran, Bắc Triều Tiên, Nga, Trung cộng . Với Iran, vấn đề hoàn toàn chưa rõ ràng, Bắc Triều Tiên trên thực tế tiềm lực tấn công bằng vũ khí hạt nhân khá nhỏ do công nghệ phát triển chưa đủ mạnh. Do vậy, hai cường quốc được Mỹ chú trọng là Nga và Trung cộng.
Sơ đồ thử nghiệm Falcon HTV trên Thái Bình Dương.
 
Liên bang Nga với lực lượng vũ trang có hệ thống hỏa lực phòng không mạnh nhất thế giới và đã từng được thử thách, từ giai đoạn của chiến tranh lạnh đã xây dựng hệ thống phòng không và phòng thủ vũ trụ thành các tuyến phòng thủ rất mạnh, được trang bị các hệ thống hỏa tiển  như S – 400, S-400M, các tổ hợp phòng thủ hỏa tiển tầm trung và tầm gần “Tor” và “Amur” thuộc hệ thống phòng không thành phố Moscow A- 135. Hệ thống phòng thủ đa tầm, rộng khắp và dày đặc này có thể bẻ gãy mọi đòn tấn công từ trên không ngay từ ngoài biên giới nước Nga.
Nếu Mỹ muốn tấn công nước Nga bằng các hỏa tiển siêu thanh, thì toàn bộ châu Âu sẽ nằm trong vòng nguy hiểm. Đây là điều Mỹ hoàn toàn không mong muốn. Ngược lại, Nga có thể phản công  rất nhanh bằng các hệ thống hỏa tiển đạn đạo tầm trung và tầm xa phóng từ tàu ngầm trực tiếp vào nước Mỹ. Với đòn tấn công tầm trung và các hỏa tiển đạn đạo ngày nay, phòng thủ  hỏa tiển Mỹ hoàn toàn vô dụng.
Như vậy, nếu xét trên khía cạnh chiến lước tấn công và phòng ngự theo phương án thống trị 3 không gian chiến lược – vũ trụ, trên không và trên biển, tính toán đến những khả năng và sự trỗi dậy của Trung cộng , cùng với những tuyên bố và chính sách đối ngoại quốc phòng. Có thể thấy rõ, theo các chuyên gia, hypersonic vehice như X-41 đang nhằm vào Trung cộng .
Cùng với sự ngạc nhiên của các chuyên viên  quân sự thế giới trong lĩnh vực phòng thủ, các tướng lĩnh và nhà khoa học Trung cộng  quan tâm nhiều đến hệ thống phòng thủ hỏa tiển  và bỏ qua mối nguy cơ bị tấn công tầm xa bằng những đòn  tấn công  đầu đạn siêu thanh. Một số chuyên gia nhận xét, Trung cộng  đang đứng trước những lựa chọn khó khăn. Từ một hướng, khoa học  quốc phòng không có khả năng xây dựng một hệ thống phòng thủ  hiệu quả. Từ góc độ khác, nếu như Trung cộng  đầu tư xây dựng hệ thống, các nước khác sẽ phát giác  ra hạn chế đồng thời làm lộ bí mật các hầm phóng ngầm của hỏa tiển đạn đạo.
Sự phát triển mạnh mẽ các đầu đạn tấn công của Trung cộng   Đông Phong DF–21 định hướng tấn công hkmh, cũng như số lượng các hỏa tiển  mang đầu đạn hạt nhân cũng như đầu đạn thông thường của Trung cộng  khá lớn. Riêng 2 lữ đoàn  DF – 21 được sử dụng để đẩy lùi hkmh của Mỹ ra khỏi tuyến phòng thủ biển khơi thứ 1 của Trung cộng . Điều này đã đặt cho Mỹ nguy cơ khó lòng bảo vệ các căn cứ của mình trên Okinawa cũng như đảo Guam, các đồng minh của Mỹ ở khu vực biển Hoa Đông và Biển Đông sẽ bị sức ép nặng nề từ hải quân Trung cộng  mà Mỹ không thể có hkmh để giải quyết khủng hoảng nếu xảy ra.
Từ những căn cứ tính toán về khả năng tấn công  tầm rất xa tiêu diệt các trận địa hỏa tiển  bằng vũ khí phi hạt nhân siêu thanh (loại vũ khí phá hủy bằng động năng như X-41 hoặc Falcon HTV)  Mỹ có thể tấn công các trận địa của PLA ngay khi mới xữ dụng  đội hình tác chiến, đồng thời có thể công kích mọi điểm trên lãnh thổ Trung cộng  với thời gian ngắn hơn rất nhiều lần hỏa tiển  Trung cộng  tiếp xúc  mục tiêu.
 Tấn công  bằng nhiều phương tiện mang PGS với tầm bay nhiều nghìn km tấn công các hệ thống hỏa tiển  đạn đạo.
 
Với tốc độ bay siêu thanh từ thượng tầng khí quyền, vật thể bay được cấu tạo để bay theo cách lướt trên không , với góc dốc xuống không lớn gây khó khăn cho các loại hỏa tiển  phòng không tầm cao, tầm trung và hoàn toàn không thể bị bắn hạ ở tầm gần.
 Đầu đạn động năng chắc chắn được chế tạo từ vật liệu siêu bền sẽ tăng khả năng chịu đựng các đầu đạn phòng không. Ngoại trừ cách  phá hủy bằng động năng thì khả năng tiêu diệt đầu đạn rất khó. Cũng chưa có loại hỏa tiển  nào của Trung cộng  có khả năng đánh chặn, ngoại trừ trường hợp Trung cộng  mua của Nga  S – 400, điều mà họ đang thương thuyết.
Sơ đồ đường bay tấn công của Falcon HTV-2.
 
Cho đến khi Trung cộng  có thể có được một hệ thống phòng không tầm xa và dày đặc như của Nga, thì Mỹ vẫn âm thầm phát triển PGS, sẽ không ngạc nhiên nếu các đầu đạn PGS có tốc độ bay từ 5 – 6 M cho đến gần 20 M thì cũng không có hệ thống hỏa tiển nào đánh chặn được, ngoại trừ S-500 hoặc các hỏa tiển  thế hệ sau cao hơn nữa có tầm phòng không đến hàng nghìn km. Đó có thể là chuyện của Trung – Mỹ đến năm 2020 trong vòng xoáy chạy đua vũ trang mới trên Thái Bình Dương.
Trong khi đàm phán vấn đề giảm thiểu vũ khí tấn công chiến lược, Nga đã phát biểu chống lại khả năng Mỹ sử dụng các phương tiện mang vũ khí hạt nhân để lắp đặt các đầu đạn phi hạt nhân, điều đó đã giúp Mỹ giảm một khoản ngân sách khổng lồ cho phòng thủ hỏa tiển, đồng thời thúc đẩy chương trình phát triển hệ thống vũ khí “Đòn tấn công thần tốc toàn cầu” siêu thanh - supersonic.
Có thể trong tương lại , có nhiều khả năng trong các cuộc đàm phán về giảm vũ khí hạt nhân, Nga vẫn tiếp tục duy trì quan điểm của mình. Nhưng Nga cũng không thể dừng hoặc hãm chậm tốc độ nghiên cứu và phát triển vũ khí siêu thanh. Trong việc này có vấn đề Nga đang yêu cầu Mỹ hãm chậm tốc độ hoặc hủy kế hoạch triển khai hệ thống phòng thủ hỏa tiển  ở châu Âu, đồng thời nỗ lực tìm kiếm sự ủng hộ của các cường quốc hạt nhân khác. Vì vậy, Nga không có điểm nào có lợi thế để ngăn chặn hoặc phản đối kế hoạch phát triển vũ khi siêu thanh của Mỹ.
Nhưng trên thực tế, những nước trang bị vũ khí thông thường sẽ rơi vào tình thế yếu hơn so với Mỹ, để tránh bị tổn thương, họ thường hướng đến phương pháp đấu tranh phi đối xứng. Sự ổn định chiến lược của thế giới một phần rất lớn phụ thuộc vào sự ổn định ở châu Âu và Đông Bắc Á.
  Thế giới cần hiểu điều đó và làm cho các siêu cường, thường hay tuyên bố “vì một thế giới không còn vũ khí hạt nhân” hiểu được vấn đề này với hy vọng họ không phát triển các loại vũ khí theo công ước quốc tế, nhưng lại có thể thay thế được vũ khí hạt nhân. Điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh thế giới.
Những người thật sự yêu hòa bình hy vọng rằng, hệ thống phương tiện căn bản để có thể phóng những đầu đạn siêu thanh phi hạt nhân cũng như hệ thống phòng thủ hỏa tiển  sẽ là những vấn đề được đề cập đến trong các chương trình nghị sự nhằm cắt giảm các loại vũ khí tiến công chiến lược. Đây cũng là một cơ hội gìn giữ hòa bình và ổn định.
Trịnh Thái Bằng

Chuyên gia Úc mổ Su-35 của Nga

theo Đất Việt | 16/08/2013 10:30

Su-35-chiến đấu cơ đa năng tiên tiến với khả năng siêu cơ động, trang bị vũ khí tối tân, được tờ Air Power Australia đánh giá là "đỉnh cao công nghệ".

Su-35 được sản xuất bởi công ty hàng không nổi tiếng Sukhoi của Nga.
Su-35 được sản xuất bởi công ty hàng không nổi tiếng Sukhoi của Nga.
Máy bay có sải cánh 15,24 m.
Máy bay có sải cánh 15,24 m.
Máy bay được trang bị 2 động cơ phản lực tiên tiến AL-41F1 với hệ thống điều khiển lực đẩy vector đa chiều.
Máy bay được trang bị 2 động cơ phản lực tiên tiến AL-41F1 với hệ thống điều khiển lực đẩy vector đa chiều.
Mỗi động cơ có lực đẩy trên 15 tấn.
Mỗi động cơ có lực đẩy trên 15 tấn.
Mỗi động cơ có lực đẩy trên 15 tấn.
Su-35 có thể bay ở tốc độ 2.400 km mỗi giờ.
Tầm hoạt động tới 3.200 km
Tầm hoạt động tới 3.200 km
Su-35 là loại chiến đấu cơ một người ngồi.
Su-35 là loại chiến đấu cơ một người ngồi.
Su-35 được thiết kế để thực hiện tất cả các nhiệm vụ không - đối - không, không - đối - đất/biển.
Su-35 được thiết kế để thực hiện tất cả các nhiệm vụ không - đối - không, không - đối - đất/biển.
Trong năm 2004, cuộc tập trận không quân giữa Ấn Độ và Mỹ, loại chiến đấu cơ tiền thân của Su-35 là Su-30MKI đã vượt mặt máy bay F-15 của Mỹ.
Trong năm 2004, cuộc tập trận không quân giữa Ấn Độ và Mỹ, loại chiến đấu cơ tiền thân của Su-35 là Su-30MKI đã vượt mặt máy bay F-15 của Mỹ.
Sự kiện đó được xem là một chiến thắng lớn của ngành công nghiệp hàng không Nga.
Sự kiện đó được xem là một chiến thắng lớn của ngành công nghiệp hàng không Nga.

Không có ‘cửa’ cho F-35 khi cận chiến với Su-35

Tuân Việt  | 28/06/2013 09:00
 Là máy bay chiến đấu có khả năng tàng hình tốt nhất của Mỹ nhưng F-35 vẫn là con mồi dễ dàng cho Su-35.
Nhiều người tin rằng đây là tuyên bố hoàn toàn đúng, indrus.in ngày 26 tháng 6 cho biết.
Trong tháng 7 năm 2008, một trận chiến giả định trên không đã được thực hiện, mô phỏng chiến đấu cơ siêu cơ động thế hệ 4 ++  Su-35 của Nga chống lại một phi đội hỗn hợp bao gồm các máy bay chiến đấu của Mỹ là F-22, F/A-18 Super Hornet và F-35. Kết quả là phi đội chiến đấu cơ của Mỹ đã bị đánh cho te tua, hệt như "một đứa trẻ bị ăn đòn roi" vậy.
Cuộc chiến mô phỏng được thực hiện tại căn cứ không quân Hickam của Mỹ ở Hawaii, trước sự chứng kiến của ít nhất bốn thành viên thuộc lực lượng không quân và tình báo quân sự Australia. Nghị sĩ quốc hội Australia Dennis Jensen với những hiểu biết của mình cho rằng, F-35 đã bị Su-35 “đánh bại một cách không thương tiếc".
Không có ‘cửa’ cho F-35 khi cận chiến với Su-35
 
Sukhoi Su-35 là một máy bay chiến đấu của 4 + + nhưng còn được trang bị các công nghệ tiên tiến áp dụng cho máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5 như khả năng tàng hình. Khả năng để bắn hạ máy bay tàng hình được quyết định chủ yếu bởi khả năng cơ động.
Hệ thống khí động học của Su-35 cho phép nó có thể thực hiện tất cả các thao tác bay phức tạp, trong đó có thuật bay rắn hổ mang Pugachev và thuật bay quay tròn mà chưa từng có loại máy bay nào làm được (thuật bay này gọi là Pancake – tức là máy bay có thể cua 360 độ trên không mà không mất tốc độ).
 Thuật bay rắn hổ mang của Su-35.
Thuật bay rắn hổ mang của Su-35.
Các nhà quân sự phương Tây không coi trọng khả năng cơ động của máy bay, mà theo họ trong thực tế khả năng tàng hình mới là số một. Người đứng đầu chương trình F-35 của công ty Northrop Grumman Pete Bartos cho rằng tàng hình là một yêu cầu cơ bản cho sự phát triển của F-35, do đó nó không cần có khả năng cơ động cao.
Không có ‘cửa’ cho F-35 khi cận chiến với Su-35
 Su-35 tại triển lãm Paris Air Show 2013.
Su-35 tại triển lãm Paris Air Show 2013.
Tuy nhiên, Daily Mail dẫn một nguồn tin quân sự tin cậy từ ngành công nghiệp quốc phòng cho biết rằng "tàng hình là rất hữu ích, nhưng nó không phải là áo tàng hình của Harry Potter". Thật vậy, Không quân Hoa Kỳ luôn chú trọng đến tàng hình, trong khi lý thuyết chiến đấu trên không thì liên tục được phát triển. "Trong những năm 1940-1950 yêu cầu của máy bay chiến đấu đầu tiên đó là độ cao, sau đó là tốc độ, rồi mới đến tính cơ động và hỏa lực. Còn đối với các máy bay chiến đấu thế hệ thứ ba và thứ tư thì ưu tiên tốc độ hơn, sau đó mới là cơ động, và cuối cùng là siêu cơ động. Nó giống như con dao trong túi của người lính”, Anh hùng phi công Nga Sergey Bogdan cho biết trong một cuộc phỏng vấn với Aviation Week.
Chuyên gia hàng không Bill Sweetman nói rằng máy bay chiến đấu bay với quỹ đạo bay không thể đoán trước sẽ làm “hỏng” thuật bay của tên lửa đối phương, đồng thời nó có thể phóng tên lửa tầm ngắn với độc chính xác cực cao để tiêu diệt mục tiêu.
 Máy bay tàng hình F-35.
Máy bay tàng hình F-35.
F-35 thì hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng tàng hình và không thích hợp khi tham gia các cuộc chiến tầm gần và do đó nó dễ bị tiêu diệt khi cận chiến với Su-35. Máy bay chiến đấu Nga sở hữu một kho vũ khí chết người, với tầm bắn xa và tất nhiên là có khả năng cơ động tuyệt vời, thậm chí trở thành thương hiệu của gia đình Su-27.
Sergei Bogdan nhớ lại rằng vào năm 1989, Su-27 đã thực hiện thành công thuật bay "rắn hổ mang": thay đổi vận tốc một cách nhanh chóng có thể thoát khỏi sự đeo bám của radar Doppler điều khiển hỏa lực của máy bay chiến đấu đối phương. “Tính cơ động thậm chí còn hiệu quả hơn ở Su-35, bởi vì khi đó phi công có thể điều khiển máy bay theo bất kỳ hướng nào" - Sergei Bogdan nói.
Bill Sweetman nói rằng lợi thế chiến thuật của "Rắn hổ mang" đó chính là việc máy bay bay với quỹ đạo khó lường và có thể thay đổi tốc độ một cánh đột ngột, mà không bị mất khả năng kiểm soát khiến cho tên lửa đối phương rất khó khăn trong việc tiêu diệt máy bay.
Không có ‘cửa’ cho F-35 khi cận chiến với Su-35
 
Để tiêu diệt được Su-35, F-35 cần phải đến gần hơn, do đó nó tự đặt mình vào nguy cơ bị phát hiện (hệ thống radar mạnh mẽ của Su-35 hoàn toàn có thể thực hiện việc này, hơn nữa máy bay có kho vũ khí gồm các tên lửa không chiến tầm xa họ Vympel với tầm bắn 400 km - là một kỷ lục thế giới).
Các chuyên gia cũng nói rằng các chiến thuật không chiến của không quân Mỹ được rút xuống còn ba nguyên tắc - "tìm kiếm, bắn và tiêu diệt". Với sự ra đời của Su-35, chiến thuật này nhiều khả năng là phải được sửa đổi. F-35 có thể phát hiện ra Su-35 đầu tiên, nhưng để sử dụng tên lửa nó phải di chuyển lại gần, và tại thời điểm đó cả hai sẽ nhìn thấy nhau. "Trong trường hợp này, lợi thế tàng hình sẽ giảm đáng kể," Sweetman nói.
Trong cận chiến, Su-35 có khả năng huyền diệu là bay tốc độ thấp và đồng thời tăng tốc độ lên đến siêu âm, biến thành một chàng thợ săn. Tốc độ tối đa của máy bay là 2,5 M, tầm hoạt động 3.600 km có thể mang 12 tên lửa tầm trung Vympel (chẳng hạn như các biến thể sửa đổi khác nhau của R-77). Máy bay chiến đấu F-35 mang được ít tên lửa hơn và phạm vi hoạt động chỉ đạt 2.222 km còn tốc độ tối đa của nó là 1,6 M.
Trong thực tế, F-35 không có những “tính năng kỳ lạ” mà phần lớn lực lượng không quân của thế giới đang rất cần. Ngược lại, Su-35S cung cấp hiệu suất ngang bằng với máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm, thậm chí nó còn đáng sợ hơn đối với các lực lượng phương Tây bởi vì thực tế rằng F-35 đã mắc rất nhiều khiếm khuyết khi chưa đi vào hoạt động và vào năm 2020 sẽ có sự xuất hiện của máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ năm Sukhoi PAK FA.

Tiêm kích F-35 và Su-35: Cao thủ nào xứng đáng 'ngôi vương'?

Tuấn Phong | 15/07/2013 13:55
Trong một cuộc không chiến, ngoài nghệ thuật bay, khoa học kỹ thuật và sự am hiểu thực tế của phi công thì khả năng tác chiến của những chiếc tiêm kích, sự tối ưu của hệ thống vũ trang, sự nhạy bén của hệ thống cảm biến phụ trợ, radar đều góp phần vào tỷ lệ đánh đổi chiến thắng LER (Loss Exchange Ratio). Tỷ lệ này được đánh giá trên khả năng tiêu diệt đối phương/khả năng bị hạ gục.

F-35 và Su-35: Mèo nào cắn mỉu nào?
F-35 và Su-35: Mèo nào cắn mỉu nào?
Trong một cuộc không chiến thực sự thì công việc của một chiếc tiêm kích là tiếp cận đối thủ, khóa mục tiêu trong tầm kiểm soát, tấn công nó thật nhanh và cuối cùng là thoát khỏi khu vực đó trước khi các đối thủ khác tấn công.
Trong trường hợp tấn công thất bại thì chúng cần phải nhanh chóng thay đổi kế hoạch tác chiến và lẩn trốn đối phương thật tốt để chờ đợi cơ hội tấn công khác. Quy trình này đòi hỏi phải có sự kiên nhẫn và khả năng tác chiến tốt để xử lý mọi sự cố hoặc chống trả khi bị tấn công bất ngờ.
Chuỗi các quá trình này được gọi là “Kill Chain” bao gồm các tiến trình sau: phát hiện mục tiêu-định vị mục tiêu-ngắm bắn và khóa mục tiêu-nhấn nút khai hỏa tên lửa-tiêu diệt mục tiêu.
Trong bài này, chúng ta sẽ so sánh một số đặc điểm cấu tạo của Su-35 và F-35 để xem máy bay nào sẽ chiếm ưu thế hơn trong cuộc không chiến trên không. Các phiên bản so sánh trong bài là phiên bản cất cánh thông thường Su-35S và F-35A.
Theo nhận định ban đầu thì Su-35 có phần nhỉnh hơn F-35
Theo nhận định ban đầu thì Su-35 có phần nhỉnh hơn F-35
Hệ thống điện tử: với bất kỳ chiếc tiêm kích nào thì bán kính tác chiến, cự ly tác chiến phụ thuộc rất nhiều vào động cơ phản lực, hệ thống kiểm soát lực đẩy, hệ thống tác chiến đa chức năng JTIS/MIDs, hệ thống liên lạc qua sóng radio. Tuy nhiên, chúng lại phát đi các tín hiệu hồng ngoại hay tín hiệu nhiệt truyền đi khắp trong không gian nên có thể bị các cảm biến của đối phương bắt được, tạo điều kiện cho hệ thống tác chiến của nó vẽ được bản đồ tác chiến để đưa ra phương án tấn công.
Vì vậy, cả 2 chiếc Su-35 và F-35 đều có một hệ thống kiểm soát rất tốt công việc này là hệ thống EMCON, kiểm soát tất cả những phát xạ nhiệt và hồng ngoại, làm giảm đi các tín hiệu phát đi không mong muốn và giấu kín được chúng trước các cảm biến và radar đối phương.
Radar quét mảng pha chủ động X-band: bất kể chiếc tiêm kích nào hiện nay cũng được trang bị công nghệ radar X-band trong công tác định vị và phát hiện đối thủ. Cả 2 chiếc siêu tiêm kích Su-35 và F-35 cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, radar X-band của F-35 lại có tầm quét phía trước rất hẹp, góc và phương quét của nó chỉ bằng ½ so với Su-35. Điểm yếu chí tử này của F-35 là do nó được trang bị công nghệ tàng hình nên các thiết bị radar X-band và các hệ thống cảm biển đều được giấu kín bên trong nhằm đảm bảo công nghệ tàng hình phát huy tốt nhất. Tuy nhiên, điều này lại khiến F-35 không nắm được thế chủ động trước đối thủ.

APG-81 X-band của F-35 có tầm hoạt động thấp và góc quét hẹp hơn Irbis E X-band của Su-35S
APG-81 X-band của F-35 có tầm hoạt động thấp và góc quét hẹp hơn Irbis E X-band của Su-35S
Trong khi đó, Su-35 sử dụng hệ thống radar tích hợp đa nhiệm với góc quét rộng, bao phủ cả một phần sườn của máy bay, cự ly quét cũng cao hơn rất nhiều so với F-35.
Radar quét mảng pha chủ động AESA L-band: F-35 được trang bị công nghệ tàng hình bị động nên tất cả các hệ thống radar phụ trợ, thậm chí là vũ khí đều được giấu vào bên trong thân. Nhưng L-band là hệ thống radar thám sát và giám sát cự ly trung và chỉ có một vị trí tốt nhất cho nó là ở rìa cánh. F-35 không có L-band, nhưng không hẳn là nó yếu hơn so với Su-35 với L-band. Thông thường thì L-band chỉ hoạt động trong các tình huống tác chiến tầm gần dưới 20nm để thuận lợi hơn cho hệ thống tác chiến khuất tầm nhìn.
Hệ thống giám sát và theo dõi nguồn phát hồng ngoại và chuyển động nhiệt: Tương tự như T-50 và F-22, F-35 và Su-35 cũng được trang bị hệ thống giám sát và theo dõi nguồn phát đi hồng ngoại. Đây là một trong số những công nghệ tốt nhất để vạch mặt được các loại tiêm kích sử dụng công nghệ tàng hình bị động. Khi hoạt động thì các hệ thống liên tục phát xạ nhiệt hoặc hồng ngoại, dù được kiểm soát tốt bởi hệ thống giám sát EMCON thì 1 phần nhỏ trong chúng vẫn bị phán tán đi trong không gian. Su-35 sử dụng hệ thống OLS-35 tích hợp công nghệ giám sát chuyển động nhiệt và các tín hiệu hồng ngoại, tuy không hiện đại như hệ thống OLS-55 của T-50.
F-35 sử dụng Hệ thống AN/AAQ-37 DAS, đây là một hệ thống quang điện được tích hợp và sử dụng riêng cho hình dạng đặc biệt của F-35, khi hoạt động sẽ tạo ra một khối cầu với cự ly giám sát các chuyển động nhiệt và nguồn phát hồng ngoại trong cự ly. Đây là một trong số những hệ thống cảm biến thê hệ mới nhất DAS trong các cuộc thử nghiệm gần đây, có khả năng phát hiện và giám sát được các tên lửa đạn đạo ở cự ly xấp xỉ 705.714nm. Xét về khả năng đa nhiệm, hiển nhiên DAS hơn hẳn so với OLS-35, tuy nhiên nếu xét về khả năng tác chiến thì có rất nhiều điều quyết định. Thế nên ở tiêu chí này, cả 2 gần như tương đương nhau và còn phụ thuộc nhiều vào các điều kiện tác chiến và khả năng của phi công.
Tốc độ: Tốc độ là một trong những yếu tố đặc biệt quan trọng, với một tốc độ cao thì khả năng xoay chuyển và né tránh súng và tên lửa của đối phương sẽ tốt hơn nhiều.
Su-35 có tốc độ cao nhất là Mach 2.25 trên lý thuyết nhờ động cơ đẩy Saturn. Tuy nhiên, trên thực tế, do lực kéo và lực cản trong môi trường tác chiến thông thường nên tốc độ tối ta của nó chỉ đạt Mach 2.0. Trong khi đó, F-35 có tốc độ tối đa là Mach 1.65, thấp hơn so với Su-35.
Tầm hoạt động của tên lửa: không xét về các loại tên lửa điều khiển qua cơ chế thông thường như loại tìm kiếm nhiệt, chúng ta chỉ xét về loại tên lửa tác chiến khuất tầm nhìn. Trong tiêu chí này thì RVV-SD của Su-35 và AIM-120D của F-35 là 2 đôi thủ đáng gờm của nhau.
Một số chuyên gia nhận định rằng RVV-SD vượt trội hơn AIM-120 ở tốc độ. RVV-SD có tốc độ tối đa là Mach 4.5, trong khi tốc độ tối đa của AIM-120 là Mach 4, tuy nhiên, sự hơn thua giữa 2 loại tên lửa này vẫn gây rất nhiều tranh cãi. Các nhà phân tích của Mỹ cho rằng RVV-SD thua kém dòng tên lửa AIM-120 ở hệ thống điện tử do trình độ phát triển công nghệ điện tử của người Nga đã có một thời gian dài bị trì hoãn.
F-35A phóng tên lửa
F-35A phóng tên lửa
Trên thực tế, F-35 vẫn chưa đi vào hoạt động nhưng lại bộc lộ điểm yếu trước Su-35. Ngay cả các phi công Mỹ cũng thừa nhận rằng F-35 có khả năng chiến đấu toàn diện hơn F-22 nhờ công nghệ hiện đại nhưng nó cũng có những điểm hạn chế nhất định. Có rất nhiều nghi ngờ liệu khả năng tàng hình thật sự của F-35 có được như 'quảng cáo' hay không. Bên cạnh đó, những giới hạn nhất định về thiết kế (nhằm phục vụ khả năng tàng hình) có thể sẽ hạn chế khả năng tác chiến của F-35.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng F-35 được thừa hưởng khả năng tuyệt vời của F-22 nên vẫn chưa thể khẳng định Su-35 sẽ hoàn toàn áp đảo F-35 trong một cuộc không chiến. F-35 vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện mình. Mỹ đã chi một khoản chi phí không hề nhỏ cho dự án này và người Mỹ thì nổi tiếng là thực dụng nên khó có thể có chuyện họ bỏ ra một đống tiền để phát triển một chiếc tiêm kích thế hệ 5 mà không có điểm gì vượt trội so với tiêm kích thế hệ 4 của đối thủ.

F-22 và T-50: Mèo nào cắn mỉu nào?

Lt Cdr. Mikhail Sergeyevich | 01/07/2013 09:59

 Tính đến thời điểm hiện tại, F-22 Raptor là máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5 nhanh nhất của Hoa Kỳ, với thiết kế sử dụng công nghệ tàng hình bị động, bay với tốc độ rất cao và khả năng cơ động đáng nể của mình. Cho đến nay, nó vẫn được Lockheed cải tiến và nâng cấp liên tục nhằm hạ gục PAK FA T-50 trong một cuộc không chiến.

Ai sẽ là người chiến thắng?
Ai sẽ là người chiến thắng?
Chúng ta hãy làm một bài kiểm tra dựa trên lý thuyết nhằm đánh giá chính xác khả năng hoạt động cũng như các lợi thế trong không chiến của T-50 với F-22 Raptor.
Nhiều người cho rằng T-50 phát triển sau, với công nghệ tiên tiến hơn nên sẽ dễ dàng hạ gục được F-22, tuy nhiên, với 16 năm hoạt động, F-22 không phải là một đối thủ dễ chơi.
F-22 có tốc độ nhỉnh hơn T-50
F-22 có tốc độ nhỉnh hơn T-50
Về bản chất, cuộc đối đầu của 2 máy bay tiêm kích cần xét đến nhiều yếu tố và góc độ bao gồm: công nghệ tàng hình, độ cơ động, các cảm biến hiện đại với mức tối ưu hóa cao và cuối cùng là hệ thống tên lửa không đối không.
Công nghệ tàng hình
F-22 và T-50 đều là những máy bay tiêm kích tấn công hạng nặng với công nghệ tàng hình.
Công nghệ tàng hình của F-22 là công nghệ tàng hình truyền thống, sử dụng các góc và các bộ phận rải đều trên máy bay nhằm phát xạ đi đến hơn 85% sóng xung điện từ tiếp xúc với các bộ phận của nó.
Do những góc bố trí cố định trên máy bay nên những vùng nhạy cảm ở mũi máy bay có một tiết diện thường với diện tích rất nhỏ chỉ 0.0001 m2. Đây là vị trí bố trí radar quét phương ngang phía trước RCS nhưng chính nó cũng làm cho hệ thống ngắm bắn và xác định mục tiêu trở nên khó khăn do những phát xạ sóng của vị trí này khiến cho chỉ có 97% sóng từ hệ thống radar của F-22 tỏa ra đều và không bị cản trở, 3% còn lại bị vị trí này làm sai lệch và tỏa đi những hướng khác nhau.
T-50 cũng không kém cạnh người đồng cấp. Tuy không nhanh bằng F-22 nhưng T-50 có khả năng cơ động cao
T-50 cũng không kém cạnh người đồng cấp. Tuy không nhanh bằng F-22 nhưng T-50 có khả năng cơ động cao
Trong khi đó, PAK FA T-50 sử dụng công nghệ tàng hình chủ động Plasma Shield, hút và làm các sóng xung điện từ phản xạ đi theo những phương không được định trước, một phần lại bị giảm bớt năng lượng và không có khả năng phản hồi trở lại. Hệ thống radar giám sát vật thể bay chuyển động của T-50 không bị ảnh hưởng như vị trí tiết diện 0.0001 của F-22.
Tuy nhiên, cũng có một số chuyên gia nhận định khả năng tàng hình của T-50 vẫn còn thua kém F-22, trong đó, khoảng cách bộc lộ của T-50 gấp đôi F-22.
Cơ cấu làm việc của radar thám sát và dẫn đường trên F-22.
Hệ thống tên lửa
F-22 được trang bị hệ thống tên lửa AIM-12D với radar dẫn đường và có thể tấn công mục tiêu rất chính xác. Trong khi đó, T-50 được trang bị Vympel R-77M và R-74, sử dụng đầu dẫn kết hợp từ nhiều loại cảm biến, gồm cảm biến nhiệt, cảm biến từ trường và hệ thống điều khiển tập trung hóa từ bộ xử lý hồng ngoại.
Một số chuyên gia nhận định rằng Vympel R-77 vượt trội hơn AIM-120 ở tầm bắn và độ cơ động, tuy nhiên, sự hơn thua giữa 2 loại tên lửa này vẫn gây rất nhiều tranh cãi. Các nhà phân tích phương Tây và của Mỹ cho rằng R-77 thua kém dòng tên lửa AIM-120 ở hệ thống điện tử do trình độ phát triển công nghệ điện tử của người Nga đã có một thời gian dài bị trì hoãn.
 Tên lửa Vympel R-77M trang bị cho T-50.
Tên lửa AIM-120D của F-22 có một điểm trừ là sử dụng đầu dẫn bằng radar, thay vì đầu dẫn tầm nhiệt. Về mặt lý thuyết, với lớp Plasma bao bọc quanh T-50, khả năng F-22 sử dụng sóng xung điện từ để xác định được mục tiêu là khá thấp. Mặc dù phi công có thể thấy được T-50 bằng mắt thường thì cũng khó có thể tóm được nó với AIM-120D. Trong quá trình nghiên cứu công nghệ Plasma, người ta ước tính rằng tỷ lệ bắn trúng mục tiêu của AIM-120D trước T-50 chỉ là 8% và đây cũng là 8% rủi ro của hệ thống Plasma Shield.
Tuy nhiên, đó chỉ là trên cơ sở lý thuyết. Kết quả của một cuộc không chiến vẫn còn được quyết định bởi nhiều yếu tố khác.
Cấu tạo tên lửa AIM-120D trên F-22.
Hệ thống cảm biến
Trong cuộc chiến, khi F-22 phóng tên lửa tiêu diệt đối thủ, nó phải chấp nhận rủi ro là bộc lộ mình nếu bắn trượt. Với các tiêm kích thế hệ 4, việc xác định được F-22 là vô cùng khó khăn.
Thế nhưng, do đã xác định ngay từ đầu đối thủ cạnh tranh với T-50 là F-22 nên người Nga cũng đã tích cực nghiên cứu để có thể khắc phục điểm yếu này.
Ngoài hệ thống giám sát cảm biến chuyển động nhiệt OLS-35M từng được trang bị cho Su-35, T-50 còn được trang bị Công nghệ Lượng tử tách sóng quang phổ hình ảnh QWIP.
QWIP là công nghệ dựa trên công nghệ tìm kiếm và dò tìm hồng ngoại hay còn được biết đến với cái tên IRST đã được sử dụng từ lâu. Các cảm biến cực nhạy này cho phép phát hiện những vật thể phát ra tia hồng ngoại dù là nhỏ nhất.
Hệ thống QWIP trên T-50
Các hình ảnh lượng tử sẽ được phân tích qua môt hệ thống trí tuệ nhân tạo và đưa ra được các hình ảnh có độ đậm nhạt khác nhau trên một mục tiêu nhất định. Mặc cho lớp bảo vệ của nó là từ bất kỳ loại vật liệu nào thì các tia hồng ngoại vẫn không thể nào che giấu được và cho dù là nhỏ nhất thì hệ thống này vẫn có thể dò ra. Điều duy nhất khiến hệ thống này gặp trở ngại là khi nhiệt độ xuống quá thấp, khoảng dưới 0 độ. Nếu như vậy thì cả động cơ máy bay cũng không thể hoạt động.
Trước đây, công nghệ này đã được sử dụng với mục đích thương mại hóa trong các loại tên lửa đối không sử dụng đầu dẫn lượng tử ánh sáng để tấn công mục tiêu, và Đức chính là quốc gia phát minh ra nó. QWIP trên thực tế có thể phát hiện ra đến 2, 3 thậm chí là cùng lúc 6 nguồn phát tín hiệu hồng ngoại và ưu tiên từ cao đến thấp, sau đó nó sẽ đánh dấu và ghi nhớ lại từng mục tiêu phát hồng ngoại. Đây là một trong những công nghệ mà cho tới nay, mới chỉ được trang bị trên một số ít các tên lửa sử dụng trên các máy bay Panavia Tornado của Đức.
Bài viết sử dụng đơn vị đo cự ly chuẩn trong không quân là đơn vị Nautical Miles – nm tương đương với Knot. 1nm = 1.8421km. Lưu ý đây là đơn vị đo chuẩn sử dụng trên không chứ không phải là đơn vị Knot sử dụng trên biển như chúng ta thường biết.
Nguồn phát tia hồng ngoại chủ yếu trên F-22 chủ yếu là từ động cơ và các cảm biến cánh và mũi máy bay. F-22 là loại tiêm kích tàng hình nên dùng sóng xung điện từ để phát hiện ra nó thì quả là một nhiệm vụ bất khả thi. Vì thế, T-50 sử dụng cảm biến OLS-50 tích hợp QWIP để phát hiện ra các nguồn phát hồng ngoại, và hệ thống này là hệ thống cảm biến chính thay cho radar. Radar chỉ đóng vai trò phụ mà thôi, khi radar không còn thì các radar cảnh báo sớm trên F-22 là AN/ALR-94 sẽ không thể phát hiện T-50 vì không còn bất kỳ nguồn phát xung điện từ nào từ đối thủ nữa. Công nghệ QWIP cho phép tóm gọn được các mục tiêu từ cự ly 70nm và bắt đầu ghi nhớ để nạp dữ liệu cho tên lửa.
Thế nhưng, mọi hệ thống đều có điểm lợi và điểm hại của nó. QWIP khi được tích hợp trực tiếp với OLS-50 thì đồng nghĩa trong cự ly gần, nó sẽ chẳng khác nào tự gài bẫy chính mình cả, nó sẽ phải chuyển sang chế độ sử dụng radar để thám sát không gian.
T-50 sử dụng hệ thống OLS-50 tích hợp QWIP
Suy cho cùng, nếu xét về mặt hoàn thiện công nghệ thì máy bay chiến đấu kiểu mới muốn hoàn thiện phải có thời gian đủ dài. F-22 bay thử lần đầu tiên sớm hơn T-50 một khoảng thời gian rất dài. Mỹ đã bỏ ra chuỗi thời gian này để phát hiện và giải quyết những vấn đề phát sinh.
Cả 2 loại máy bay đều đã từng xảy ra sự cố như F-22 buộc phải dừng bay do thiết bị khí oxy trục trặc, còn T-50, trong lần bay thử biểu diễn năm 2011 đã buộc phải dừng bay do động cơ phun lửa, khiến Nga lúng túng.
 Cả 2 siêu tiêm kích không mấy kém cạnh nhau về các thông số kỹ thuật
Cả 2 siêu tiêm kích không mấy kém cạnh nhau về các thông số kỹ thuật
Nếu có một cuộc không chiến thực sự xảy ra, vẫn khó có thể xác định được giữa F-22 và T-50, đâu sẽ là người chiến thắng. T-50 mặc dù có thể vượt trội F-22 về một số tính năng nhưng F-22 vẫn luôn được cải tiến để đối phó với các mối đe dọa mới.
Nguồn:  https://mail.google.com/mail/u/0/?shva=1#inbox/140cdc297ea911c1
_